B/ắt gặp vợ cũ nhặt v//e ch//ai đang nhìn chiếc dây chuyền tiền tỷ treo trưng bày trong tủ kính của tiệ//m và//ng, người đàn ông m//ỉa m//ai: “Cả đời này không bao giờ cô có cơ hội được chạm vào nó đâu chứ nói gì đeo nó lên người”. Ai ngờ 5 phút sau câu nói đó anh ch//ế/t điế//ng khi thấy….

B/ắt gặp vợ cũ nhặt v//e ch//ai đang nhìn chiếc dây chuyền tiền tỷ treo trưng bày trong tủ kính của tiệ//m và//ng, người đàn ông m//ỉa m//ai: “Cả đời này không bao giờ cô có cơ hội được chạm vào nó đâu chứ nói gì đeo nó lên người”. Ai ngờ 5 phút sau câu nói đó anh ch//ế/t điế//ng khi thấy….

Cái nắng tháng Sáu ở Sài Gòn đ//ổ l//ửa xuống mặt đường nhựa, bốc lên hầm hập. Trước cửa tiệm và//ng đ/á qu//ý lớn nhất quận 1, một người phụ nữ trạc 30t, đội chiếc nón lá tơi tả, mặc bộ quần áo bảo hộ lao động lấm lem dầu mỡ đang đứng tần ngần. Đó là Hiền. Trên vai cô là một chiếc túi dứa cũ kỹ, sờn rách, căng phồng những thứ gì đó bên trong. Mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên gò má sạm đen vì nắng gió. Hiền đứng đó, ánh mắt dán chặt vào tủ kính trưng bày.

Bên trong lớp kính cường lực sáng bóng là bộ trang sức “Hoàng Gia” vừa ra mắt: Một chiếc dây chuyền vàng đính viên Ru//by đỏ rực ở trung tâm, xung quanh là hàng trăm viên kim cương tấm lấp lánh. 1 tỷ 500 triệu đồng.

— “Kìa, nhìn ai quen thế này?”

Một giọng nói đàn ông đầy vẻ gi//ễu c///ợt vang lên sau lưng Hiền. Cô quay lại. Từ chiếc xe hơi bóng lộn vừa đỗ xịch lại, Huy bước xuống, tay ô//m e//o một cô g//ái tr/ẻ đẹp, ăn mặc sành điệu. Huy – chồng cũ của Hiền. Gã đàn ông t//ệ b//ạc đã bỏ rơi mẹ con cô 5 năm trước vì ch//ê cô “chỉ biết c//ắ/m m//ặt vào đống rác, người lúc nào cũng h//ôi há//m”. Ngày ra tòa, hắn cười khẩy vào mặt cô: “Cô cứ ô//m lấy đống v/e/ ch//ai của cô mà sống, đời cô mãi mãi chỉ ở dưới đá//y x//ã h//ội thôi.”

Gặp lại vợ cũ trong bộ dạng lếc//h thế//ch này, Huy càng đắc ý. Hắn vuốt lại vạt áo vest, tiến lại gần, cố tình bị/t mũ/i: — “Vẫn đi nhặt v//e ch//ai à? 5 năm rồi mà không khá lên được sao? Tránh xa cái tủ kính ra một chút, mồ hôi dầu mỡ của cô làm mờ kính, người ta lại bắt đền bây giờ.”. Cô b/ồ nh//í bên cạnh cười khúc khích: — “Ai đây anh? Trông tội nghiệp thế?”

— “Vợ cũ anh đấy. Cái người mà anh kể là suốt ngày chỉ biết b/ới rá/c ấy.” – Huy cười hô hố, rồi chỉ tay vào chiếc dây chuyềntrong tủ kính. – “Sao? Thấy đẹp không? Cô đang mơ tưởng à?”. Hiền bình thản nhìn Huy, ánh mắt không chút dao động: — “Đẹp. Tôi đang tính mua nó.”

