Đi sửa ống nước cho khách người đàn ông ch:::ết điếng khi đi ngang qua phòng ng::ủ

Tiếng cờ lê va vào nhau lanh canh trong túi đồ nghề là âm thanh quen thuộc nhất cuộc đời tôi suốt 10 năm qua. Tôi là Hùng, 33 tuổi, một thợ sửa ống nước với đôi bàn tay chai sạn và làn da sạm nắng. Tôi chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ vì nghề nghiệp của mình, bởi chính những giọt mồ hôi mặn chát ấy đã giúp tôi rước được Lan – người vợ kém tôi 7 tuổi, xinh đẹp và dịu dàng nhất vùng – về làm vợ.
Cuộc sống của chúng tôi tuy không giàu sang nhưng luôn tràn ngập tiếng cười, cho đến khi biến cố ập đến vào năm ngoái.
Con trai 4 tuổi của tôi mắc một chứng bệnh lạ về máu. Những cơn sốt triền miên, những đợt truyền thuốc kéo dài khiến thằng bé gầy rộc đi, xanh xao như một tàu lá. Một năm ròng rã, bệnh viện trở thành ngôi nhà thứ hai của vợ chồng tôi. Lan phải nghỉ bán hàng ở chợ để túc trực bên con, còn tôi lao vào làm việc như một con thiêu thân. Ban ngày tôi đi sửa điện nước, ban đêm ai thuê bốc vác, chạy xe ôm tôi đều nhận hết.
Có những đêm trở về nhà lúc 2 giờ sáng, nhìn vợ ngủ gục bên mép giường bệnh viện, gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì lo âu, lòng tôi quặn thắt. Tiền thuốc men như một cái hố không đáy, cuốn phăng đi mọi khoản tích lũy, buộc tôi phải vay mượn khắp nơi.
Tôi nhớ như in một đêm mưa tầm tã, Lan nhìn vào tờ hóa đơn viện phí rồi bật khóc nức nở: “Anh ơi, hay là mình buông xuôi… Em sợ nhà mình không gượng nổi nữa.” Tôi ôm chặt lấy cô ấy, kiên quyết: “Còn người là còn của. Anh còn đôi tay này, anh sẽ không để mẹ con em chết đói, cũng không để con mình đứt đoạn đường sống.”
Trời không phụ lòng người, sau một năm kiên trì, sức khỏe của con tôi dần ổn định. Bác sĩ thông báo thằng bé có thể xuất viện và đi học nhà trẻ lại. Ngày đón con về, căn nhà nhỏ của chúng tôi như bừng sáng trở lại. Nhưng tôi nhận ra, Lan đã khác. Cô ấy ít nói hơn, hay ngồi thừ người nhìn ra cửa sổ, và đôi khi, ánh mắt cô ấy nhìn tôi ánh lên sự mệt mỏi pha lẫn chán chường.
Thương vợ cả năm qua tù túng trong bốn bức tường bệnh viện, tôi động viên: “Em à, giờ con đi học rồi, em cứ tìm việc gì làm cho khuây khỏa. Không cần nặng nhọc, cũng chẳng cần kiếm nhiều tiền đâu, anh lo được. Em ra ngoài giao tiếp cho tinh thần thoải mái.”
Lan gật đầu. Chỉ vài ngày sau, cô ấy khoe xin được làm thu ngân tại một cửa hàng nội thất cao cấp gần trung tâm. Từ ngày đi làm, Lan thay đổi hẳn. Cô ấy bắt đầu trang điểm nhẹ, váy áo chỉn chu hơn, nụ cười cũng thường trực trên môi. Thấy vợ vui, tôi cũng phấn chấn, càng ra sức cày cuốc để sớm trả hết nợ nần.
Hôm ấy là một buổi trưa nắng gắt, tôi nhận được cuộc gọi từ một khách hàng VIP ở khu biệt thự TĐ. Giọng người đàn ông qua điện thoại trầm đục, yêu cầu tôi đến gấp vì hệ thống nước trong phòng tắm chính bị vỡ.
