Công ty thưởng Tết cho tôi 3 tỷ, mẹ chồng bắt tôi phải đưa cho em chồng 2 tỷ để xây nhà, nếu không thì ly hôn

Vợ chồng tôi cưới nhau 5 năm. Căn nhà 4 tầng ở quận Cầu Giấy này là của bố mẹ tôi để lại cho tôi trước khi kết hôn. Thế nhưng, từ ngày lấy Thành, mẹ chồng và cậu em chồng tên Tú mặc nhiên coi đây là “tài sản chung” của dòng họ nhà nội. Đêm 30 Tết, khi cả nhà đang quây quần bên mâm cơm tất niên, mẹ chồng tôi – bà Hiền – đặt đôi đũa xuống, hắng giọng:
“Nghe nói năm nay con được thưởng lớn lắm hả Linh? 3 tỷ bạc chứ chẳng chơi”. Tôi khựng lại, liếc nhìn Thành. Anh ta lảng tránh ánh mắt tôi. Chắc chắn anh ta đã “mách lẻo” với mẹ. Tôi bình tĩnh đáp: “Vâng, đó là nỗ lực của con suốt dự án 2 năm qua.”
Bà Hiền không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: “Vậy thì tốt. Thằng Tú ra Tết nó lấy vợ, nhà bên kia yêu cầu phải có nhà riêng. Mẹ tính rồi, con đưa cho em nó 2 tỷ để nó mua đất xây căn nhà dưới quê. Còn 1 tỷ con giữ lại mà lo tết nhất, sắm sửa.”
Tôi đánh rơi cả miếng ăn: “Mẹ, đây là tiền mồ hôi nước mắt của con. Con còn dự định để dành cho con gái đi du học và trả nốt khoản nợ ngân hàng hồi đầu tư xưởng phim”. Sắc mặt bà Hiền thay đổi ngay lập tức. Bà đập bàn rầm một cái: “Cô đừng có ích kỷ! Cô về làm dâu nhà này, tiền của cô cũng là tiền của nhà này. Thằng Tú là em trai duy nhất của chồng cô. Cô không giúp nó thì ai giúp? Tôi nói cho cô biết, nếu cô không đưa tiền, thì cái nhà này không chứa loại con dâu bất hiếu. Ly hôn đi!”
Tôi quay sang nhìn Thành, hy vọng một lời bênh vực. Nhưng anh ta chỉ lạnh lùng bồi thêm: “Em ạ, mẹ nói đúng đấy. Có mấy tỷ bạc mà làm sứt mẻ tình cảm gia đình. Em không đưa, anh cũng thấy khó xử với mẹ và chú Tú. Nếu em chọn tiền thay vì gia đình, thì mình ký đơn”. Suốt ngày 30 Tết, tôi không nói một lời. Tôi lẳng lặng thu xếp một vài thứ, nhưng không phải quần áo, mà là giấy tờ. Sự chịu đựng suốt 5 năm qua cho người chồng nhu nhược và gia đình chồng tham lam đã chạm đến giới hạn.
Họ tưởng tôi sợ ly hôn? Họ tưởng tôi sẽ quỳ lụy để giữ cái danh xưng “vợ giám đốc”? Họ quên mất ai mới là chủ nhân thực sự của cuộc chơi này. Đúng đêm giao thừa, khi tiếng pháo hoa nổ vang trời, bà Hiền và Tú vẫn đang ngồi vẽ ra viễn cảnh về căn nhà 2 tỷ. Họ thậm chí còn bàn nhau mua xe gì cho oai.
Sáng mùng 1 Tết, không khí lẽ ra phải ấm áp thì lại căng như dây đàn. Bà Hiền ngồi chễm chệ ở ghế sofa, tay cầm sẵn tờ đơn ly hôn đã soạn sẵn: “Nào, mùng 1 đầu năm, cô chọn đi. Đưa tiền hay ký đơn rồi cút ra khỏi đây”? Tôi mỉm cười, một nụ cười khiến cả ba người họ cảm thấy lạnh sống lưng. Tôi thong thả đặt một xấp tài liệu lên bàn.
“Con chọn ly hôn. Đơn con đã ký sẵn đây rồi”. Bà Hiền cười khẩy: “Giỏi! Để xem loại đàn bà bị chồng bỏ như cô đi đâu. Bước ra khỏi nhà này, cô không có gì cả”! Tôi bình thản đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt bà Hiền và nói một câu khiến cả ba người họ xanh lét mặt mày: “Mẹ nhầm rồi, người phải bước ra khỏi đây vào đúng mùng 1 Tết này… chính là các người”.
Cả căn phòng lặng đi. Thành quát lên: “Linh, cô điên à? Đây là nhà của tôi!”. Tôi lật tờ giấy đầu tiên trong xấp tài liệu: “Thành à, anh quên rồi sao? Căn nhà này là tài sản riêng của tôi được tặng cho trước hôn nhân. Còn nữa, đây là trích xuất sao kê những khoản tiền tôi đã ‘cho’ anh vay để đầu tư chứng khoán nhưng thực chất anh ném vào cá độ bóng đá trong 3 năm qua. Tổng cộng 4 tỷ đồng.”
Tôi tiến lại gần bà Hiền, giọng đanh thép: “Và thưa mẹ, chiếc xe mẹ đang đi, mảnh đất ở quê mẹ đứng tên, tất cả đều được mua bằng tiền từ tài khoản của con mà con đứng tên ủy quyền quản lý. Sáng nay, luật sư của con đã hoàn tất thủ tục niêm phong và thu hồi tài sản vì các người vi phạm các điều khoản thỏa thuận dân sự mà anh Thành đã ký khi mượn tiền”.
Chưa đầy 30 phút sau, đội ngũ bảo vệ và luật sư tôi thuê đã có mặt. Họ lịch sự nhưng kiên quyết mời “những vị khách” không còn quyền sở hữu ra khỏi nhà. Mùng 1 Tết, phố phường vắng lặng. Bà Hiền, Thành và Tú đứng lơ ngơ giữa vỉa hè với vài chiếc vali quần áo vội vã. Hàng xóm bắt đầu xì xào bàn tán về gia đình “giàu sang” bỗng chốc bị đuổi ra khỏi nhà ngay đầu năm mới.
Bà Hiền gào khóc: “Linh ơi, con không thể tuyệt tình như thế! Mùng 1 Tết mà con đuổi mẹ ra đường sao?” Tôi đứng trên ban công, nhìn xuống bằng ánh mắt lãnh đạm: “Khi mẹ ép con ly hôn và đòi cướp 2 tỷ mồ hôi nước mắt của con, mẹ có nghĩ đến tình nghĩa không? Con ly hôn, và tài sản của con, con xin lấy lại hết. Chúc cả nhà một năm mới… tự lực cánh sinh.”
Tôi quay lưng bước vào nhà, đóng sầm cửa lại. Một cảm giác tự do chưa từng có lan tỏa. Tiền thưởng 3 tỷ vẫn còn đó, căn nhà vẫn là của tôi, và quan trọng nhất, gánh nặng mang tên “gia đình chồng” đã được trút bỏ hoàn toàn. Mùa xuân này, với tôi, mới thực sự bắt đầu.