Chị chồng vay tôi từng đồng nhưng trên người lúc nào cũng dát đồ hiệu, nói ra thì ngại nên tôi đã âm thầm làm một việc khiến chị x;ấu h:ổ vô cùng

Chị chồng vay tôi từng đồng nhưng trên người lúc nào cũng dát đồ hiệu, nói ra thì ngại nên tôi đã âm thầm làm một việc khiến chị x;ấu h:ổ vô cùng

Có những con số khi viết ra nghe nhỏ như hạt bụi: 200 nghìn, 500 nghìn, 1,2 triệu. Nhưng để đủ nhiều, người ta chỉ cần lấy tay áo quệt qua một cái kệ lâu ngày—bụi bốc lên, đầy mắt. Tôi bắt đầu ghi những con số ấy vào sổ—cột trái là ngày, cột phải là “chị Yến”: vaymượntháng sau trảđầu tuần trả… rồi hết tuần nọ sang tuần kia, chữ trả vẫn mảnh như một sợi tơ chưa kịp buộc.

Chị Yến là chị chồng tôi. Chị lớn hơn tôi bảy tuổi, nói năng nhẹ nhàng, chụp ảnh thì luôn biết quay mặt vào phía có ánh sáng. Lên nhà ngoại, chị khoác áo khoác lông như kem đánh bông, đi giày đính đá, tay cầm túi có cái khóa hình ổ móng ngựa sáng như đèn đường mới lau. Ở nhóm Zalo “Nhà mình”, mỗi tuần lại có một bức ảnh: chị đứng trước gương, dòng chữ: “Tìm lại động lực. Phụ nữ đừng ngại thương mình.”

Mẹ chồng tôi thở dài: “Con gái bây giờ biết sống ghê.” Chồng tôi cười qua loa. Còn tôi, mỗi lần chị nhắn riêng: “Em ơi, chị mượn tạm năm trăm đến cuối tuần nhé,” là lại mở sổ, ghi thêm một dòng, lấy bút đỏ gạch mấy chữ cuối tuần.

Cũng có những lần tôi nhắn: “Chị khó khăn quá thì nói em, để em tính, đừng mượn kiểu gặm nhấm.” Chị thả tim, gửi cái sticker con thỏ chắp tay. Rồi chiều hôm sau, trên trang cá nhân, chị up ảnh: “Ngày thứ Hai bắt đầu bằng một chiếc túi mới.” Tôi nhìn cái móc khóa sáng đến nỗi muốn rát mắt, nhìn lại dòng sổ vừa ghi, ngón tay tự nhiên… lạnh.

Tôi không phải người giàu. Tôi làm nhân viên nội dung cho một thương hiệu đồ gia dụng, chồng tôi làm kỹ sư mộc trong xưởng của gia đình. Những đồng bé xíu tôi cho chị là tiền ăn sáng tôi nhịn, tiền xe ôm tôi đi bộ. Tôi cho vì ngại nói “không”, vì nhà chồng là một cái tủ kính cũ—ở đó, mọi người đặt những thứ muốn trông thấy vào chỗ dễ nhìn, những thứ không muốn trông thấy thì nhét vào hộc tủ dưới. Tôi ngại kéo hộc tủ ấy ra. Tôi ngại cái tiếng “rách việc”.

Đến lần thứ mười chín, số tiền là 3 triệu, tôi mới nói với chồng: “Anh ơi, chị Yến mượn em nhiều quá.” Anh đơ một nhịp: “Yến thì… chị tiêu hơi tay, nhưng mà… chị thương nhà.” Tôi muốn hỏi thương theo kiểu đồ hiệu, hay thương kiểu mượn từng đồng. Nhưng cổ họng lại đặc như cháo nguội.

Tối ấy, tôi ghi thêm một dòng vào sổ, rồi đóng sổ lại, đặt tay lên bìa. Trong đầu tôi xuất hiện một kế hoạch. Không phải kế hoạch trả thù—tôi không đủ giỏi. Mà là kế hoạch mở tủ kính. Nếu đồ đẹp của nhà mình được đặt lên giữa nhà cho mát mắt, thì đồ thậtnợ nầnbức bốinhững con số—cũng đặt lên một lần xem sao.