Đến nơi, tôi choáng ngợp trước sự xa hoa của căn biệt thự. Cổng sắt nghệ thuật, sân vườn rộng thênh thang, và nội thất bên trong thì sang trọng đến mức tôi không dám thở mạnh. Chủ nhà đi vắng, chỉ có người giúp việc mở cửa và chỉ tôi lên lầu.
“Ước gì mình có thể cho Lan và con sống trong một căn nhà thế này, dù chỉ một ngày,” tôi thầm nghĩ, tay siết chặt hộp đồ nghề, vừa tủi thân vừa lấy đó làm động lực.
Sự cố nằm ở phòng tắm master trên tầng hai. Tôi hì hục suốt gần hai tiếng đồng hồ, quần áo ướt đẫm mồ hôi và nước bẩn. Cuối cùng cũng xong. Tôi thu dọn đồ đạc, rửa sơ tay chân rồi bước ra ngoài định tìm người giúp việc để thanh toán.
Cánh cửa phòng ngủ lớn đối diện phòng tắm khẽ mở ra. Tôi đứng khựng lại. Một mùi nước hoa Lavender quen thuộc xộc vào mũi – mùi hương mà Lan rất thích nhưng hiếm khi dám mua dùng. Và rồi, từ trong căn phòng ngủ sang trọng ấy, một người phụ nữ bước ra. Cô ấy mặc một chiếc váy lụa mỏng manh, tóc hơi rối, khuôn mặt ửng hồng.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng. Chiếc kìm nước trên tay tôi rơi xuống sàn gỗ, tạo nên một tiếng “cốp” chát chúa. Người phụ nữ đó chính là Lan – vợ tôi. Lan nhìn thấy tôi, đôi mắt cô ấy mở to hết cỡ, mặt cắt không còn giọt máu. Cô ấy lùi lại, lắp bắp không thành tiếng: “Anh… sao anh lại…”
Ngay lúc đó, một người đàn ông trung niên, bệ vệ bước ra từ phía sau lưng Lan. Ông ta chỉ quấn độc chiếc khăn tắm ngang hông, tay vuốt lại mái tóc ướt, giọng oang oang: “Em yêu, xong chưa? Có muốn ăn gì không để anh gọi…”
Lời nói của ông ta nghẹn lại khi thấy tôi đứng trân trân ở cửa, bộ quần áo thợ lấm lem, đôi mắt đỏ ngầu sòng sọc. Cơn giận bùng lên như ngọn núi lửa, đốt cháy mọi lý trí. Tôi gầm lên một tiếng đau đớn, lao vào gã đàn ông kia, vung nắm đấm. “Thằng khốn nạn!”
Nhưng nắm đấm chưa kịp chạm vào mặt hắn thì một vòng tay đã ôm chặt lấy tôi từ phía sau. Là Lan. Cô ấy ghì chặt lấy tôi, khóc thét lên: “Anh ơi đừng! Em xin anh! Đừng đánh ông ấy! Về nhà đi anh, về nhà rồi nói chuyện!”
Gã đàn ông kia sau vài giây bất ngờ, nhanh chóng lấy lại vẻ trịch thượng. Hắn nhếch mép cười khinh bỉ, nhìn bộ dạng lấm lem của tôi rồi nhìn sang Lan đang quỳ sụp dưới chân tôi.
“Hóa ra là chồng cô à? Trùng hợp nhỉ.” Hắn thong thả đi lại phía tủ đầu giường, rút ra một xấp tiền polymer xanh ngắt, ném toẹt xuống sàn nhà, ngay trước mũi giày dính bùn của tôi.
“Cầm lấy tiền công sửa ống nước, cộng thêm tiền ‘phục vụ’ của vợ mày. Đủ để mày sửa cả ngàn cái ống nước đấy. Giờ thì cút khỏi nhà tao. Cả hai đứa bay!”
