Thưa mẹ chồng, có lẽ con nên trả lại con trai cho mẹ…con không thể bao dung tới mức tối nào mẹ cũng vào phòng con ngủ ôm chồng con rồi đi rêu rao khắp xóm con lười biếng, ko chịu làm việc nhà
mẹ chồng, có lẽ con nên trả lại con trai cho mẹ…con không thể bao dung tới mức tối nào mẹ cũng vào phòng con ngủ ôm chồng con rồi đi rêu rao khắp xóm con lười biếng, ko chịu làm việc nhà, chèn é//p quy cho tôi là kẻ chia rẽ gia đình này …”, chị dâu tôi để lại một bức thư kèm tờ ly hôn rồi rời đi với 6 tỷ tiền bán đất
Ngôi nhà ba tầng khang trang nằm cuối ngõ chiều hôm đó vắng lặng đến lạ. Không còn tiếng chổi quét sân mỗi sáng, không còn mùi canh rau muống bốc khói, và cũng không còn bóng dáng người phụ nữ nhỏ bé luôn dậy từ 5 giờ để lo từng bữa cơm, từng chiếc áo cho cả nhà.
Thay vào đó, giữa bàn ăn là một bức thư tay, gấp gọn, bên cạnh là tờ đơn ly hôn đã ký sẵn. Dưới tờ đơn là một tờ giấy chứng nhận bán đất — 6 tỷ đồng đã chuyển vào tài khoản người vợ đứng tên sổ đỏ.
Mẹ tôi ngồi sụp xuống ghế, mặt tái nhợt, tay run run, miệng chỉ thốt được một câu:
Nó dám… bỏ đi thật sao?”
Còn anh tôi — người chồng được “ôm mỗi tối” — điê/n cuồng gọi điện, nhắn tin. Nhưng tất cả chỉ còn là… “thuê bao không liên lạc được.”
Anh lật tung phòng ngủ, tìm ảnh cưới, chiếc áo vợ hay mặc, tất cả như những mảnh vỡ của quá khứ vừa tan nát. Anh bật khóc.
Lần đầu tiên tôi thấy anh trai mình khóc.
Không phải vì mất đất, không phải vì mất 6 tỷ.
Mà là vì anh mất đi người duy nhất từng coi anh là cả thế giới. Trong khi đó mẹ tôi bất ngờ lấy xe máy ra đi làm một việc động trời khiến cả nhà s//ốc nặng …

…Mẹ tôi phóng xe thẳng sang nhà hàng xóm đầu ngõ – nơi mấy hôm trước bà còn ngồi buôn chuyện, chép miệng kể xấu chị dâu trước mặt cả xóm.
Chiếc xe vừa dừng, bà xộc thẳng vào sân, không chào hỏi, không giữ ý. Trước ánh mắt ngỡ ngàng của mấy người đang ngồi nhặt rau, mẹ tôi quát lên, giọng lạc đi vì tức giận lẫn hoảng loạn:
– “Từ nay ai còn nghe tôi nói xấu con dâu cũ của tôi, thì cứ coi như tôi tự tát vào mặt mình!”
Cả xóm chết lặng.
Có người lắp bắp:
– “Ơ… bà nói gì thế? Chẳng phải bà bảo nó lười biếng, hỗn láo, chia rẽ mẹ con bà sao?”
Mẹ tôi bật khóc nức nở, nước mắt chảy dài:
– “Là tôi… tôi sai rồi. Tôi mù quáng… tôi ích kỷ… Tôi tưởng giữ được con trai bằng cách giữ chặt nó trong tay mình… ai ngờ tôi đẩy mất cả gia đình!”
Bà quỳ xuống ngay giữa sân, trước bao ánh nhìn sững sờ:
– “Nếu con dâu tôi có nghe được… tôi xin lỗi nó. Tôi xin lỗi vì đã phá nát cuộc hôn nhân của con mình…”
Tin lan nhanh như gió.
Chỉ trong một buổi chiều, cả xóm biết hết sự thật:
– chuyện mẹ tôi tối nào cũng vào phòng con trai
– chuyện chị dâu bị đổ oan lười biếng
– chuyện mảnh đất đứng tên chị, bị cả nhà coi là “của chung”
Những lời xì xào từng đổ lên đầu chị… nay quay ngược lại.
Ba ngày sau
Anh trai tôi tìm được địa chỉ nơi chị đang ở — một căn hộ nhỏ nhìn ra sông.
Anh đứng dưới mưa suốt hai tiếng.
Khi chị mở cửa, anh quỳ xuống.
– “Anh xin em… Anh sai rồi… Anh đã để mẹ làm tổn thương em…”
Chị nhìn anh rất lâu. Ánh mắt không còn giận, chỉ còn lạnh.
Chị nói đúng một câu, giống hệt bức thư để lại:
“Em không bỏ anh vì tiền.
Em bỏ anh vì anh chưa từng chọn đứng về phía vợ mình.”
Chị đóng cửa.
Một tháng sau
Mẹ tôi đổ bệnh thật.
Không ai chăm sóc ngoài tôi.
Bà nằm nhìn trần nhà, lẩm bẩm:
– “Giá như ngày đó… mẹ biết giữ khoảng cách… thì con trai mẹ đã có gia đình rồi…”
Anh tôi giờ sống như cái bóng.
Không rượu chè.
Không tụ tập.
Chỉ đi làm rồi về, ngồi nhìn căn phòng trống.
6 tỷ ấy…
Không mua nổi một bữa cơm đủ người.
Không mua nổi một người vợ đã kiệt quệ niềm tin.
Còn chị dâu tôi?
Chị mở một tiệm nhỏ.
Sống yên ổn.
Không tái hôn vội.
Nghe đâu, mỗi tối chị ngủ rất ngon.
Vì cuối cùng, chị không còn phải chia sẻ chồng mình với… mẹ chồng nữa.