Vợ tôi ở cữ, bà nội chỉ chuyển 15 triệu còn cô em dâu lại chuyển 250 triệu, tôi không hề o/án trá/ch. Đến ngày phát lì xì Tết, tôi lấy ra hai căn nhà khiến mẹ tôi sững người .

Vợ tôi ở cữ, bà nội chỉ chuyển 15 triệu còn cô em dâu lại chuyển 250 triệu, tôi không hề o/án trá/ch. Đến ngày phát lì xì Tết, tôi lấy ra hai căn nhà khiến mẹ tôi sững người .

Vợ tôi sinh con đầu lòng vào đầu tháng Chạp, đúng lúc gia đình hai bên bận rộn chuẩn bị Tết. Tôi tên Hoàng, 36 tuổi, làm kinh doanh vật liệu xây dựng ở Bình Dương. Vợ tôi là Lan, 32 tuổi, nhân viên kế toán, tính tình hiền lành, sống rất tình cảm.

Ngày Lan ở cữ, mẹ tôi – bà Hạnh – từ quê ngoài Bắc gọi điện hỏi thăm đều đặn nhưng vì tuổi cao, bà không vào được. Một tuần sau sinh, bà chuyển cho vợ chồng tôi 15 triệu, nhắn vỏn vẹn:
“Có chút gọi là cho cháu, con giữ mà lo thuốc men cho vợ.”

Cùng ngày hôm đó, em dâu tôi – Thảo, vợ của em trai Hoàng – bất ngờ chuyển khoản 250 triệu. Tôi hoảng hốt gọi ngay:
“Em chuyển nhầm à?”
Thảo cười:
“Không anh. Em với chồng bàn rồi. Coi như mừng cháu, cũng là cảm ơn anh chị trước giờ giúp tụi em.”

Tôi im lặng. Không phải vì vui, mà vì chột dạ.

Trong đầu tôi thoáng qua ánh mắt của mẹ. Tôi biết nếu bà hay tin, chắc chắn bà sẽ nghĩ ngợi. Nhưng tôi không oán trách ai cả. Mỗi người một hoàn cảnh. Mẹ tôi sống bằng lương hưu, còn Thảo thì đang kinh doanh online rất khá.

Lan nắm tay tôi, khẽ nói:
“Anh đừng nghĩ nhiều. Mẹ cho bao nhiêu cũng là tấm lòng.”
Tôi gật đầu, nhưng lòng không yên.

Tết đến gần. Cả nhà tôi thống nhất mùng Hai sẽ về quê ngoại trước, mùng Ba về quê nội. Trước ngày đi, tôi bảo Lan chuẩn bị hai phong bao lì xì cho mẹ và bố, mỗi bao 5 triệu như mọi năm.

Lan ngạc nhiên:
“Không thêm à? Năm nay mình dư hơn mà.”
Tôi lắc đầu:
“Chưa phải lúc.”

Mùng Ba Tết, cả nhà quây quần trong căn nhà cũ ở quê. Mẹ tôi cười hiền khi bế cháu nội, nhưng tôi nhận ra ánh mắt bà có chút xa xăm.

Sau bữa cơm, đến lúc phát lì xì cho người lớn, tôi đặt lên bàn hai cuốn sổ đỏ.

Căn phòng im phăng phắc.

Mẹ tôi sững người.

Mẹ tôi sững người.

Bà đưa tay run run chạm vào hai cuốn sổ đỏ đặt ngay ngắn trên bàn gỗ, như sợ đó là thứ gì đó không nên động vào. Cả nhà im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa.

— Hoàng… cái này là sao? — giọng mẹ khàn đi.

Tôi đứng dậy, cúi người thật thấp trước bố mẹ.

— Con xin phép được mừng tuổi bố mẹ theo cách này.

Mẹ tôi hoảng hốt:
— Con đùa cái gì thế? Nhà đất đâu ra mà đem ra mừng tuổi? Con có biết giá trị của nó không?

Tôi mỉm cười, giọng chậm rãi:
— Con biết. Nên con mới đợi đến hôm nay.

Tôi đẩy nhẹ hai cuốn sổ về phía bố mẹ.

— Một căn là nhà mặt tiền ở thị trấn này, con mua từ năm ngoái, đứng tên bố mẹ. Căn còn lại là căn nhỏ gần trạm y tế, con mua cách đây ba tháng. Con định sau Tết mới nói… nhưng hôm nay là lúc thích hợp.

Mẹ tôi bật khóc.

— Con lấy đâu ra tiền? — bà nắm chặt tay tôi — Có phải vì mẹ chỉ cho cháu có 15 triệu mà con chạnh lòng không?

Câu hỏi ấy khiến tim tôi thắt lại.

Tôi quỳ xuống.

— Không phải. Chưa bao giờ là vì tiền.

Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ — đôi mắt đã theo tôi suốt cả tuổi thơ nghèo khó.

— Mẹ cho con cả tuổi trẻ, cho con học hành, cho con nhân cách. 15 triệu hay 15 tỷ với con… đều là tình thương. Con chưa từng so đo.

Lan cũng đứng dậy, đỡ mẹ ngồi xuống ghế:
— Mẹ ơi, anh Hoàng không nói cho mẹ biết là vì sợ mẹ lo. Hai căn nhà này tụi con mua từ tiền làm ăn mấy năm nay, hoàn toàn sạch sẽ.

Mẹ tôi khóc không thành tiếng.

— Thế… còn số tiền em dâu cho… — bà ngập ngừng.

Tôi gật đầu:
— Con gửi lại rồi. Con nói rõ là tụi con cảm ơn, nhưng để dành lo cho tương lai của hai đứa nó. Gia đình là để nương tựa, không phải để hơn thua bằng tiền.

Bố tôi, người đàn ông ít nói nhất nhà, từ nãy giờ mới lên tiếng:
— Vậy con đem sổ đỏ ra hôm nay… là muốn nói điều gì?

Tôi hít một hơi sâu.

— Con chỉ muốn bố mẹ yên tâm. Sau này, dù con có làm ăn thế nào, bố mẹ cũng có chỗ an hưởng tuổi già, không phải nhìn sắc mặt ai, không phải nghĩ mình là gánh nặng.

Tôi quay sang mẹ, giọng nghẹn lại:
— Con trai của mẹ… không quên mình từ đâu mà có.

Mẹ tôi ôm lấy tôi, khóc như một đứa trẻ:
— Mẹ xin lỗi… mẹ đã từng nghĩ con buồn vì mẹ nghèo…

Tôi lắc đầu:
— Nghèo nhất không phải là thiếu tiền. Mà là thiếu tình nghĩa. Nhà mình chưa bao giờ nghèo cái đó.

Cả căn nhà lặng đi, rồi từng tiếng nức nở vang lên. Không ai nói thêm lời nào về tiền nữa.

Ngoài sân, đứa con nhỏ của tôi bật cười khanh khách trong vòng tay Lan.

Tôi nhìn cảnh ấy và thầm nghĩ:
Lì xì lớn nhất đầu năm… không phải là tiền hay nhà đất, mà là khi cha mẹ biết rằng con cái mình đã trưởng thành tử tế.