C::ắn ră::ng lấy chồng ‘U50 lắm tiền’, sau đêm tân hôn, cô g:ái qu:ê ‘s::ố:;c ng::ất’

C::ắn ră::ng lấy chồng ‘U50 lắm tiền’, sau đêm tân hôn, cô g:ái qu:ê ‘s::ố:;c ng::ất’

Tôi đứng trước gương lớn trong phòng tắm của căn phòng tân hôn hạng sang, ngắm nhìn khuôn mặt được tẩy trang kỹ lưỡng nhưng vẫn toát lên vẻ rạng ngời của người chiến thắng. 29 tuổi, cái tuổi mà người ta bảo là “toan về già”, tôi đã kịp đặt chân vào hào môn. Dương – chồng tôi, người đàn ông U50 phong độ, chủ tịch một tập đoàn xuất nhập khẩu – đang đợi tôi bên ngoài.

Ai cũng bảo tôi thực dụng. Bạn bè mỉa mai sau lưng rằng tôi “đào mỏ”. Bố mẹ thì lo lắng về khoảng cách tuổi tác. Nhưng tôi bỏ ngoài tai tất cả. Tôi đẹp, tôi có học thức, tại sao tôi phải chôn vùi thanh xuân bên những chàng trai trẻ chưa có sự nghiệp, để rồi lo cơm áo gạo tiền đến già nua xấu xí? Tôi muốn một tấm chồng giàu, một sự bảo đảm trọn đời. Và Duơng là đáp án hoàn hảo nhất. Đám cưới hôm nay lộng lẫy như một giấc mơ. Hàng trăm ánh mắt ghen tị nhìn vào chiếc váy cưới đính pha lê trị giá cả tỷ đồng tôi đang mặc. Tôi hả hê. Tôi đã thắng canh bạc cuộc đời mình. Tôi tin rằng, chỉ cần mình ngoan ngoãn, biết điều và xinh đẹp, tôi sẽ làm bà hoàng.

Tôi bước ra ngoài, khoác chiếc áo choàng lụa mỏng tang. Ánh đèn ngủ vàng dịu tạo nên không gian lãng mạn chết người. Dương đang ngồi trên mép giường, tay lắc nhẹ ly rượu vang đỏ. Ở tuổi này, anh vẫn giữ được phong thái đĩnh đạc, từng trải – đó là thứ mê hoặc tôi hơn cả vẻ đẹp trai của đám thanh niên. Dương mỉm cười, ánh mắt anh nhìn tôi đầy sự chiếm hữu và cưng chiều. Đêm tân hôn diễn ra nồng nàn. Dương sành sỏi, kinh nghiệm và biết cách nâng niu tôi. Anh thì thầm vào tai tôi những lời có cánh, ca ngợi sự trinh trắng mà tôi đã gìn giữ suốt 29 năm qua.

“Em là viên ngọc quý nhất mà anh tìm thấy”. – Dương vuốt ve tóc tôi sau khi mọi chuyện đã êm xuôi. – “Anh không muốn em phải chịu bất cứ khổ cực nào”. Tôi nép vào ngực anh, cảm thấy mình thật nhỏ bé và được che chở. Tôi đã nghĩ, khoảng cách tuổi tác thực sự chỉ là con số. Người đàn ông này yêu tôi, trân trọng tôi: “Anh có quà cho em”. – Dương bỗng ngồi dậy, giọng hào hứng lạ thường. Tim tôi đập thình thịch. Một chiếc nhẫn kim cương nữa? Hay chìa khóa một căn biệt thự đứng tên riêng tôi? Tôi cố nén sự tham lam trong ánh mắt, e lệ ngồi dậy: – Anh lại chiều hư em rồi. Đám cưới đã tốn kém lắm rồi mà.

Dương đi đến bên chiếc két sắt nhỏ ở góc phòng, xoay mã số. Nhưng thứ anh lấy ra không phải hộp nhung đựng trang sức, cũng không phải tập hồ sơ đất đai. Đó là một phong bì dày. Anh rút từ trong đó ra một tấm ảnh khổ lớn, đưa tận tay tôi. Tôi cầm tấm ảnh, nụ cười trên môi cứng đờ. Trong ảnh là hai bé trai kháu khỉnh, tầm 4 và 6 tuổi, giống Dương như tạc. Chúng đang cười rất tươi, nhưng ánh mắt tôi lại thấy lạnh toát sống lưng: “Đây là”… – Tôi lắp bắp.

Dương vòng tay ôm lấy eo tôi từ phía sau, cằm đặt lên vai tôi, thì thầm giọng điệu thản nhiên đến rợn người: – Đây là Bin và Ben, hai con trai của anh. Hai “cục vàng” mà anh đã giấu kín bao năm nay. Tôi chết điếng. Con riêng? Trong suốt 6 tháng yêu nhau, chưa một lần anh nhắc đến chuyện từng kết hôn hay có con. Anh luôn bảo anh mải mê sự nghiệp nên lỡ dở tình duyên.

Nhưng câu nói tiếp theo của Dương mới thực sự đẩy tôi xuống địa ngục: – Và đây là món quà đặc biệt anh tặng em. Từ nay về sau, em không cần phải sinh con làm gì cho đau đớn, mất dáng. Anh đã triệt sản rồi. Em chỉ cần ở nhà, làm mẹ của Bin và Ben, chăm sóc chúng, dạy dỗ chúng nên người. Em vẫn sẽ là bà hoàng, không phải lo bỉm sữa nheo nhóc con mọn. Tuyệt vời không?

