Lần đầu về nhà người yêu, thấy mẹ anh lao đến ‘qu::ỳ lạ::y’, tôi điếng người toát mồ hôi khi biết…

Tôi vẫn nhớ như in mùi nước hoa thoang thoảng của Minh tối hôm đó – mùi gỗ đàn hương ấm áp, tin cậy. Chúng tôi vừa rời khỏi một nhà hàng Pháp lãng mạn, nơi ánh nến lung linh soi rọi vào đôi mắt đen láy đầy tình ý của anh. Tôi và Minh yêu nhau tròn một năm. Anh là mẫu người đàn ông mà bất cứ cô gái nào cũng khao khát: ngoại hình sáng, trưởng phòng kinh doanh của một tập đoàn công nghệ, và quan trọng nhất là sở hữu một căn hộ cao cấp giữa trung tâm thành phố khi chưa đầy 30 tuổi. Trong mắt tôi, Minh hoàn hảo không tì vết. Anh chu đáo, dịu dàng và luôn vẽ ra một tương lai rạng rỡ có ngôi nhà và những đứa trẻ.
Đêm nay là một đêm đặc biệt. Sau một năm giữ gìn, chúng tôi quyết định sẽ để mối quan hệ tiến xa hơn. Tôi hồi hộp, tay nắm chặt túi xách, tim đập thình thịch khi thang máy báo tin hiệu lên tầng 18. Tôi mường tượng ra một căn phòng ấm cúng, một bản nhạc Jazz nhẹ nhàng và những nụ hôn nồng cháy. “Đến rồi em”. – Minh mỉm cười, nụ cười khiến tôi tan chảy. Anh đưa tay bấm mã khóa cửa. Tiếng “tít tít” vang lên, nghe khô khốc trong hành lang vắng lặng. Cánh cửa gỗ nặng trịch từ từ mở ra. Nhưng thay vì hương tinh dầu thơm ngát hay ánh đèn vàng dịu nhẹ, thứ đập vào mắt tôi là một sự hỗn độn kinh hoàng.
Ngay khi cánh cửa vừa hé mở, một bóng đen từ trong góc tối lao vụt ra như một con thú bị thương: “Minh! Con về rồi! Cứu mẹ”! Tôi giật bắn người, lùi lại phía sau, suýt nữa thì đánh rơi túi đồ ăn trên tay. Trước mặt tôi là một người phụ nữ trung niên. Tóc bà ta rối bù như tổ quạ, bết bát mồ hôi. Bộ quần áo lụa đắt tiền nhàu nhĩ, xộc xệch. Gương mặt bà hốc hác, đôi mắt thâm quầng trợn trừng đầy vẻ hoảng loạn. Đó là mẹ của Minh – người mà anh từng kể là đang sống an nhàn ở quê, thi thoảng đi du lịch cùng hội người cao tuổi.
Chưa kịp để tôi định thần, bà ấy đã lao đến, quỳ sụp xuống ngay dưới chân Minh. Tiếng đầu gối va xuống nền gạch nghe “cốp” một cái rõ to khiến tôi rùng mình. “Mẹ xin con! Làm ơn cứu mẹ lần này thôi. Xem như là báo đáp công lao mẹ sinh ra con, con nhất định phải giúp mẹ. Không thì mẹ chết mất, bọn chúng đang đợi ở dưới sảnh rồi, chúng nó giết mẹ mất!
Bà vừa nói vừa dập đầu, hai tay run rẩy bấu chặt lấy gấu quần âu phẳng phiu của con trai. Tôi điếng người. Cảnh tượng này quá sức tưởng tượng đối với một cô gái lớn lên trong gia đình nề nếp như tôi. Theo phản xạ, tôi vội vàng đặt túi đồ xuống, định cúi xuống đỡ bác dậy. “Bác ơi, bác đứng lên đi ạ, có chuyện gì”… “Đừng chạm vào bà ấy”! – Minh quát lên, giọng lạc đi vì giận dữ.
Tôi giật mình khựng lại. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Minh mất kiểm soát như vậy. Khuôn mặt điển trai của anh đỏ bừng, gân cổ nổi lên cuồn cuộn. Anh gạt tay tôi ra, ý bảo tôi lùi lại, rồi cúi xuống nhìn mẹ mình với ánh mắt vừa đau đớn, vừa căm phẫn tột cùng. “Lần này là bao nhiêu”? – Minh rít qua kẽ răng. Người phụ nữ ngước lên, nước mắt nước mũi giàn giụa, lắp bắp: – “Hai… hai tỷ”.
– “Hai tỷ”?! – Minh gầm lên, đá văng đôi giày da sang một bên. – “Mẹ điên rồi! Mới tháng trước con vừa trả cho mẹ 500 triệu. Mẹ thề thốt thế nào? Mẹ bảo mẹ cạch mặt s//ới b///ạc rồi cơ mà”? “Mẹ… mẹ định gỡ. Mẹ nghĩ dây đỏ đang về… Ai ngờ… Con ơi, con cứu mẹ nốt lần này thôi. Thằng trùm nó bảo nếu tối nay không có tiền, nó sẽ ch//ặt ng//ón t//ay mẹ gửi về cơ quan con”. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Hai tỷ? Con số đó lớn bằng cả một gia tài mà cả đời bố mẹ tôi tích cóp. Vậy mà qua lời bà ấy, nó nhẹ bẫng như một v//án b/ài đ/en đ//ủi.