Sinh nhật bà nộicụ Tảo—đến gần. Nhà chồng tôi vốn mỗi dịp ấy đều làm mấy mâm, con cháu tụ lại đông như hội. Tôi đến sớm, xin phép mẹ chồng cho tôi lo phần “trò chơi” để bữa đỡ ngượng nghịu. Mẹ nhướn mày: “Trò gì?” Tôi cười: “Tủ kính nhà mình.”

Tôi gọi bạn học —người đang làm cho một startup xác thực đồ hiệu. Hà mang đến một máy quét NFC bỏ túi, một đèn UV nhỏ để soi tem và đường khâu. Tôi mua thêm một cái bảng trắng lớn và một cuốn sổ thu-chi mới tinh, bìa ghi “Quỹ Minh Bạch Nhà Mình”—cái tên trêu ngươi đủ để nếu ai cười, cũng thấy mình hơi mặn.

Luật chơi tôi nói trước bữa ăn:
— Nhà mình ai có đồ yêu thíchgiàytúiđồng hồmang lên đây kể một câu chuyện về nó. Xong,  sẽ soi đùa cho vuixem nó là đồ thậtđồ mượn, hay… đồ may mắn. Không ai phê bình ai. Chỉ để cười. Ai kể hay, đặt tên lên bảng “Tủ kính nhà mình”. Trò xong thì ăn bánh.

Mọi người vỗ tayCụ Tảo cười, chỉ vào tủ: “Bộ chén của mẹ kể đầu tiên nghe?” Cả nhà cười ồ. Mất mấy lượt nói qua nói lạicô chú mang đồng hồ cướianh em khoe áo bóng đá có chữ kýmẹ chồng tôi mang chiếc khăn lụa đã cũ—được bố chồng mua hồi còn yêu.

Đến lượt chị Yến. Cả nhà đợi. Chị đứng dậyđẹp như một tấm posterTúi trên tay chị là loại chữ H—màu da bòkhóa vàng láng như nắngGiày chị đỏ—mà không phải màu đỏ rẻ—là màu đỏ có lịch sử. Mắt chị phớt một lớp ánh.
— Túi này chị mua “đánh dấu” ba tháng lấy lại niềm vuiTrả góp một năm là xong. Phụ nữ phải biết thương mình.

 cườinhã như ghim cúc áo. Cô giơ máy quét lên,  cái đầu máy vào phần lót trong túi. Đèn chớpMàn hình hiện một dòng: “No chip detected.”
— Chà—Hà nói— cái khóa chip mới,  cái khôngĐể cái đèn UV chiếu đường khâu nhéđẹp lắm.

Đèn UV kéo qua, đường khâu ướt ánh tím, lộ những điểm đâm không đều imlịch sự đến mức khó chịu. Tôi nắm kịch bảnkhông chọc ngoáy, không vạch trần. Chỉ là trò chơi. Nhưng cả nhà đã đổ mắt. Cô Thắm huýt khẽ: “Đồ này thật không?”

Chị Yến đỏ mặt. Khoảnh khắc ấy, tôi lần đầu thấy đằng sau lớp ánh của chị là hai vệt bọng mắt mảnh, như dấu một chiếc kẹp để quên. Chị nói như nuốt nước rất khó:
— Chị thuêThuê theo buổiLàm livestream bán hàng thì phải… có hìnhChị không đủ tiền mua. Chị
Chị bỏ lửng, môi run.

Mẹ chồng tôi nhăn trán:
— Thuê sao cứ mượn tiền em dâuMặc đẹp mà nợ thì đẹp làm ?

Cả nhà nhao nhác. Trò chơi trượt đi như chiếc ghế bị kéo quá mạnh trên nền gạch. Tôi định nói đỡ, thì  đặt máy xuống, cầm bảng “Tủ kính nhà mình”, viết một dòng  như sáng mùng Một:

“Đồ đẹp không cứu được hóa đơn xấu.”

Lưng chị Yến cúi xuống nhẹ như  bị đứt cuốngBữa ăn ngại như chén trầu tới lúc  nhai không được. Chị rút vào vệ sinhkhông trở ra. Tôi cũng đứng lênđi theo.