Những tờ tiền bay lả tả, rơi vương vãi như những lưỡi dao cứa vào lòng tự trọng của tôi. Tôi nhìn Lan, chờ đợi một sự phản kháng, một cái tát của cô ấy dành cho hắn. Nhưng không, Lan chỉ cúi gằm mặt, nước mắt rơi lã chã xuống sàn gỗ bóng loáng.
Tôi không nhớ mình đã ra khỏi căn biệt thự đó như thế nào. Chỉ biết rằng khi ngồi trên chiếc xe máy cà tàng, tiếng gió ù ù bên tai không át nổi tiếng vỡ vụn trong lồng ngực.
Về đến nhà, tôi ngồi bất động trên ghế sofa cũ kỹ. Lan quỳ dưới sàn, khóc nấc lên từng hồi. Căn nhà im lìm, lạnh lẽo đến đáng sợ. “Tại sao?” Tôi hỏi, giọng khản đặc, nghe xa lạ như không phải của chính mình.
Lan ngẩng lên, đôi mắt sưng húp: “Đó là sếp của em… Ông ấy là chủ chuỗi cửa hàng…” “Tôi hỏi tại sao cô làm thế với tôi? Với con?” Tôi gào lên, ném chiếc mũ bảo hiểm vào tường. Lan co rúm người lại, rồi cô ấy nói ra sự thật, một sự thật trần trụi khiến tôi điếng người lần thứ hai.
“Ông ấy hứa… nếu em chịu chiều ông ấy một thời gian, mỗi tháng ông ấy sẽ cho em 50 triệu…” Lan nấc nghẹn, “Anh ơi, em sợ lắm. Một năm qua em sợ lắm rồi. Nợ nần chồng chất, nhìn con đau đớn mà không có tiền thuốc tốt, em không chịu nổi nữa. Em không muốn quay lại cảnh chạy vạy từng bữa, em sợ con lại phát bệnh mà trong nhà không còn một đồng…”
“Nên cô bán mình?” Tôi cười chua chát, nước mắt trào ra. “Cô nghĩ tôi là thằng vô dụng đến mức phải để vợ đi làm đĩ nuôi con sao?”
“Em không nghĩ thế! Nhưng em muốn có một khoản tiền dự phòng… Em chỉ định làm vài tháng thôi… Em xin lỗi… Em sai rồi…”
Lan bò đến ôm lấy chân tôi, nhưng tôi gạt ra. Nhìn người vợ tôi từng yêu thương hơn cả bản thân mình, giờ đây sao xa lạ quá. Lý do của cô ấy nghe có vẻ cao thượng – vì con, vì gia đình – nhưng nó đã đạp đổ hoàn toàn danh dự và tình yêu của tôi.
50 triệu. Đó là cái giá cho sự chung thủy. Đó là cái giá để cô ấy bước lên giường với người đàn ông khác trong khi tôi đang chui rúc dưới những đường ống cống hôi hám để kiếm từng đồng tiền sạch sẽ.
Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Lan. Sự tức giận đã nguội lạnh, chỉ còn lại nỗi trống rỗng mênh mông: “Cô nói cô làm vì con, vì cái nhà này. Nhưng cô có biết, cái nhà này nó sập rồi không? Không phải vì thiếu tiền, mà là vì thiếu đi sự tôn trọng.”
Tôi bước ra khỏi nhà, bỏ lại sau lưng tiếng khóc hối hận muộn màng của vợ. Ngoài trời, nắng vẫn chói chang, nhưng lòng tôi thì đã tắt hẳn. Tôi không biết ngày mai sẽ ra sao, liệu tôi có thể tha thứ hay không, nhưng tôi biết, vết thương ngày hôm nay sẽ không bao giờ có thể “sửa chữa” được như những đường ống nước kia nữa.