Mẹ chồng kh::inh con dâu người nh:à qu:ê ngh::è::o h::èn nên bắt ngồi dưới góc bếp ăn cơm
Trong căn nhà 3 tầng khang trang nằm giữa phố cổ Hà Nội, tiếng bát đũa va chạm lanh canh không át được tiếng chì chiết chua loét của bà Phượng. — “Cô bỏ cái đũa xuống! Ai cho phép cô ngồi cùng mâm với tôi?”. Thanh giật mình, đôi đũa trên tay rơi xuống mặt bàn. Cô nhìn mẹ chồng, ánh mắt van lơn: — “Mẹ, con đã tắm rửa sạch sẽ rồi mà…”
— “Sạch cái gì mà sạch? Cái mùi phèn chua, mùi bùn đất ở cái quê nghèo nhà cô nó ngấm vào máu rồi. Tôi ngửi thấy là buồn nôn, nuốt không trôi cơm. Bưng bát xuống bếp mà ăn!”
Bà Phượng hất hàm về phía góc bếp tối tăm, nơi để thùng gạo và mấy cái chổi cùn. Tuấn – chồng Thanh – buông bát, nhăn mặt: — “Mẹ, mẹ vừa phải thôi. Thanh là vợ con…” — “Vợ con gì cái ngữ ấy? Mày dại gái, rước cái thứ khố rách áo ôm về làm khổ tao. Nhà mình là dân gốc Hà Nội, danh gia vọng tộc, ngồi ăn với nó để thiên hạ cười vào mặt cho à?”
Thanh cúi gằm mặt, nước mắt chực trào. Cô lặng lẽ xới một bát cơm trắng, gắp vài miếng rau luộc rồi lủi thủi đi xuống bếp. Cô ngồi bệt xuống sàn gạch lạnh lẽo, nuốt miếng cơm chan nước mắt. Đã 2 năm kể từ ngày Thanh về làm dâu, chưa một ngày nào cô được đối xử như một con người. Bà Phượng luôn cho rằng Thanh – cô gái xuất thân từ một huyện miền núi – đã dùng bùa mê thuốc lú để bẫy con trai bà, nhằm đào mỏ cái gia sản này. Mỗi lần nhà có khách, bà bắt Thanh trốn trong bếp, hoặc giới thiệu là “con bé giúp việc mới thuê”. Bà cấm Thanh nhắc về bố mẹ đẻ, vì sợ “lây cái nghèo” sang nhà bà.
Thanh nhẫn nhịn tất cả vì Tuấn, và vì lời hứa với bố mẹ cô trước khi đi lấy chồng: “Sống cho ra sống, đừng để người ta coi thường”. Nhưng sự nhẫn nhịn của cô chỉ khiến bà Phượng càng thêm lấn tới. Biến cố ập đến vào một đêm mưa gió rét mướt.
Bà Phượng đang đi vệ sinh đêm thì trượt chân ngã sấp mặt xuống sàn nhà tắm. Cú ngã định mệnh khiến bà bị tai biến mạch máu não, liệt nửa người, miệng méo xệch, ú ớ không thành tiếng. Từ một người đàn bà quyền lực, thét ra lửa, bà Phượng giờ nằm liệt một chỗ. Mọi sinh hoạt từ ăn uống đến vệ sinh đều phải nhờ người khác.
Những bà bạn “quý tộc” ngày xưa hay cùng bà đi spa, buôn chuyện chê bai con dâu, giờ lặn mất tăm. Họ sợ đến thăm phải biếu tiền, sợ phiền phức. Tuấn thì bận rộn công việc tối ngày để kiếm tiền lo viện phí, thuốc thang đắt đỏ. Gánh nặng chăm sóc dồn hết lên vai Thanh – đứa con dâu mà bà từng coi khinh như rác rưởi.
Hàng ngày, Thanh lau người, thay tã, bón từng thìa cháo cho bà Phượng. Bà Phượng nằm đó, mắt mở to nhìn con dâu. Bà muốn chửi, muốn mắng nhưng cổ họng cứng đờ. Trong thâm tâm, bà vẫn nghĩ: “Chắc nó đang hả hê lắm, nó chăm mình để mong mình chết sớm mà chiếm nhà”.. Nhưng Thanh không một lời oán thán. Cô chăm bà nhẹ nhàng, tỉ mỉ hơn cả y tá.
Ba tháng tròng trã trôi qua, kinh tế gia đình bắt đầu kiệt quệ. Số tiền tiết kiệm của Tuấn đã cạn sạch vì các loại thuốc ngoại nhập và chi phí vật lý trị liệu. Bà Phượng cần một ca phẫu thuật não tốn kém 500 triệu để có cơ hội phục hồi khả năng vận động, nếu không bà sẽ nằm liệt vĩnh viễn. Tuấn vò đầu bứt tai, định bán chiếc ô tô – phương tiện làm ăn duy nhất. Căn nhà thì đang vướng quy hoạch treo, không cầm cố được.
Đúng lúc bế tắc nhất, Thanh nói với chồng: — “Anh đừng bán xe. Để em gọi điện về quê nhờ bố mẹ giúp.” Nằm trên giường bệnh, bà Phượng nghe thấy thế thì cười khẩy trong lòng, nước mắt ứa ra vì bất lực. “Bố mẹ nó ở quê cày thuê cuốc mướn, bán cả tạ thóc chắc gì được vài triệu bạc, lấy đâu ra 500 triệu? Nó định làm nhục mình thêm à?”.