Huy và cô bồ phá lên cười như nắc nẻ, tiếng cười thu hút sự chú ý của bảo vệ và người đi đường. — “Mua? Cô bán cả cái m//ạ///ng cô đi cũng chưa mua nổi cái móc khóa của nó đâu. Cả đời này, cô đừng nói là đeo, ngay cả cơ hội chạm tay vào nó cô cũng không bao giờ có. Đừng có đứng đây mà làm xấ///u mặt tiệm vàng sang trọng của người ta. Về đi nhặt vỏ lon tiếp đi!”…

…Hiền không cãi. Cô chỉ lặng lẽ kéo chiếc túi dứa trên vai xuống, đặt gọn dưới chân, rồi rút điện thoại ra bấm một cuộc gọi.

— “Chị tới rồi. Em ra giúp chị làm thủ tục nhé.”

Huy còn đang định buông thêm vài câu mỉa mai thì cửa tiệm vàng bật mở.

Quản lý cửa hàng – người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề – bước nhanh ra, cúi đầu rất thấp trước Hiền:

— “Dạ, chào bà Hiền. Bên em đã chuẩn bị phòng VIP như chị dặn.”

Cả Huy lẫn cô bồ đứng sững.

Hiền tháo chiếc nón lá cũ, lau mồ hôi, giọng vẫn đều đều:

— “Phiền anh cho tôi xem lại bộ ‘Hoàng Gia’. Tôi muốn thanh toán ngay hôm nay.”

Không khí trước tiệm vàng đông cứng lại.

Quản lý ra hiệu cho nhân viên mở tủ kính. Chiếc dây chuyền tiền tỷ được lấy ra, đặt lên khay nhung đỏ, đưa thẳng vào phòng riêng.

Huy lắp bắp:

— “C…cái gì cơ? Cô… cô lấy đâu ra tiền?”

Hiền quay lại nhìn Huy. Lần đầu tiên sau 5 năm, cô mỉm cười – một nụ cười rất nhẹ nhưng khiến người đối diện lạnh sống lưng.

— “Anh vẫn nghĩ tôi chỉ biết nhặt ve chai à?”

Cô kéo khóa chiếc túi dứa. Bên trong không phải rác, mà là một tập hồ sơ dày, dấu đỏ chót.

— “5 năm nay tôi thu mua phế liệu điện tử. Pin, bo mạch, kim loại hiếm.
Anh có biết mỗi tháng tôi bán bao nhiêu tấn không?”

Quản lý tiếp lời, giọng kính cẩn:

— “Bà Hiền hiện là đối tác cung ứng lớn nhất khu vực phía Nam cho ba nhà máy tái chế.
Doanh thu năm ngoái… hơn 80 tỷ.”

Cô bồ của Huy mặt tái mét, lùi lại một bước.

Huy thì chết điếng, môi run run:

— “Không thể… cô lừa tôi…”

Hiền khoác chiếc dây chuyền lên cổ ngay trước mặt hắn. Viên ruby đỏ rực áp vào làn da sạm nắng nhưng lấp lánh đến chói mắt.

— “Anh nói đúng một điều.”
— “Cả đời anh không bao giờ có cơ hội chạm vào nó.”

Cô nghiêng đầu, ánh mắt bình thản:

— “Vì anh… không xứng.”

Nói rồi, Hiền ký tên, quẹt thẻ.

Hóa đơn được in ra: 1.500.000.000 đồng – Thanh toán thành công.

Huy đứng giữa nắng trưa Sài Gòn, vest sang trọng bỗng trở nên nực cười. Còn người phụ nữ từng bị hắn khinh rẻ, xách túi dứa cũ, bước lên xe… một chiếc SUV sang trọng đỗ sẵn từ trước.

Có những người cả đời ngẩng đầu khinh người khác,
đến khi cúi xuống…
thì đã quá muộn.