B:ỏ r:ơi 2 con si:nh đ:ôi 3t suốt 30 năm cho cô giáo ngh::èo nuôi, giờ con làm giám đốc mẹ ruột quay về nhận

Chuyện kể hồi năm 95 đó, trời mưa rừng lớn kinh khủng, nước tuôn xối xả tưởng đâu cuốn trôi luôn cái xóm nghèo ven núi. Cô giáo Nguyệt hồi đó mới hừng đông 22 tuổi, dạy xong buổi chiều bước ra thì thấy dưới mái hiên lớp học có hai đứa nhỏ đang co ro, run như cày sấy. Hai anh em sanh đôi, tên Thành với Đạt, mới 3 tuổi chớ mấy. Trên tay thằng nhỏ còn nắm chặt tờ giấy ướt mem của bà mẹ để lại, ghi vầy nè: “Nhờ người tốt nuôi dùm, tui nuôi hổng nổi nữa.”
Kể từ cái bữa đó, cuộc đời cô Nguyệt rẽ ngang luôn.
Cô Nguyệt vốn đẹp nức tiếng cái vùng này, biết bao nhiêu trai tráng, nhà giàu tới dạm hỏi. Mà ngặt nỗi, cứ nhìn hai đứa nhỏ đêm nào cũng giật mình khóc đòi mẹ, cô hổng đành lòng bỏ đi. Mấy ông tới hỏi cưới ai cũng ra điều kiện: “Muốn lấy tui thì gửi hai đứa nó vô trại mồ côi đi.”
Nghe vậy cô Nguyệt lắc đầu liền, tiễn khách ra cổng. Cô quyết định ở vậy, dành hết thanh xuân đặng làm mẹ của hai đứa nhỏ hổng cùng máu mủ. Lương giáo viên ba cọc ba đồng đâu có đủ nuôi ba miệng ăn, cô phải tranh thủ lội ruộng mò cua bắt ốc, đêm về lại chong đèn dầu chấm bài. Có mấy mùa đông lạnh thấu xương, cô nhường hết mền ấm cho con, còn mình nằm co ro trên chiếc chiếu rách. Thương đứt ruột.
Tới hồi hai anh em vô đại học, cô Nguyệt phải bán luôn chiếc nhẫn cưới kỷ vật của má bả để lại. Người cô ốm nhom, tay chân phấn trắng ngày nào giờ chai sần, nứt nẻ hết trơn vì sương gió. Mà được cái bù lại, thằng Thành với thằng Đạt học giỏi nhất vùng, bà con ai cũng khen.
Ba chục năm sau, Thành với Đạt giờ làm giám đốc bự, có cửa hàng buôn bán ngon lành trên thành phố. Hai đứa rước mẹ Nguyệt lên ở cái biệt thự sang trọng, phụng dưỡng bả như bà hoàng. Đùng một cái, bà Hoa – má ruột tụi nó năm xưa – lù lù xuất hiện. Bà này sau thời gian ăn chơi, xài hết tiền, bị chồng con riêng hất hủi, giờ già yếu, bệnh tật lại nghèo kiết xác. Nghe tin hai đứa con bỏ rơi hồi xưa giờ thành đại gia, bả mò tới tận cổng biệt thự, gào khóc thảm thiết dữ lắm.
Bả quỳ xuống chân thằng Thành với Đạt, khóc lóc ỉ ôi: “Má có lỗi, nhưng dù sao má cũng đẻ ra tụi con. Giờ má khổ quá hổng ai lo, tụi con chừa cho má con đường sống đặng má bù đắp…”
Hàng xóm thấy vậy xầm xì bàn tán quá chừng. Cô Nguyệt đứng trong nhà nhìn ra, mắt buồn hiu. Cô nói nhỏ với hai con: “Dù gì bả cũng mang nặng đẻ đau tụi con. Đừng để thiên hạ cười chê nghen con.” Thành với Đạt nhìn nhau, rồi nhìn bà đẻ đang khóc lóc kia. Tụi nó mời bà Hoa vô nhà, có cả luật sư với mấy người thân thiết làm chứng. Ai cũng tưởng phen này hai anh em giàu có sẽ xây cho bả cái nhà hay rước về nuôi cho tròn chữ hiếu.
Ai dè đâu, hành động sau đó của tụi nó làm ai nấy chưng hửng. Thằng Thành lấy ra xấp tiền đúng 100 triệu để cái “bộp” lên bàn. Nó nói lạnh tanh: “Thưa bà Hoa, 100 triệu này là tiền tụi tui trả lại cái công bà sanh tụi tui ra. Bà cầm tiền này xong, tình nghĩa máu mủ giữa tui với bà coi như chấm dứt tại đây.”
Bà Hoa ngớ người, chưa kịp nói gì thì thằng Đạt bồi thêm, giọng cứng ngắt: “Bà nói bà muốn bù đắp hả? Bù đắp chi lúc tụi tui thành đạt vầy? Hồi xưa tụi tui đói khát ngoài mưa bà ở đâu? Lúc mẹ Nguyệt nhịn ăn mua sách vở cho tụi tui bà ở đâu?”
Nói xong Đạt quay qua nắm chặt đôi bàn tay gầy guộc của cô Nguyệt, tuyên bố dõng dạc trước mặt luật sư với mọi người:
“Từ bữa nay, hết thảy tài sản, cổ phần, nhà đất mang tên hai anh em tui chuyển hết qua tên của mẹ Nguyệt. Tụi tui sẽ phụng dưỡng mẹ Nguyệt tới hơi thở cuối cùng. Mai mốt mẹ Nguyệt trăm tuổi già, thì tiền này đem làm từ thiện mang tên mẹ. Còn bà Hoa, 100 triệu là hết mức tử tế rồi đó. Mời bà về cho.”
Bà Hoa bàng hoàng nhìn xấp tiền, rồi nhìn sự kiên quyết trong mắt hai đứa con. Bả mới thấm thía rằng, máu mủ thì dính líu về sinh học thiệt, nhưng tình thâm nghĩa trọng là phải xây đắp bằng sự hy sinh với lòng vị tha. Bả lủi thủi cầm tiền đi mà lòng chua chát, giữa sự lạnh nhạt của chính những đứa con mình bỏ rơi.
Trong ngôi nhà ấm cúng, cô Nguyệt khóc quá trời quá đất vì xúc động. Cô khóc hổng phải vì được gia tài bạc tỷ, mà khóc vì biết sự hy sinh cả đời mình đã đơm hoa kết trái. Hai đứa con hổng chỉ thành đạt, mà còn thành nhân, sống có trước có sau trọn vẹn.
Vậy mới nói đa, mẹ hổng nhất thiết phải là người đẻ ra mình, mẹ là người chọn thương yêu mình khi mình tay trắng, hổng có gì trong tay hết trơn.