B:ầu 5 tháng bị mẹ bạn trai yêu cầu hoãn cưới để “kiểm tra”, cô gái đáp lại đúng 2 từ

B:ầu 5 tháng bị mẹ bạn trai yêu cầu hoãn cưới để “kiểm tra”, cô gái đáp lại đúng 2 từ

Không khí trong phòng khách nhà Tuấn ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc. Tôi ngồi đối diện với bà Thúy – mẹ của Tuấn, tay vô thức xoa lên bụng bầu đã lùm lùm ở tháng thứ 5. Bên cạnh tôi, bố mẹ tôi mặt mày sa sầm, cố nén sự tức giận để giữ phép lịch sự tối thiểu.

Tuấn và tôi yêu nhau 2 năm. Khi biết tin tôi có thai, Tuấn mừng rỡ về báo gia đình xin cưới. Nhà Tuấn giàu, có tiếng là gia giáo nhưng cũng nổi tiếng kén chọn. Tôi biết bà Thúy không ưng tôi vì gia cảnh nhà tôi bình thường, nhưng vì cái thai nên bà miễn cưỡng đồng ý gặp mặt để bàn chuyện cưới xin. Nhấp ngụm trà, bà Thúy chậm rãi đặt cái ly xuống bàn, tiếng “cạch” khô khốc vang lên như phát súng mở màn.

“Thưa anh chị,” bà Thúy nhìn bố mẹ tôi, giọng điệu bề trên, “Cháu Lan mang bầu là tin vui. Nhà tôi không hẹp hòi chuyện con dâu có trước có sau. Nhưng mà…” Bà ngừng lại, liếc nhìn cái bụng của tôi, ánh mắt sắc lẹm như dao cau: “Thời buổi này vàng thau lẫn lộn. Con trai tôi nó hiền lành, lại là cháu đích tôn của dòng họ. Tôi không muốn có bất cứ sự nhầm lẫn nào. Ý tôi là, đám cưới cứ tạm hoãn lại đã. Đợi cô Lan sinh xong, chúng tôi sẽ cho làm xét nghiệm ADN. Nếu đúng là máu mủ nhà họ Trần, lúc đó rước dâu về cũng chưa muộn. Tôi sẽ bù đắp cho mẹ con nó xứng đáng.”

Cả không gian như nổ tung. Bố tôi đỏ mặt tía tai, tay run run định đứng dậy thì mẹ tôi giữ lại. Tôi quay sang nhìn Tuấn, hy vọng anh sẽ nói đỡ một câu, sẽ đứng lên bảo vệ danh dự cho người phụ nữ đang mang trong mình giọt máu của anh. Nhưng không. Tuấn cúi gầm mặt, tránh ánh mắt của tôi, lí nhí: “Em… hay là mình cứ nghe mẹ đi. Mẹ cũng chỉ muốn chắc chắn thôi. Cây ngay không sợ chết đứng mà em.”

Câu nói của Tuấn như giọt nước tràn ly, đập tan mọi chút tình cảm và hy vọng cuối cùng còn sót lại trong tôi. Sự im lặng hèn nhát của anh đau đớn hơn ngàn lời sỉ nhục của mẹ anh. Hóa ra, tình yêu 2 năm qua không đủ để anh tin tưởng tôi. Hóa ra, họ xem tôi là kẻ đào mỏ, đang dùng đứa bé để “úp sọt” gia đình danh giá này. Tôi hít một hơi thật sâu, gạt đi giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi. Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt bà Thúy, dõng dạc nói hai từ:

“Hủy hôn.”

Bà Thúy sững người, Tuấn ngẩng phắt lên nhìn tôi kinh ngạc.

“Cháu nói cái gì?” Bà Thúy hỏi lại. “Cháu nói là hủy hôn. Sẽ không có đám cưới, không có xét nghiệm, và cũng không có cháu nội nào cho bác nhận cả. Con của cháu, cháu tự nuôi. Một gia đình coi trọng tờ giấy xét nghiệm hơn nhân cách con người, coi trọng sĩ diện hơn tình nghĩa thì không xứng đáng để con cháu gọi là ông bà nội.”

Nói xong, tôi dìu bố mẹ bước ra khỏi căn biệt thự lộng lẫy mà lạnh lẽo ấy. Tuấn chạy theo níu tay tôi ở cổng: “Lan, em điên rồi à? Em định để con không có bố sao?” Tôi gạt tay anh ra, cười nhạt: “Thà không có bố, còn hơn có một người bố hèn nhát không dám bảo vệ mẹ con nó.”

