Trên máy bay, tôi tình cờ thấy chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi giả vờ không quen. Không ngờ anh bưng ba ly rượu bước tới, gọi một tiếng “Vợ à”, và sự thật phía sau khiến cả khoang máy bay ch;;ết lặng.

Trên máy bay, tôi tình cờ thấy chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi giả vờ không quen. Không ngờ anh bưng ba ly rượu bước tới, gọi một tiếng “Vợ à”, và sự thật phía sau khiến cả khoang máy bay ch;;ết lặng.

Trên máy bay, tôi tình cờ thấy chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi giả vờ không quen. Không ngờ anh bưng ba ly rượu bước tới, gọi một tiếng “Vợ à”, và sự thật phía sau khiến cả khoang máy bay ch;;ết lặng…
Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.
Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn nhẹ, khuôn mặt trang điểm vừa phải – kiểu trang điểm của dân văn phòng, không phô trương nhưng đủ để người khác phải liếc nhìn.

Tôi nhận ra ngay. Đó là thư ký mới của anh.

Tôi kéo khẩu trang lên cao hơn một chút, quay mặt ra cửa sổ, giả vờ như hai chúng tôi chưa từng quen biết nhau suốt hơn hai mươi năm qua.

Không ngờ, chỉ vài phút sau khi máy bay ổn định độ cao, tôi thấy một cái bóng đứng trước mặt mình.
Ngẩng lên, tôi sững người.

Chồng tôi bưng trên tay ba ly rượu vang, mỉm cười, giọng nói vang lên vừa đủ để mấy người xung quanh nghe thấy:

– Vợ à, vất vả cho em rồi!

Cả khoang máy bay như chững lại trong một giây.
Tôi nghe tim mình đập mạnh đến mức tưởng như ai đó cũng có thể nghe thấy.

Cô thư ký trẻ ngồi cách đó vài ghế trợn tròn mắt, mặt tái đi, hai tay nắm chặt vào thành ghế.

Tôi biết, từ giây phút đó, chuyến bay này sẽ không còn bình yên nữa.

Tôi không nhận ly rượu ngay.

Tôi nhìn chồng. Nhìn rất kỹ.
Người đàn ông tôi đã sống chung hơn hai mươi năm, người mà suốt ba năm nay, mỗi lần đi công tác đều “bận họp”, “mệt”, “ngủ sớm”.

— “Anh nhầm người rồi.” – tôi nói khẽ, giọng đều đến lạ. – “Tôi không phải vợ anh.”

Khoang máy bay có vài ánh mắt liếc sang. Không ai nói gì, nhưng tôi cảm nhận rất rõ sự tò mò đang lan ra như sóng.

Chồng tôi không hề bối rối.

Anh đặt khay rượu xuống bàn nhỏ, cúi người sát hơn, giọng trầm xuống:

— “Em vẫn giận anh chuyện tuần trước à?”

Câu nói ấy như một nhát dao.

Tôi chưa kịp đáp, thì giọng cô tiếp viên vang lên nhẹ nhàng nhưng rõ ràng:

— “Thưa anh, nếu anh muốn dùng rượu, xin mời về đúng chỗ ngồi của mình.”

Anh mỉm cười lịch sự:

— “Tôi đang ngồi đúng chỗ. Vợ tôi ngồi đây.”

Lần này, không chỉ vài người.
Cả dãy ghế xung quanh đều quay sang.

Cô thư ký trẻ đứng bật dậy.

— “Anh… anh Hùng… anh nói gì vậy?” – giọng cô ta run lên. – “Anh bảo… anh chưa kết hôn…”

Không khí đông cứng.

Chồng tôi quay đầu lại, ánh mắt lạnh hẳn:

— “Anh chưa từng nói với em như vậy.”

— “Anh nói rồi!” – cô ta gần như bật khóc. – “Anh nói anh ly thân, vợ anh sống ở nước ngoài, hôn nhân chỉ còn trên giấy tờ!”

Tôi siết chặt tay dưới lớp chăn mỏng.

À.
Ra là thế.

Tôi tháo khẩu trang.

Không vội. Không giận dữ.
Chỉ bình thản.

— “Xin chào.” – tôi nhìn thẳng vào cô gái trẻ. – “Tôi là vợ hợp pháp của anh Hùng. Chúng tôi kết hôn năm anh ấy hai mươi tám tuổi. Có hai con. Một đứa đang học đại học. Một đứa sắp tốt nghiệp phổ thông.”

Tiếng hít thở dồn dập vang lên khắp khoang.

Cô thư ký lùi lại một bước, mặt trắng bệch:

— “Không thể nào…”

Tôi mỉm cười, nụ cười mà chính tôi cũng không ngờ mình còn có thể giữ được:

— “Em không sai. Người sai không phải em.”

Rồi tôi quay sang chồng.

— “Anh mang ba ly rượu là cho ai?” – tôi hỏi. – “Cho vợ? Cho nhân tình? Hay cho chính anh để tự mừng vì nghĩ rằng mình giấu được mọi thứ?”

Anh Hùng tái mặt.

— “Về nhà anh sẽ giải thích…”

— “Không.” – tôi ngắt lời. – “Anh đã chọn giải thích ở đây rồi.”

Tôi rút từ túi xách một phong bì mỏng.

— “Nhân tiện, tôi cũng có thứ muốn đưa anh.”

Tôi đặt phong bì lên bàn khay.

— “Đơn ly hôn. Tôi đã ký.
Tài sản chung tôi không lấy một đồng ngoài phần pháp luật cho phép.
Nhưng quyền nuôi con – tôi sẽ giành đến cùng.”

Một người đàn ông ngồi ghế đối diện khẽ thở dài.
Một phụ nữ trung niên lắc đầu.
Không ai nói, nhưng sự phán xét đã hiện rõ.

Cô thư ký bật khóc, ôm mặt chạy về chỗ ngồi của mình.

Chồng tôi đứng đó, tay run run, ba ly rượu sóng sánh như chính cuộc hôn nhân của anh.

Tôi kéo khẩu trang lên lại, quay ra cửa sổ.

— “Anh về chỗ đi.” – tôi nói nhỏ. – “Đừng làm phiền chuyến bay của tôi nữa.”

Máy bay tiếp tục lao về phía trước.

Còn cuộc hôn nhân của tôi,
đã hạ cánh từ khoảnh khắc anh gọi tôi là ‘vợ’ trước mặt người khác.