Cô g::ái bị mẹ k::ế gả b::án cho người đàn ông bị m::ù ngồi xe l::ăn hơn 20t lấy 200 triệu, đêm tân hôn ki::nh ho:::àng khi thấy…

Tôi vừa tròn 20 tuổi. Tuổi trẻ của tôi lẽ ra phải là những ngày tháng rực rỡ với giảng đường đại học và những hẹn hò lãng mạn. Thế nhưng, số phận lại đẩy tôi vào một ngã rẽ tăm tối. Sau khi mẹ tôi mất, bố tái hôn với người phụ nữ tên Bà Dung. Bà ta là một người cay nghiệt, luôn xem tôi như cái gai trong mắt. Cuối cùng, Bà Dung đã biến tôi thành món hàng. Bà gả tôi cho nhà họ Lâm ở thị trấn bên cạnh với giá 200 triệu đồng. Chú rể là Lâm Phong, hơn tôi 20 tuổi, một người đàn ông giàu có nhưng bất hạnh. Anh ta bị tai nạn cách đây 10 năm, bị mù và phải ngồi xe lăn từ đó đến nay.
Ngày cưới, tôi mặc chiếc váy cô dâu trắng muốt, nhưng lòng tôi là một vực sâu lạnh lẽo. Tôi biết, mình lấy anh ta chỉ để mẹ kế có tiền tiêu xài. Nhưng tôi không hề đơn độc. Tôi có Quốc Việt, người yêu của tôi. Chúng tôi đã lên kế hoạch tỉ mỉ. Đêm tân hôn, tôi sẽ lợi dụng sự mù lòa của Lâm Phong để bỏ trốn. Việt sẽ đợi tôi ở cuối con đường, chúng tôi sẽ cùng nhau chạy trốn đến một thành phố xa lạ, bắt đầu một cuộc sống mới.
Đêm tân hôn diễn ra trong căn phòng tân hôn rộng lớn, tĩnh lặng đến đáng sợ. Lâm Phong ngồi trên chiếc xe lăn, anh mặc bộ vest đen lịch lãm, nhưng khuôn mặt anh trầm mặc, đôi mắt chỉ là hai khoảng trống vô hồn. Anh không nói nhiều, chỉ khẽ bảo tôi cứ tự nhiên nghỉ ngơi. Tôi bắt đầu diễn kịch. Tôi giả vờ e thẹn, nhẹ nhàng rót nước, cố ý gây ra tiếng động lớn để Việt xác định vị trí của tôi. Sau đó, tôi bắt đầu thu dọn hành lý cá nhân. Mọi thứ được giấu gọn trong chiếc túi xách nhỏ.
Khi Lâm Phong đã yên vị trên giường, tôi tắt đèn. Căn phòng chìm vào bóng tối tuyệt đối. “Anh ngủ ngon nhé, Lâm Phong,” tôi nói khẽ, giọng đầy vẻ quan tâm giả tạo. “Em cũng vậy, Trà,” giọng anh trầm ấm đáp lại. Tôi chờ đợi. Tiếng thở của anh đều đặn, tôi nghĩ anh đã ngủ say. Tôi nhẹ nhàng nhón chân tiến về phía cửa sổ, nơi Việt đã hẹn sẵn. Tim tôi đập thình thịch. Chỉ cần bước qua cánh cửa này, tôi sẽ thoát khỏi cuộc hôn nhân mua bán này.
Tôi vừa chạm tay vào chốt khóa cửa sổ, một giọng nói bất ngờ vang lên ngay sát tai tôi, nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo, khiến tôi chết sững, không kịp phản ứng: “Em định đi đâu vào giờ này, Hương Trà?” Không phải tiếng nói phát ra từ giường. Giọng nói này ngay sau lưng tôi. Tôi quay phắt lại. Dù trong bóng tối, tôi vẫn cảm nhận được sự hiện diện đáng sợ của anh. Lâm Phong đã không còn ở trên giường. Anh đang đứng ngay sau lưng tôi, cao lớn và vững chãi, đôi mắt mù lòa của anh dường như đang nhìn thẳng vào tôi. Tôi há hốc miệng, không thốt nên lời. Chân tôi cứng đờ tại chỗ.