Thời gian đầu làm mẹ đơn thân vô cùng vất vả, nhưng nhờ có bố mẹ và lòng tự trọng, tôi đã vượt qua tất cả. Tôi sinh bé Gấu, một bé trai kháu khỉnh. Càng lớn, thằng bé càng giống Tuấn như đúc, từ đôi mắt, cái mũi đến cái miệng cười. Sáu tháng sau khi tôi sinh, một tin dữ ập đến với gia đình Tuấn nhưng lại là sự trớ trêu của định mệnh. Tuấn bị tai nạn giao thông nghiêm trọng. Mạng sống giữ được, nhưng bác sĩ kết luận anh bị chấn thương vùng hạ bộ, vĩnh viễn mất khả năng làm cha. Tin tức ấy lan đi khắp nơi, ai cũng bảo đó là cái giá phải trả cho sự bạc bẽo.

Bà Thúy suy sụp hoàn toàn. Dòng họ Trần đứng trước nguy cơ tuyệt tự. Lúc này, họ mới nhớ đến cái thai trong bụng tôi ngày nào. Ba năm trôi qua, tôi đã là một trưởng phòng marketing bản lĩnh, bé Gấu cũng đã đi mẫu giáo. Một chiều cuối tuần, khi tôi đang đón con ở cổng trường, một chiếc xe sang trọng đỗ xịch lại. Bà Thúy và Tuấn bước xuống.

Tuấn chống nạng, nhìn thấy bé Gấu thì nước mắt trào ra. Không cần bất cứ tờ giấy xét nghiệm nào, chỉ cần nhìn thằng bé, ai cũng biết nó là con ai. Gấu giống Tuấn như hai giọt nước, một phiên bản hoàn hảo của anh thời chưa bị tai nạn tàn phá. Bà Thúy lao đến, định ôm lấy thằng bé nhưng Gấu sợ hãi nấp sau lưng tôi.

“Lan… mẹ xin lỗi. Mẹ sai rồi. Cho mẹ nhận cháu đi con. Nó là cháu đích tôn của nhà họ Trần, là máu mủ của thằng Tuấn. Giờ Tuấn nó không thể sinh con được nữa rồi, Gấu là hy vọng duy nhất…” Bà Thúy khóc lóc, vẻ cao ngạo ngày xưa biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại hình ảnh một người đàn bà tuyệt vọng.

Tuấn cũng nhìn tôi, ánh mắt van lơn: “Lan ơi, anh biết anh sai. Em trừng phạt anh thế nào cũng được, nhưng xin em đừng chia cắt tình phụ tử. Anh muốn bù đắp cho con.” Tôi nhìn hai con người trước mặt, lòng không còn gợn sóng yêu thương hay hận thù, chỉ thấy một sự thương hại.

“Bác và anh nói xong chưa?” Tôi lạnh lùng hỏi. “Ba năm trước, khi con tôi còn là bào thai, bác đòi kiểm tra xem nó có phải ‘tạp chủng’ không. Anh thì im lặng đồng lõa. Lúc đó, chính các người đã chối bỏ nó.”

“Bây giờ, vì anh Tuấn vô sinh, vì gia đình bác sợ tuyệt tự nên mới tìm đến đây. Các người không yêu thương gì thằng bé, các người chỉ yêu bản thân mình, yêu cái ‘người nối dõi’ mà thôi.”

“Nhưng muộn rồi. Con tôi tên là Nguyễn Minh Khôi, mang họ mẹ. Trong giấy khai sinh, phần tên cha để trống. Nó không có bố, cũng chẳng có bà nội nào ở đây cả.”

Nói rồi, tôi bế phắt con lên xe, đóng sầm cửa lại, bỏ mặc bà Thúy gào khóc thảm thiết giữa sân trường và Tuấn đứng chôn chân như tượng đá. Qua gương chiếu hậu, tôi thấy bà Thúy quỳ sụp xuống đất, hai tay đấm vào ngực đầy ân hận. Nhưng mọi sự hối hận trên đời này đều có cái giá của nó. Có những sai lầm có thể sửa chữa, nhưng sự xúc phạm nhân phẩm và chối bỏ máu mủ thì vĩnh viễn không bao giờ được tha thứ.

Cả đời này, họ sẽ phải sống trong sự day dứt tột cùng, nhìn giọt máu duy nhất của dòng họ lớn lên từng ngày nhưng mãi mãi không thể chạm vào, không thể được nghe một tiếng gọi “Bố”, “Bà”. Đó là bản án lương tâm tàn khốc nhất dành cho họ.