Tai tôi ù đi. Anh nói cái gì? Triệt sản? Không sinh con? – Anh… anh đùa em phải không? – Tôi quay phắt lại, hất tay anh ra. – Em muốn có con của chúng ta. Em là vợ anh, em có quyền làm mẹ! Sắc mặt Dương thay đổi. Sự dịu dàng, chiều chuộng ban nãy biến mất sạch, thay vào đó là vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn của một thương nhân lõi đời: Em nhìn lại mình đi. – Dương nhếch mép, giọng sắc lạnh. – Em lấy tôi vì cái gì? Vì tiền, đúng không? Tôi cho em tiền, cho em danh phận phu nhân Chủ tịch. Đổi lại, tôi cần một người mẹ kế có học thức, xinh đẹp và sạch sẽ để nuôi dạy con tôi, chứ không phải đẻ thêm một đám con nữa để tranh giành tài sản.

Tôi lùi lại, chân tay run lẩy bẩy. Hóa ra, tất cả là một màn kịch. Anh ta không hề yêu tôi. Anh ta chỉ đang tuyển dụng một “bảo mẫu cao cấp” trọn đời dưới danh nghĩa người vợ. Anh ta cần sự trinh trắng của tôi không phải vì trân trọng, mà vì muốn đảm bảo tôi chưa từng vướng bận con cái để toàn tâm toàn ý lo cho con anh ta.

– Mẹ bọn trẻ đâu? – Tôi hỏi trong tuyệt vọng. – “Cô ta hả? Đẻ thuê xong cầm tiền biến rồi. Loại đàn bà đó không xứng đáng dạy con tôi. Nhưng em thì khác, em có giáo dục, em lại tham vọng. Em hợp với vị trí này”. Từng lời của Dương như những nhát dao cứa vào lòng tự trọng của tôi. – Tôi không đồng ý! Tôi bị lừa! Tôi muốn ly hôn! Tôi lao về phía tủ quần áo, định vơ lấy đồ đạc để bỏ chạy. Nhưng Dương không hề ngăn cản. Anh ta thong thả ngồi xuống ghế bành, nhấp một ngụm rượu rồi nói, giọng nhẹ tênh:

– “Đi đi. Cánh cửa không khóa”. Nhưng em nghĩ kỹ chưa? Anh ta ném lên bàn một tập giấy khác. Đó là bản hợp đồng hôn nhân mà tôi đã ký vội vàng trước ngày cưới vì quá tin tưởng anh, và cả những khoản nợ của bố mẹ tôi ở quê mà anh đã âm thầm đứng ra dàn xếp trả giúp trước đám cưới. “Em bước ra khỏi cửa phòng này, ngày mai bố mẹ em sẽ ra đường ở. Và cả cái danh dự “cô dâu hào môn” của em nữa, em nghĩ người ta sẽ cười vào mặt em thế nào khi vừa cưới một đêm đã bị chồng đuổi? Em 29 tuổi rồi, Lan ạ. Bỏ tôi, em còn cơ hội kiếm được ai tốt hơn sao”?

Tôi khựng lại, tay nắm chặt chiếc váy ngủ đến mức móng tay bấm vào da thịt đau điếng. Hình ảnh bố mẹ tôi cười rạng rỡ khoe với cả làng về chàng rể quý. Hình ảnh những đứa bạn từng mỉa mai tôi giờ phải cúi đầu ngưỡng mộ. Và cả sự thật trần trụi về số nợ khổng lồ… Tôi nhìn tấm ảnh hai đứa trẻ trên bàn. Chúng cười ngây thơ, nhưng với tôi, đó là hai cai ngục nhỏ bé sẽ giam cầm cuộc đời tôi vĩnh viễn. Tôi đã ao ước sự giàu sang, tôi đã đánh đổi tình yêu lấy vật chất. Giờ đây, tôi đã có tất cả: tiền bạc, nhà lầu, xe hơi. Nhưng cái giá phải trả là thiên chức làm mẹ của chính mình, là tự do, là lòng tự trọng.

Dương đứng dậy, đi đến bên tôi, quàng tay ôm lấy vai tôi, giọng lại trở về vẻ ngọt ngào giả tạo: – Ngoan nào. Ngày mai anh sẽ đón chúng về. Em sẽ thấy, làm mẹ của con anh cũng hạnh phúc lắm. Chỉ cần em nghe lời, em muốn gì anh cũng chiều. Tôi đứng chôn chân giữa căn phòng lộng lẫy, nước mắt trào ra, mặn chát. Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng lòng tôi đã tắt ngấm mọi hy vọng. Tôi muốn gào thét, muốn bỏ trốn, nhưng đôi chân như đeo chì. Tôi đã tự mình bước vào cái lồng son này, chìa khóa đã nằm trong tay kẻ khác. Giờ tôi phải làm sao? Tiếp tục diễn vai người vợ hạnh phúc để đổi lấy bình yên giả tạo, hay tung hê tất cả để rồi trắng tay và nhục nhã?

Đêm tân hôn, tôi nằm co ro bên cạnh người chồng giàu có, nghe tiếng thở đều đều của anh ta mà ngỡ như tiếng đếm ngược của cuộc đời mình. Một giọt nước mắt lăn dài xuống gối, lạnh lẽo và cô độc đến tận cùng.