Trước khi nhắm mắt, mẹ chồng bất ngờ dúi 3 tỷ vào tay tôi kèm theo một lời đề nghị ÍCH KỶ đến giây phút cuối cùng!!!
Trước khi nhắm mắt, mẹ chồng bất ngờ dúi 3 tỷ vào tay tôi kèm theo một lời đề nghị ÍCH KỶ đến giây phút cuối cùng!!!
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, tiếng máy đo nhịp tim “tít… tít…” đều đều lạnh lùng như tiếng đếm ngược của tử thần. Tôi ngồi đó, nắm chặt bàn tay gầy guộc, chằng chịt dây truyền dịch của mẹ chồng. Bà nằm đó, thoi thóp sau cơn bạo bệnh, sự sống chỉ còn tính bằng ngày, bằng giờ.
Nhìn khuôn mặt hốc hác của bà, lòng tôi quặn thắt. Người phụ nữ này, suốt 5 năm qua, là chiếc phao cứu sinh duy nhất của đời tôi. Năm năm trước, tôi đã từng chết một lần.
Tôi, một đứa trẻ mồ côi lớn lên nơi cửa Phật, chưa từng biết hơi ấm ruột thịt là gì, đã ngỡ mình chạm tay vào hạnh phúc khi gặp anh. Anh cũng như tôi, thiếu vắng tình thương của cha, chỉ có mẹ là tất cả. Chúng tôi đến với nhau bằng sự đồng cảm của những tâm hồn sứt mẻ. Ngày cưới, tôi khóc vì hạnh phúc khi có chồng, và có thêm một người mẹ.
Nhưng ông trời trêu ngươi. Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Khi tôi mang thai đứa con đầu lòng được 4 tháng, anh đột ngột ra đi trong một tai nạn giao thông. Cú sốc quá lớn khiến tôi ngã quỵ, và rồi, đứa con chưa kịp chào đời cũng bỏ tôi mà đi theo cha nó. Tôi mất tất cả chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.
Suốt 3 năm ròng rã sau đó, tôi sống không hồn. Hàng trăm ngàn cơn ác mộng đeo bám tôi mỗi đêm. Tôi gào khóc, tôi oán trách số phận. Trong căn nhà lạnh lẽo khói hương ấy, chỉ có mẹ chồng tôi là người còn tỉnh táo. Bà nén nỗi đau mất con trai duy nhất, nuốt nước mắt vào trong để vực tôi dậy. Bà nấu từng thìa cháo, ép tôi ăn, thức trắng đêm canh chừng khi tôi mê sảng.
Chúng tôi, hai người đàn bà góa bụa, dựa vào nhau mà sống qua ngày đoạn tháng. Với tôi, bà không chỉ là mẹ chồng, mà là người thân duy nhất, là ân nhân cứu mạng. Thời gian là liều thuốc nhiệm màu. Đến năm thứ 5, vết thương lòng của tôi dần khép miệng. Tôi mới gần 30 tuổi, khát khao về một mái ấm gia đình vẫn còn âm ỉ cháy. Tôi muốn được làm vợ, làm mẹ một lần nữa. Nhưng tôi tự nhủ với lòng mình, dù có đi bước nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi mẹ chồng. Tôi sẽ phụng dưỡng bà, đưa bà theo cùng, bởi bà là gia đình của tôi.
Thế rồi, bi kịch lại ập đến. Mẹ chồng tôi bị đ0tquj. Tin dữ như sét đánh ngang tai. Nỗi sợ hãi mất đi người thân lại một lần nữa bóp nghẹt tim tôi. Tôi chạy vạy khắp nơi, vay mượn bạn bè, bán đi những gì có giá trị nhất để lo tiền phẫu thuật cho bà. Tôi làm ngày làm đêm, chỉ mong níu giữ bà ở lại thế gian này thêm một chút. Dù bà có nằm liệt giường, tôi cũng cam lòng chăm sóc, miễn là bà còn thở.
Sau ca đại phẫu, bác sĩ lắc đầu. Sự sống của bà đang cạn dần. Và rồi, vào buổi chiều định mệnh ấy, khi nắng chiều yếu ớt hắt qua khung cửa sổ bệnh viện, mẹ chồng tôi bất ngờ tỉnh lại trong giây lát. Bà ra hiệu cho tôi lại gần. Bàn tay run rẩy của bà lần tìm dưới gối, lôi ra một cuốn sổ tiết kiệm được bọc kỹ trong lớp vải nhung cũ kỹ.
Bà dúi nó vào tay tôi. Tôi mở ra, con số 3 tỷ đồng đập vào mắt khiến tôi choáng váng. Tôi không thể tin nổi. Cả đời bà tần tảo, rồi chồng tôi mất, tôi cứ ngỡ nhà mình đã khánh kiệt. Hóa ra, đây là số tiền bảo hiểm của chồng tôi, bà đã giấu kín suốt bao năm qua, không dám đụng đến một đồng, kể cả khi tôi chạy vạy lo tiền phẫu thuật cho bà.