Trong phòng rửa taychị ngồi trên bệ rửahai tay che mặtTiếng nức nghẹn như tiếng vòi nước hỏngTôi đưa gói khăn giấy.
— Em xin lỗiEm không nghĩ trò chơi
Chị lắc đầu:
— Không do emDo chịChị mượn em…  chị không muốn mẹ biết chị vướng vào cái shop hàng lậuNgười ta bắt chị khoác đồ lên ngườinói như thậtlương trả đềutưởng an nhưng đến khi bị vòichị sợVừa rồichị bỏ việcTiền chị mượn em để trả đợt cuối cho thằng đầu nậuđể  không đưa ảnh chị lênChị ngại nóiNhà mình không yêu người nói chuyện xấu về mình.

Tôi choáng như vừa nhìn xuống hố không đáy. Hóa ra cái cách chị phô bày đồtung những hashtag “#thươngmình” lại là cách chị lấp đi một sự sợ hãi. Tôi mong chuyện chỉ dừng lại đóngười nghèo thì giấu mìnhngười giả thì giấu đồNhưng chị chưa nói xong:
— Còn một chuyện nữaTiền chị mượn em một phần không để trả đầu nậuChị đóng cho buổi chạy thận của mẹ em tháng trước khi mẹ lỡ quên bảo anh HùngChị sợ nói ra thì thành làm ơnChị ghét làm ơnLàm ơn xong người ta bảo mình đòi ơn.

Tôi đứng đờMẹ tôi đi chạy thận mỗi tuần ba buổi. Có một lầnmẹ nhắn “con yên tâm, mẹ xoay được rồi”tôi tinHóa ra “xoay”  chịCái xấu hổ tôi định cho chị đeo trước bàn ăn hóa ra quấn ngược lại đầu tôi.

Tôi ra bàn ănnhìn bảng “Tủ kính nhà mình” trắng phau một nửanửa còn lại chi chít chữCụ Tảo đang cười với cháu chắtMẹ chồng tôi đang thìa bouillon cho mấy đứa trẻ đang thu máy. Tôi chợt biếtkế hoạch “mở tủ kính” của tôi mới đi được nửanửa còn lại phải đặt vào đúng ngăn.

Tôi  muỗng ba cái vào miệng lyNhà im:
— Con xin xin phép nói mấy lờiTrò vừa nãy do con bàyCon nghĩ nhà mình đặt đồ đẹp lên giữa nhà được, thì cũng đặt đồ thật lên giữa nhà một lầnCon đã muốn chị Yến xấu hổ—vì chị mượn con từng đồng mà lúc nào cũng dát đồ hiệuCon đã làm việc ấyNhưng vào vệ sinhcon mới học được một chữđồ ai khoác không nói hết được người đó.

Cô Thắm nhăn mũi:
— Lại chữa cháy.

Tôi lắc đầu:
— KhôngChị Yến vừa cho con biết hai chuyệnMột là chị bỏ việc livestream đồ lậuHai là tháng trướcmột buổi chạy thận của mẹ con do chị đóngCon xấu hổ vì không biết.

Cả bàn nhao mắtMẹ chồng tôi quay sang chị Yến:
— Thật không?

Chị gật không ngẩng đầuCụ Tảo thở ra một tiếng:
— ĐấyTủ kính nhà mình mở ra thì phải soi đến người.

Mẹ chồng tôi lúng túngđặt thìa xuống:
— Mẹ xin lỗi hai đứa vì mẹ không biết cái khoản chạy thậnCòn chuyện đồ đạcmỗi nhà mỗi cáchnhưng mượn tiền thì nóiLỡ khó thì cả nhà gánhĐừng gặm nhấm.

Tôi đưa cuốn sổ “Quỹ Minh Bạch Nhà Mình”, đặt giữa bàn:
— Con đã ghi đủ mấy khoản chị mượn conTổng cộng mười chín lầnHôm naycon xin làm hai việcMộtxóa trắng nợ đócoi như con vô dụng trong việc đọc được nỗi đau của người trong nhàHaiđặt hòm “Quỹ Minh Bạch”: ai  nợ ai cứ ghi và hẹn ngàyAi cho ai  lớn đến mấy cũng ghiđể ngày mốt khỏi nói bừa “tao nuôi mày”.

 tròn mắt nhìn tôi như nhìn đứa đi điện  không chếtCả nhà im mấy giây rồi cụ Tảo vỗ tay hai cái:
— Được“Nhà mình” lâu rồi mới  cái để gọi  nhà.

Chị Yến khóc. Nhưng lần nàyđó không phải tiếng vòi nước hỏngĐó  tiếng nước chảy ra khỏi một cái ống tắc lâuchảy đượcChị đứng lênđi về phía tủbưng cái hộp bằng gỗ nhỏ, rút ra một xấp giấy:
— Đây  hóa đơn trả nợ đầu nậuhóa đơn đóng chạy thận cho mẹ emChị tính trả em đủmỗi tháng hai triệuNhưng hôm nay em xóachị vẫn ghi vào “Quỹ”—ghi ơn em  ghi ơn mẹ emĐể mai mốt chị khỏi quên rằng chị từng bị một chiếc túi đè lên mặt.

Cả nhà ngồi lại vào bữanhẹ hơnCụ Tảo cườiđưa đôi đũa cho tôi:
— Con đặt ra hòm thì con giữ chìaĐừng để ai vứt  vào hộc tủ dưới.

Tôi gậtĐúng lúc ấy,   lên:
— Khoan đãCái đèn UV vẫn chưa soi xong đồ đẹp đầu tiên của bữa đâu.

Cụ cười:
— Đồ đẹp đầu tiên là cái hòm giấy đóSoi được không?

 giơ đèn lêncả nhà cười.


Câu chuyện nên kết  đó. Nhưng đời bao giờ cũng giỏi làm phần bonus.

Một tháng sautôi đi siêu thịtình cờ thấy chị Yến đang đứng trong gian hàng mỹ phẩmkhông còn đồ hiệu đè lên vaiáo sơ mi trắngbảng tên trên ngực“Tư vấn chăm sóc da.” Chị nói về làn da một   mười támnhẹkhông đẩy quáThấy tôichị ngượng ngùng gật.

— Làm ổn không chị? — tôi hỏi.
— ỔnHóa ra người ta không cần mình đeo  để nghe mình nói điều thậtchị cười. — Àchị để dành Ít lâu nữa mua lại một cái túiLoại rẻkhông  khóa sángnhưng  khóa tốt.

— Khóa ? — tôi nhíu mày.
— Khóa miệng — chị chớp mắt. — Khóa cái tật mượn  không nóiKhóa luôn cái thói đeo đồ để che nợ.

Chúng tôi cườiKhi vềtôi mở hòm “Quỹ”, thấy bên trong  một phong bì không niêmmảnh giấy bên trong chỉ viết một dòng“Trả dần lòng tự trọng.” Yến.

Tôi gấp lạiđặt ngăn trên cùngngăn dành cho đồ đẹp thật.


Nếu ai hỏi tôi: “Chị chồng vay từng đồng nhưng lúc nào cũng dát đồ hiệu, chị đã âm thầm làm gì khiến chị ấy xấu hổ?” tôi sẽ kể cái trò chơi Tủ kính nhà mìnhđặt đồ đẹp lẫn đồ thật lên giữa nhà để ánh sáng đi đều khắp các gócVâng, chị đã xấu hổ—vô cùng—khi chiếc đèn UV đi qua đường khâu. Nhưng cú twist cuối cùng là đến lượt tôi xấu hổ—khi biết mấy buổi chạy thận của mẹ tôi gắn với những con số chị mượnKhi tủ kính mở đúng hướngai cũng soi thấy mìnhkhông chỉ một người.

Từ đó, nhà tôi có một thói quen mới: bất cứ thứ  mang về đặt lên bàn trướckể câu chuyện đã qua của Một chiếc túi  lịch sử rẻ tiền nhưng đầy những ngày đang trả nợMột cuốn sổ  lịch sử đắtđắt  mỗi dòng ghi đều trả dần một khúc tự trọng mỗi lần mở tủcụ Tảo lại cười:
— Này là nhàkhông phải tiệmNhà thì kho đồ thậtTiệm thì bày đồ đẹpMình chọn nhàtừ đầu.