Nghe tin vợ cũ cưới gã chồng từng làm bảo vệ ở công ty cũ, tôi cười đắc ý liền đưa vợ mới là con gái GĐ tới dự để ra o:ai, ai ng:ờ vừa nhìn thấy chú rể vợ tôi ru:n b:ần b:ật…

Nghe tin vợ cũ cưới gã chồng từng làm bảo vệ ở công ty cũ, tôi cười đắc ý liền đưa vợ mới là con gái GĐ tới dự để ra o:ai, ai ng:ờ vừa nhìn thấy chú rể vợ tôi ru:n b:ần b:ật…

Trong thế giới kinh doanh, người ta thường nói “hào quang không dành cho kẻ đứng yên”. Nhưng với tôi, hào quang là thứ tôi đã chiếm đoạt được từ 5 năm trước, khi quyết định rũ bỏ Lan – người vợ tào khang từ thủa hàn vi – để cưới con gái của Giám đốc sở tại.

Ngày nhận được thiệp mời cưới của vợ cũ, tôi không nhịn được mà bật cười sảng khoái. Nghe phong thanh từ mấy người bạn cũ, chồng mới của Lan chỉ là một gã từng làm bảo vệ ở công ty cũ của tôi. Một gã “quần đùi áo số”, lương ba cọc ba đồng.

“Thật đúng là nồi nào úp vung nấy,” tôi đắc ý nghĩ thầm. Để sỉ nhục Lan một cách triệt để, tôi yêu cầu vợ mình – Minh Anh, tiểu thư đài các và cũng là “tấm vé đổi đời” của tôi – phải diện bộ đồ đắt nhất, mang trang sức lộng lẫy nhất để cùng tôi tới dự đám cưới. Tôi muốn Lan thấy rằng, việc cô ấy bị tôi bỏ rơi là điều tất yếu, vì cô ấy mãi mãi chỉ thuộc về tầng lớp đáy của xã hội.

Đám cưới được tổ chức tại một trung tâm hội nghị xa hoa bậc nhất thành phố. Tôi hơi khựng lại một chút khi thấy dàn siêu xe đậu kín lối vào, nhưng rồi tự trấn an: “Chắc là Lan đi vay mượn hoặc thuê chỗ này để ‘lòe’ thiên hạ thôi”.

Bước vào sảnh, tôi nắm chặt tay Minh Anh, ưỡn ngực kiêu hãnh. Gặp lại mấy người đồng nghiệp cũ, tôi cố tình nói to: “Chào mọi người! Nghe nói Lan cưới anh bảo vệ nên tôi tới chúc phúc chút ít. Tiện thể giới thiệu với mọi người, vợ tôi vừa được bố tặng cho căn biệt thự…”

Những người xung quanh không cười. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm, có chút thương hại, có chút nín nhịn. Nhưng tôi quá mải mê với sự đắc ý của mình nên chẳng buồn bận tâm.

Khi nhạc lễ vang lên, chú rể bước ra từ phía sau màn che. Tôi nheo mắt nhìn, nụ cười mỉa mai đã chực chờ trên môi. Nhưng rồi, nụ cười ấy đông cứng lại.

Người đàn ông đứng đó, trong bộ Tuxedo được may đo riêng từ những thương hiệu cao cấp nhất thế giới, toát lên một khí chất quyền lực đến nghẹt thở. Gương mặt ấy… rất quen. 10 năm trước, anh ta đúng là đã từng đến công ty tôi xin làm bảo vệ. Lúc đó, chính tôi là người đã ném hồ sơ của anh ta xuống đất và mỉa mai: “Loại như anh chỉ đáng trông xe thôi”.

Đúng lúc tôi đang bàng hoàng, Minh Anh – vợ tôi – bỗng buông tay tôi ra, run rẩy và cúi thấp đầu, giọng nói đầy sợ hãi vang lên bên tai tôi: “Anh… anh làm cái gì thế? Sao lại kéo em tới đây ra oai? Anh không biết chú rể là ai sao? Đó là Hoàng Nam, Tổng giám đốc Tập đoàn địa ốc – người mà bố em đang phải quỳ lụy xin thầu dự án suốt một năm nay đấy!”

Tôi như bị một tia sét đánh thẳng vào đỉnh đầu. Tai ù đi, chân tay bủn rủn. Tổng giám đốc? Gã bảo vệ ngày nào ư? Lúc này, Lan bước ra. 5 năm trước, tôi chê cô ấy nghèo hèn, nhan sắc tàn phai vì lam lũ lo cho tôi ăn học. Nhưng Lan của hiện tại khiến tôi không thể tin vào mắt mình.

Cô ấy lộng lẫy như một bà hoàng, thần thái thanh cao, sang trọng đến ngỡ ngàng. Sánh bước bên người đàn ông quyền lực nhất thành phố, Lan không còn chút vết tích nào của người đàn bà khốn khổ năm xưa. Hoàng Nam nắm tay Lan đầy trân trọng, ánh mắt anh nhìn cô ấy chứa đựng sự sùng bái và yêu thương mà tôi chưa bao giờ dành cho cô ấy.

Hoàng Nam bước xuống sân khấu, dừng lại ngay trước mặt tôi. Anh mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý: “Chào anh Hùng. Cảm ơn anh đã hạ cố tới dự đám cưới của tôi và Lan. 10 năm trước, nhờ lời miệt thị của anh khi tôi làm bảo vệ, tôi mới có động lực để vươn lên vị trí như bây giờ. Và đặc biệt, cảm ơn anh đã ‘buông tha’ cho Lan, để tôi có cơ hội được trân trọng viên ngọc quý mà anh đã mù quáng vứt bỏ.”

Cả hội trường đổ dồn ánh mắt về phía tôi. Những lời mỉa mai lúc nãy của tôi giờ quay ngược lại như những cái tát nảy lửa vào mặt. Minh Anh nhìn tôi với ánh mắt kinh tởm: “Hóa ra anh là hạng người như vậy sao? Anh đã bỏ vợ để bám vào nhà tôi, giờ còn dám mang tôi ra làm công cụ để hạ thấp người khác? Đồ hèn!”

Cô ấy giật tay ra và bỏ chạy khỏi sảnh tiệc, để lại tôi đứng trơ trọi giữa những tiếng xì xào và cái nhìn khinh bỉ của tất cả mọi người. Tôi nhìn Lan, cô ấy nhìn tôi, nhưng trong đôi mắt đó không có sự hận thù, chỉ có một sự lạnh nhạt đến đáng sợ. Đối với cô ấy bây giờ, tôi thậm chí còn không đáng để tâm.

Ngày hôm đó, tôi không chỉ mất đi thể diện mà còn mất luôn cả tương lai. Ngay tối hôm ấy, bố vợ gọi điện báo tin tôi đã bị sa thải khỏi công ty, và đơn ly hôn sẽ được gửi tới vào sáng mai. Tôi lang thang trên phố, trong bộ vest đắt tiền nhưng tâm hồn thì rách nát.

Hóa ra, sai lầm lớn nhất của đời người không phải là nghèo khó, mà là sự hợm hĩnh và vô ơn. Tôi đã từng đứng trên cao để cười nhạo một “bảo vệ”, để rồi cuối cùng, chính tôi mới là kẻ đứng ngoài lề cuộc đời của họ, nhìn họ hạnh phúc trong vinh quang mà chính mình đã tự tay đánh mất.