Lâm Phong không chờ tôi trả lời. Anh bước lại gần, không hề dò dẫm, không hề vấp ngã như một người mù. Anh đẩy chiếc xe lăn đang nằm chỏng chơ gần cửa sổ. Anh nhẹ nhàng kéo tay tôi ra xa cánh cửa, rồi bật đèn phòng. Ánh sáng chói lòa chiếu rọi. Lâm Phong đứng đó. Đôi mắt anh, đôi mắt tôi từng nghĩ là vô hồn, giờ đây nhìn tôi sắc lạnh, sâu thẳm. Anh không hề mù.
Tôi chết sững, hoàn toàn tê liệt. Lâm Phong ghé sát tai tôi, giọng nói thì thầm nhưng chứa đựng sức nặng của một lời nguyền: “Em nghĩ anh bị mù thật sao? Nếu anh mù, làm sao anh biết em vừa tắt đèn, làm sao anh biết em đã chuẩn bị túi hành lý và đang mở cửa sổ? Đừng cố gắng trốn thoát, Hương Trà. Cả đời này, em không thoát được anh đâu.”
Tôi run rẩy, chiếc túi xách rơi xuống sàn nhà. Anh đưa tôi đến sofa, kể lại câu chuyện của mình. Lâm Phong từng là Giám đốc của một công ty công nghệ lớn tại thành phố . Mười năm trước, vụ tai nạn giao thông kinh hoàng không chỉ cướp đi đôi mắt của anh, mà còn là cơ hội để người anh em cùng cha khác mẹ, Lâm Hải, cướp đoạt công ty. Lâm Hải đã lợi dụng sự mù lòa và tình trạng nằm liệt của anh để thâu tóm cổ phần, đẩy anh về thị trấn này.
Nhưng, một năm trước, Lâm Phong đã phẫu thuật thành công và lấy lại thị lực. “Anh đã nhìn thấy em ngay từ giây phút em bước vào phòng cưới, Hương Trà,” anh nói, giọng đầy uy quyền. “Nhưng anh vẫn phải giả vờ mù lòa, ngồi xe lăn, vì Lâm Hải đang theo dõi anh sát sao. Nếu hắn biết anh đã sáng mắt, hắn sẽ tìm cách giết anh để bảo vệ công ty.”
Lâm Phong cần một người vợ, một bình phong hoàn hảo, một người mà Lâm Hải sẽ không bao giờ nghi ngờ. Và tôi, một cô gái 20 tuổi bị mẹ kế gả bán, là sự lựa chọn hoàn hảo. “Em đã nghe thấy những gì anh nói,” Lâm Phong nhìn thẳng vào tôi. “Em có thể chạy trốn, nhưng Lâm Hải sẽ không buông tha cho em vì em biết bí mật này. Hoặc… em có thể ở lại. Giúp anh lấy lại mọi thứ. Anh sẽ trả lại em sự tự do, và hơn thế nữa.”
Tôi nhìn vào đôi mắt sáng quắc của anh, đôi mắt chứa đựng trí tuệ và sự kiên định của một người đàn ông đã bị dồn vào chân tường. Những gì tôi vừa trải qua đã thức tỉnh tôi khỏi sự ngây thơ. Cuộc đời tôi không thể tiếp tục dựa vào một tình yêu vụng trộm với Việt, người chắc chắn không thể bảo vệ tôi trước những thế lực đen tối này. “Em… em sẽ ở lại,” tôi nói dứt khoát. “Em sẽ giúp anh, Lâm Phong.”
Lâm Phong mỉm cười, nụ cười đầu tiên tôi thấy trên gương mặt anh. Đêm đó, tôi không bỏ trốn. Tôi ở lại, nằm trên chiếc giường tân hôn, bên cạnh người chồng bí ẩn của mình, người đã biến tôi từ một nạn nhân thành một quân cờ chủ chốt trong ván cờ tranh giành quyền lực. Cuộc đời tôi đã rẽ sang một trang mới, từ nay tôi sẽ kề vai sát cánh cùng người đàn ông mà tôi đã gọi bằng chồng…
3 năm sau, tôi đã trở thành vợ giám đốc tài giỏi và 2 đứa con 1 trai 1 gái kháu khỉnh. Tôi không bao giờ rời bỏ Lâm Phong cho tới hết cuộc đời này…