Sợ vợ mang tiền cho nhà ngoại nên tháng nào tôi cũng chỉ đưa cho cô ấy 4 triệu chi tiêu, 1 hôm thấy vợ về quê tôi l/én đi về sau thì ngỡ ngàng khi thấy cô ấy

Sợ vợ mang tiền cho nhà ngoại nên tháng nào tôi cũng chỉ đưa cho cô ấy 4 triệu chi tiêu, 1 hôm thấy vợ về quê tôi lén đi về sau thì ngỡ ngàng khi thấy cô ấy

Tôi luôn tự cho mình là người quản lý tài chính tốt trong nhà. Dù vợ đi làm, nhưng lương cô ấy ít hơn tôi, nên tôi giữ toàn bộ tiền, chỉ đưa 4 triệu mỗi tháng để chi tiêu trong nhà.

Tôi sợ…

“Đàn bà mà, cứ cho nhiều là lại đổ về nhà ngoại, nuông chiều bố mẹ, anh em nó.”

Vợ tôi không nói gì, cũng chẳng bao giờ cãi.
Cô ấy cứ âm thầm chi tiêu, đôi lúc thiếu còn phải vay bạn bè, gom góp từng đồng. Tôi tưởng mình kiểm soát được tất cả.

Cho đến một hôm, vợ nói về quê thăm mẹ bị đau lưng, tôi vờ gật đầu rồi bí mật bám theo.
Tôi định bụng xem có đúng là về nhà ngoại hay lại đi gửi tiền cho người thân.

Nhưng vừa tới cổng làng, tôi chết sững.

Trước mắt tôi, vợ bước lên một chiếc xe ô tô màu đen bóng loáng, biển số tỉnh khác. Người tài xế mặc vest mở cửa xe cho cô, còn cúi đầu chào như sếp.

Tôi bám theo, tim đập thình thịch.
Chiếc xe chạy thẳng đến một khu đất rộng mênh mông, có biển “Trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi và phụ nữ neo đơn.”

Tôi nấp sau bụi cây, thấy vợ mở cốp xe, lấy ra từng thùng sữa, quần áo, phong bì tiền…
Mấy đứa trẻ ùa ra ôm chặt lấy cô ấy, miệng ríu rít:

“Mẹ Hạnh tới rồi! Mẹ Hạnh tới rồi!”

Tôi sững người.
Giám đốc trung tâm bước ra, bắt tay vợ tôi:

“Cảm ơn cô. Nếu không có cô tài trợ suốt 2 năm qua, mấy chục đứa nhỏ này chắc không trụ nổi.”

Tôi đứng như trời trồng.
Hai năm qua? Từ khi tôi bắt đầu giữ hết tiền, chỉ phát 4 triệu mỗi tháng?

Lúc đó tôi mới biết: Cô ấy âm thầm bán đồ online buổi tối, nhận thêm việc dịch thuật ban đêm, tiết kiệm từng đồng để… nuôi người khác.
Không phải cho nhà ngoại. Mà là cho những người chẳng có ai.

Tối hôm đó, về nhà, cô ấy im lặng, vẫn hỏi tôi ăn gì.
Còn tôi — chẳng nuốt nổi một miếng.
Tôi đặt trước mặt cô một thẻ ngân hàng mới, có 300 triệu, và nói khẽ:

“Từ tháng này, anh đưa em toàn quyền giữ tiền.
Anh xin lỗi… vì tưởng rằng mình đang bảo vệ tổ ấm, nhưng hóa ra chính anh mới là người bé nhỏ nhất trong căn nhà này.”

TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *