29 Tết, vừa nhận 8 triệu tiền thưởng thì không may m::ất luôn ví, cô gái 25t làm công nhân may đường cùng đành ra đư::ờng đứng vẫy nhờ xe về quê
29 Tết, vừa nhận 8 triệu tiền thưởng thì không may m::ất luôn ví, cô gái 25t làm công nhân may đường cùng đành ra đư::ờng đứng vẫy nhờ xe về quê. Suốt 2 tiếng không xe nào cho đi nhờ, cuối cùng có chàng trai chừng 35t đi con Dre..am cũ rích tấp lại: “Không chê thì lên xe anh cho về cùng”. Để rồi đúng lúc tới địa phận Thành phố thì chuyện kinhhoang đã xảy ra…
Cơn gió bấc tràn về Hà Nội vào chiều 29 Tết lạnh buốt như ki/m châ/m vào d/a th/ịt. Mai, cô công nhân may 25t, đứng ch/ết tr/ân giữa bến xe náo lo/ạn. Bàn tay run rẩy lục tìm trong túi xách lần thứ mười, nhưng vô vọng. Chiếc ví da sờn – nơi đựng trọn vẹn 8 triệu đồng tiền thưởng Tết vừa nhận – đã không cánh mà bay.
Đó là tất cả hy vọng của cô: tiền thu/ốc cho bố, tiền mua áo mới cho đàn e/m nh/ỏ và cả tiền xe về quê. Giữa dòng người hối hả sắm sửa, Mai thấy mình như một ốc đảo cô độc và ki/ệt quệ. Không điện thoại (vì đã cũ và hết pin), không một đồng dính túi, nỗi tuyệt vọng đẩy cô đến một quyết định liều lĩnh: Ra quốc lộ vẫy xe xin đi nhờ về hướng Phú Thọ.
Mai đứng đó, dáng người gầy gò trong chiếc áo khoác đồng phục sờn cũ. Cứ mỗi khi một ánh đèn xe quét qua, cô lại giơ tay vẫy trong vô vọng. Một tiếng, rồi hai tiếng trôi qua. Những chiếc xe khách đầy ắp người lao vút đi, để lại làn khói đen kịt và sự im lặng đáng sợ.
Đúng lúc đôi chân muốn q/uỵ xuống vì lạnh và đ/ói, một ánh đèn vàng vọt từ chiếc xe Dre..am cũ rích từ từ tấp lại. Người cầm lái là một người đàn ông chừng 35t, mặc chiếc áo khoác gió bạc màu, gương mặt phong trần khuất sau chiếc mũ bảo hiểm cũ: “Về Phú Thọ hả em? Không chê xe cũ thì lên anh cho quá giang một đoạn, anh cũng đang về phía đó.”
Mai khựng lại. Bản năng tự vệ trong lòng cô g/ào th/ét: “Đừng lên! Biết hắn là ai? Nhỡ hắn b//ắt c//óc thì sao?”. Nhưng cái lạnh thấu xư//ơng và nỗi thèm khát được hơi ấm gia đình đã lấn át tất cả. Cô cắ/n m/ôi, đánh liề//u trèo lên phía sau, tay nắm chặt lấy vạt áo khoác của chính mình, giữ một khoảng cách an toàn nhất có thể….

…Chiếc xe nổ máy, tiếng động cơ già nua vang lên đều đều trong đêm đông. Mai ngồi sau, lưng còng lại vì lạnh, hai bàn tay đút sâu vào túi áo, tim đập thình thịch theo từng cây số trôi qua.
Người đàn ông không nói nhiều. Suốt quãng đường dài, chỉ thỉnh thoảng anh hỏi ngắn gọn:
“Có lạnh không em?”
“Ừm… cũng đỡ ạ.”
Giọng anh trầm, khàn, không có vẻ gì là kẻ xấu như Mai vẫn lo sợ. Nhưng cô không dám lơi lỏng cảnh giác. Trong đầu vẫn hiện lên hàng trăm câu chuyện kinh hoàng cô từng nghe.
Xe chạy được hơn hai tiếng thì đèn đường bắt đầu dày hơn, nhà cửa san sát. Biển báo hiện ra trước mắt: “ĐỊA PHẬN THÀNH PHỐ”.
Mai thở phào. Qua thành phố rồi, chắc sẽ an toàn hơn…
Nhưng đúng lúc ấy, chiếc Dream bỗng giật mạnh, rồi tắt máy phụp một cái, trượt dài vào lề đường.
“Chết rồi…” – người đàn ông chửi khẽ.
Tim Mai như rơi thẳng xuống bụng.
“Xe… xe sao vậy anh?” – cô hỏi, giọng run hẳn.
Anh xuống xe, cúi kiểm tra, lắc đầu:
“Hết xăng. Anh chủ quan quá…”
Đoạn đường này vắng tanh. Hai bên là bãi đất trống xen vài nhà kho tối om. Gió thổi hun hút. Bóng tối như nuốt chửng cả hai người.
Mai bắt đầu hoảng loạn thực sự.
Hết xăng giữa thành phố xa lạ, đêm 29 Tết, không tiền, không điện thoại…
Một ý nghĩ lạnh sống lưng tràn qua đầu cô: Hay đây là cái bẫy?
Người đàn ông quay lại nhìn Mai, thấy cô tái mét, liền nói ngay:
“Em đừng sợ. Chỗ này cách trạm xăng tầm hơn cây số. Anh dắt bộ đi mua xăng, em đứng đây chờ, hoặc… nếu không yên tâm thì em đi cùng anh.”
Mai cắn môi. Đi cùng thì sợ. Ở lại một mình giữa đoạn đường hoang vắng này… còn đáng sợ hơn.
Cô gật đầu.
Hai người dắt xe đi bộ. Được một đoạn, ánh đèn xanh đỏ bất ngờ lóe lên phía trước.
“Công an!” – Mai buột miệng.
Người đàn ông khựng lại trong tích tắc.
Khoảnh khắc ấy, tim Mai đập loạn xạ.
Hay anh ta có vấn đề gì nên mới sợ công an?
Hai chiến sĩ công an tiến lại, soi đèn pin:
“Đi đâu giờ này?”
Người đàn ông bình tĩnh:
“Dạ chào các anh. Em với cô em gái đi xe về quê, xe hết xăng giữa đường.”
Một anh công an nhìn sang Mai:
“Em gái đi cùng người quen à?”
Mai mở miệng, nhưng chưa kịp nói thì người đàn ông đã quay sang cô, nói rất chậm, rất rõ:
“Nếu em không quen anh, cứ nói thẳng với các anh.”
Câu nói ấy khiến Mai sững người.
Cô nhìn thẳng vào ánh mắt anh. Không né tránh. Không thúc ép. Chỉ có sự mệt mỏi và chân thành.
Mai hít sâu:
“Dạ… em không quen anh ấy từ trước. Em bị mất ví ở bến xe, anh ấy cho em đi nhờ về quê.”
Không khí chợt lặng đi.
Hai anh công an nhìn nhau, rồi nhìn người đàn ông:
“Anh cho người lạ đi nhờ giữa đêm?”
Anh cười nhạt:
“Dạ. Em cũng từng có lúc trắng tay ngoài đường dịp Tết… nên hiểu.”
Một anh công an trầm giọng:
“Anh tên gì?”
“Dạ, em tên Thành. Thợ sửa điện lạnh tự do.”
Sau vài phút kiểm tra giấy tờ, một anh công an nói:
“Xe anh hết xăng thì bọn tôi chở hai người ra trạm gần nhất. Đêm 29 Tết nguy hiểm lắm.”
Mai muốn khóc.
Không phải vì sợ nữa, mà vì… lần đầu tiên trong ngày hôm nay, cô thấy mình không hoàn toàn bị bỏ rơi.
Trên xe công an, Mai ngồi co ro, nước mắt lăn dài không kìm được.
Anh Thành quay sang, đưa cho cô chai nước:
“Uống chút cho ấm. Đừng khóc. Chưa về tới nhà, nhưng ít nhất em không phải một mình.”
Đến trạm xăng, anh Thành đổ xăng xong, quay lại hỏi:
“Anh đưa em về tận nhà nhé. Gần tới rồi.”
Mai gật đầu, nghẹn ngào:
“Em… em cảm ơn anh. Nhưng em không có tiền…”
Anh xua tay:
“Anh cho em đi nhờ, chứ có bán vé đâu.”
Khi xe dừng trước cổng một căn nhà nhỏ ở quê, đèn trong nhà bật sáng. Mẹ Mai chạy ra, vừa thấy con đã òa khóc.
Mai xuống xe, quay lại:
“Anh Thành… em không biết nói gì hơn…”
Anh cười, gãi đầu:
“Mai mốt có điều kiện, giúp lại người khác như anh hôm nay là được.”
Chiếc Dream cũ nổ máy, khuất dần trong màn sương lạnh.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhớ lại đêm 29 Tết ấy, Mai vẫn rùng mình.
Không phải vì sợ.
Mà vì cô hiểu ra một điều: Giữa lúc tưởng chừng kinh hoàng nhất, đôi khi lại là lúc con người ta gặp được lòng tốt khiến cả đời không quên.