Thấy Minh im lặng, cả người run lên vì bất lực, mẹ anh bỗng chuyển hướng sang tôi. Bà bò lê trên sàn, lao tới ôm chặt lấy chân tôi khiến tôi hoảng sợ hét lên: “Cô ơi! Cô là người yêu thằng Minh đúng không? Cô nhìn phúc hậu thế này, chắc nhà cô có điều kiện. Cô bảo thằng Minh cứu bác với. Hoặc cô có tiền không, cho bác vay tạm, bác viết giấy nợ, bác thề sẽ trả”… “Mẹ”! – Minh lao tới, giằng mẹ mình ra khỏi chân tôi. – “Mẹ đừng có lôi cô ấy vào chuyện này! Cô ấy không liên quan gì đến cái nợ đời của mẹ cả”!
Minh đẩy mẹ ngã ngồi xuống sàn, rồi quay sang tôi. Ánh mắt anh lúc này không còn sự tự tin, ngạo nghễ thường ngày nữa, mà ngập tràn sự xấu hổ và tuyệt vọng. “Em về đi”. – Minh nói, giọng khàn đặc. – “Xin lỗi em… Hôm nay không tiện”. Tôi muốn về, thực sự muốn chạy ngay khỏi nơi này. Nhưng nhìn Minh cô độc đứng giữa căn phòng hào nhoáng nhưng lạnh lẽo, đối diện với người mẹ đang gào khóc điên loạn, tôi không đành lòng. “Minh… rốt cuộc chuyện này là sao”? – Tôi hỏi, giọng run rẩy.
Minh ngồi thụp xuống ghế sofa, ôm đầu. Và rồi, những bí mật đen tối nhất được phơi bày. Hóa ra, vẻ hào nhoáng của Minh chỉ là vỏ bọc. Căn hộ này anh đã thế chấp ngân hàng để trả nợ cho mẹ cách đây 2 năm. Số tiền lương “khủng” mà tôi ngưỡng mộ, hàng tháng anh chỉ giữ lại một ít để sinh hoạt, còn lại đều nướng vào những s/ới b//ạc để chuộc mẹ về.
– Bà ấy không chỉ nợ 2 tỷ đâu. – Minh cười chua chát, ngước mắt nhìn trần nhà. – Đó chỉ là lãi mẹ đẻ lãi con của nhóm này thôi. Tổng số nợ bà ấy giấu giếm rải rác khắp nơi, anh đoán phải lên đến 10 tỷ rồi.
10 tỷ!
Tôi lùi lại, lưng chạm vào cánh cửa lạnh ngắt. Con số ấy đủ để chôn vùi tương lai của bất kỳ ai.
– Mẹ xin lỗi… Nhưng con giỏi mà, con kiếm tiền tốt mà… – Mẹ anh vẫn lải nhải dưới sàn. – Con bán nốt cái xe đi, mượn thêm bạn bè…
– Tôi bán cả máu cũng không đủ cho bà nướng vào đỏ đen đâu! – Minh hét lên trong tuyệt vọng.
Không khí trong phòng ngột ngạt như đặc quánh lại. Minh đứng dậy, đi về phía tôi, nắm lấy tay tôi. Bàn tay anh lạnh toát và ướt đẫm mồ hôi.
– Lan, anh xin lỗi vì đã giấu em. Anh sợ mất em. Anh cứ nghĩ anh sẽ gồng gánh được. Nhưng hôm nay… – Anh nghẹn ngào. – Em thấy rồi đấy. Đây là cuộc sống của anh. Một vũng lầy.
Tôi nhìn vào mắt Minh. Tôi vẫn yêu anh, tình yêu ấy nhói lên đau đớn trong lồng ngực. Nhưng rồi tôi nhìn sang người phụ nữ đang ngồi co ro ở góc phòng, ánh mắt vẫn láo liên toan tính xem có thể bòn rút được gì từ tôi hay không. Tôi rùng mình nhận ra, nếu tôi bước tiếp với Minh, người phụ nữ kia sẽ trở thành mẹ chồng tôi. Và món nợ 10 tỷ kia, cùng những chủ nợ xăm trổ, những đêm nơm nớp lo sợ… sẽ trở thành cuộc đời của tôi. Liệu tình yêu có đủ lớn để gánh vác cả một ngọn núi nợ nần và sự mục ruỗng về đạo đức này không?
Minh buông tay tôi ra. Anh hiểu sự im lặng của tôi.
– Em về đi. – Anh nhắc lại, lần này nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng dứt khoát hơn. – Anh phải giải quyết việc này. Đừng để dính líu đến bọn xã hội đen.
Tôi không nhớ mình đã rời khỏi căn hộ đó như thế nào. Chỉ biết khi cánh cửa đóng lại sau lưng, ngăn cách tôi với tiếng khóc lóc van xin của người mẹ và tiếng thở dài não nề của người yêu, tôi mới dám bật khóc. Tôi chạy xuống sảnh, bắt vội một chiếc taxi. Qua cửa kính xe, tôi thấy một nhóm người xăm trổ đang nghênh ngang bước vào sảnh chung cư.
Điện thoại rung lên. Tin nhắn của Minh: “Quên anh đi. Em xứng đáng có một cuộc đời bình yên, thứ mà anh không bao giờ có thể cho em được.” Tôi nhìn màn hình nhòe đi vì nước mắt, lòng đau như cắt nhưng lý trí mách bảo tôi rằng: Cánh cửa hôn nhân vừa khép lại, nhưng có lẽ, đó là sự giải thoát cho cả tôi và cho cả chút tự trọng cuối cùng của anh. Bởi vì có những gánh nặng, không phải cứ có tình yêu là có thể cùng nhau san sẻ được.