Tôi run run nắm chặt cuốn sổ tiết kiệm.
— “Mẹ… sao mẹ không nói sớm với con?” – giọng tôi vỡ ra. – “Con vay nợ khắp nơi, bán cả chiếc nhẫn cưới… chỉ cần mẹ nói một câu…”
Đôi môi tái nhợt của bà khẽ mấp máy. Bà ra hiệu cho tôi cúi sát lại.
Giọng bà yếu đến mức tưởng chừng chỉ cần một cơn gió cũng cuốn đi:
— “Mẹ… cố tình.”
Tôi chết lặng.
— “Mẹ xin lỗi… nhưng mẹ phải biết… con có thật lòng với mẹ không…”
Tôi sững sờ, tim như bị ai bóp nghẹt.
— “Mẹ… mẹ không tin con ạ?”
Khóe mắt bà chảy ra một giọt nước đục ngầu.
— “Tin… nhưng chưa đủ.”
— “Tiền… là thứ thử lòng người rõ nhất.”
Tôi bật khóc nức nở.
— “Mẹ ơi… con ở lại với mẹ 5 năm… không phải vì tiền… con coi mẹ là gia đình…”
Bàn tay bà siết lấy tay tôi, yếu ớt nhưng dứt khoát.
— “Mẹ biết.”
— “Vì biết… nên mẹ mới dám thử con đến tận cùng.”
Tôi nghẹn lời.
Bà hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng nặng nhọc:
— “Giờ mẹ nói điều này… con phải hứa.”
Tôi gật đầu liên tục, nước mắt rơi xuống mu bàn tay bà.
— “Con hứa… bất cứ điều gì…”
Bà nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt ấy không còn là ánh mắt của một người sắp chết, mà là của một người mẹ đã nhìn thấu cả đời người.
— “Mẹ muốn con… đi bước nữa.”
Tôi sững người.
— “Nhưng… con nói rồi… con sẽ đưa mẹ theo… con không bỏ mẹ…”
Bà lắc đầu, nụ cười méo mó hiện lên nơi khóe môi:
— “Ích kỷ đúng không?” – bà thì thào. – “Đến lúc sắp chết… mẹ vẫn ích kỷ…”
Tôi nắm chặt tay bà hơn.
— “Không… mẹ đừng nói vậy…”
— “Nghe mẹ.” – giọng bà gấp gáp hẳn lên. – “Con còn trẻ… con xứng đáng được làm vợ, làm mẹ… không phải chôn vùi đời mình vì một bà già sắp xuống lỗ như mẹ.”
Tôi bật khóc thành tiếng.
— “Nhưng mẹ là gia đình của con…”
Bà thở dốc, từng chữ như rút ra từ tim phổi:
— “Chính vì vậy… mẹ mới không cho con mang mẹ theo.”
— “Mẹ sợ… con vì chữ ‘ơn’ mà trói cả đời mình.”
Bà run run đẩy cuốn sổ vào tay tôi lần nữa:
— “Ba tỷ này… không phải để con báo hiếu mẹ.”
— “Là để con sống tiếp.”
Tôi lắc đầu, nước mắt làm nhòe cả tầm nhìn.
— “Con không cần tiền… con chỉ cần mẹ…”
Bà mỉm cười. Nụ cười hiền như những đêm bà ngồi quạt cho tôi ngủ khi tôi còn mê sảng vì mất con.
— “Ai rồi cũng phải rời đi.”
— “Mẹ chỉ sợ… người sống sót lại không dám sống.”
Bà ghé sát tai tôi, thì thào câu cuối cùng – câu nói khiến tim tôi đau đến tận xương tủy:
— “Mẹ ích kỷ… vì mẹ không muốn con thờ mẹ cả đời.”
— “Mẹ muốn… khi mẹ nhắm mắt… con buông được.”
Tiếng máy đo nhịp tim chợt kéo dài thành một đường thẳng lạnh lẽo.
“Tít————————”
Bàn tay trong tay tôi mềm dần.
Tôi gào lên gọi mẹ, gọi đến khản cổ, nhưng người đàn bà đã cứu mạng tôi năm ấy… đã thật sự đi rồi.
Một năm sau
Tôi đứng trước bàn thờ mẹ, thắp nén nhang.
Cuốn sổ tiết kiệm vẫn nằm nguyên trong két suốt nhiều tháng trời tôi không dám đụng đến.
Hôm nay, tôi quyết định rút một phần nhỏ.
Không phải để tiêu xài.
Mà để đăng ký lớp học mầm non.
Tôi muốn làm cô giáo.
Muốn yêu thương những đứa trẻ mồ côi như tôi ngày trước.
Tôi thì thầm trước di ảnh mẹ:
— “Mẹ ơi… con hiểu rồi.”
— “Ích kỷ của mẹ… là tình yêu lớn nhất đời con.”
Khói nhang bay lên, mờ mịt.
Tôi bỗng thấy lòng mình… nhẹ hơn một chút.