Sáng hôm sau, một chiếc xe màu đen bóng loáng, dài thượt đỗ xịch trước cửa bệnh viện. Biển số xe tứ quý khiến ai đi qua cũng phải ngoái nhìn. Cánh cửa mở ra, một người đàn ông trung niên mặc vest sang trọng, phong thái uy nghiêm bước xuống, theo sau là một người phụ nữ quý phái trong tà áo dài nhung. Họ bước vào phòng bệnh VIP của bà Phượng.
Bà Phượng đang nằm thiêm thiếp, hé mắt nhìn. Bà ngỡ ngàng. Ai đây? Trông họ còn sang trọng hơn cả mấy ông sếp của con trai bà. Thanh chạy lại, nắm tay người đàn ông: — “Bố! Mẹ!”. Bà Phượng chết lặng. Bố mẹ Thanh? Những người nông dân “chân lấm tay bùn” mà bà vẫn thường miệt thị đây sao?
Ông Hùng – bố Thanh – nhìn con gái gầy rộc đi, rồi nhìn sang bà thông gia đang nằm liệt trên giường. Ánh mắt ông không có sự giận dữ, chỉ có sự thương cảm pha chút nghiêm nghị. Ông rút trong cặp da ra một tấm thẻ đen quyền lực, đặt lên bàn: — “Tuấn à, con cầm lấy thẻ này đi đóng viện phí cho mẹ. Bố đã liên hệ mời bác sĩ đầu ngành từ Singapore bay sang hội chẩn rồi. Cứ lo chữa trị tốt nhất cho bà ấy.”
Tuấn run rẩy: — “Bố… con… sao bố mẹ lại…”. Ông Hùng vỗ vai con rể, rồi quay sang nhìn bà Phượng đang trợn tròn mắt kinh ngạc. Ông nói, giọng trầm ấm nhưng vang rền từng tiếng: — “Thưa bà thông gia. Tôi biết bà luôn nghĩ nhà tôi nghèo hèn, không xứng với gia đình bà. Thực ra, vợ chồng tôi đúng là xuất thân nông dân. Nhưng chúng tôi sở hữu trang trại xuất khẩu nông sản sạch lớn nhất miền Bắc và chuỗi resort sinh thái ở quê. Tài sản của chúng tôi, tôi không tiện khoe khoang, nhưng đủ để mua cả cái con phố bà đang ở.”
Bà Phượng nghe đến đâu, tim thắt lại đến đó. Mồ hôi vã ra như tắm.
Ông Hùng tiếp lời, giọng đanh lại: — “Ngày Thanh đi lấy chồng, nó xin tôi giấu thân phận vì muốn tìm một người đàn ông yêu nó thật lòng, không vì tiền bạc. Nó muốn sống giản dị, tự lập. Tôi đồng ý, nhưng không ngờ sự giản dị của con gái tôi lại là cái cớ để bà chà đạp nó. Bà bắt nó ăn cơm dưới bếp, coi nó như người ở. Bà nghĩ tôi không biết sao?”
Thanh cúi đầu khóc nấc lên. — “Nhưng thôi,” – Ông Hùng thở dài – “Bây giờ bà nằm đây, con gái tôi vẫn ngày đêm chăm sóc bà, đổ bô đổ rác cho bà. Đó là cái phúc của bà, cũng là cách giáo dục của gia đình ‘nhà quê’ chúng tôi: Lấy đức báo oán. Tôi cứu bà lần này, không phải vì bà, mà vì tôi không muốn con gái tôi phải khổ tâm nhìn mẹ chồng đau đớn.”
Từng lời của ông thông gia như những cái tát trời giáng vào mặt bà Phượng. Nỗi nhục nhã, xấu hổ và hối hận trào dâng khiến bà bật khóc. Những giọt nước mắt ân hận lăn dài trên gò má méo xệch. Bà cố gắng cử động bàn tay lành lặn còn lại, lần tìm bàn tay Thanh đang nắm chặt thành giường. Bà ú ớ, tiếng nói méo mó nhưng ai cũng hiểu: — “Me… xin… lôi…”
Sau ca phẫu thuật thành công, bà Phượng dần hồi phục. Việc đầu tiên bà làm khi ngồi được xe lăn là bảo Tuấn đẩy bà xuống bếp. Bà sai người đập bỏ cái góc bếp tăm tối ngày xưa bà bắt Thanh ngồi. Bà mua một bộ bàn ăn mới, đẹp nhất, đặt trang trọng giữa nhà. Bữa cơm đầu tiên sau khi xuất viện, bà Phượng run run gắp miếng thịt ngon nhất vào bát Thanh: — “Con ăn đi… Mẹ xin lỗi…”
Thanh mỉm cười, nụ cười hiền hậu xóa tan mọi hận thù. Trong căn nhà ấy, sự giàu sang hay nghèo hèn không còn quan trọng nữa, bởi bài học về tình người và sự tôn trọng đã được trả bằng một cái giá quá đắt, nhưng xứng đáng.
