Nghe lời mẹ tôi đem công chứng hết 2 sổ đỏ và 5 tỷ bà cho trước khi cưới

Nghe lời mẹ tôi đem công chứng hết 2 sổ đỏ và 5 tỷ bà cho trước khi cưới

Tôi bước vào cuộc hôn nhân với Nam bằng một tình yêu rực cháy, thứ tình yêu khiến một cô gái vốn dĩ thông minh cũng trở nên mờ mắt. Nam là một người đàn ông hoàn hảo: phong nhã, hiếu thảo và luôn miệng hứa hẹn về một tương lai tươi sáng. Thế nhưng, mẹ tôi – người phụ nữ một mình lăn lộn trên thương trường ba mươi năm để nuôi tôi khôn lớn – lại nhìn thấy những gợn sóng dưới mặt hồ phẳng lặng ấy.

Ba ngày trước đám cưới, mẹ gọi tôi vào phòng. Bà đặt lên bàn hai cuốn sổ đỏ và một bọc tiền bên trong là 5 tỷ đồng. “Đây là hồi môn mẹ cho con. Nhưng với một điều kiện: Con phải cùng mẹ đi công chứng xác lập đây là tài sản riêng trước hôn nhân. Tuyệt đối không để nhà chồng biết.”

Lúc đó, tôi còn hờn dỗi bảo mẹ quá đa nghi. Nhưng vì hiếu thảo, tôi vẫn làm theo. Mọi giấy tờ được niêm phong kỹ lưỡng, gửi tại văn phòng luật sư riêng của mẹ. Tôi bước vào nhà Nam với tâm thế một cô dâu hiền thục, mang theo chiếc két sắt nhỏ đặt trong phòng ngủ mà tôi bảo là “để giữ kỷ niệm và ít tiền tiết kiệm vặt”.

Ba tháng đầu sau hôn nhân là chuỗi ngày mật ngọt. Nhưng tôi bắt đầu thấy lạ khi Nam và bố mẹ chồng thường xuyên bàn tán về việc đổi xe và xây lại nhà ở quê. Một buổi chiều, tôi tình cờ đi ngang qua phòng khách và khựng lại khi nghe tiếng mẹ chồng thầm thì: “Thằng Nam bảo trong két nó thấy có mấy cuốn sổ với vài cái thẻ ngân hàng đấy Đợi vài bữa nữa con bảo nó đưa tiền đi mua con xe 3 tỷ cho oai, rồi trích 2 tỷ xây cái nhà ở quê cho bố mẹ. Nó yêu con thế, tiền của nó cũng là tiền của con, lo gì!”

Tim tôi thắt lại. Hóa ra, sự săn đón bấy lâu nay đều nhắm vào những thứ nằm trong chiếc két kia. Tối hôm đó, tôi âm thầm lắp một chiếc camera giấu kín siêu nhỏ hướng thẳng vào góc đặt két sắt. Sáng thứ Bảy, tôi giả vờ đi mua sắm cùng bạn thân. Qua màn hình điện thoại, tôi chết lặng khi thấy Nam dùng chìa khóa dự phòng (mà anh ta lén đánh từ lúc nào không hay) để mở két. Đi cùng anh ta là cả bố mẹ chồng. Họ háo hức như chuẩn bị đào được kho báu.

Khi cánh cửa két sắt mở ra, Nam lục tung mọi thứ. Anh ta lôi ra hai cuốn sổ đỏ và tập hồ sơ ngân hàng. Nhưng nụ cười trên môi anh ta đông cứng lại. Thay vì những bản gốc có thể sang tên hay thế chấp, bên trong chỉ là bản photo công chứng kèm theo một tờ xác nhận tài sản riêng có dấu đỏ chót của văn phòng luật sư.

Tôi đẩy cửa bước vào, tiếng giày cao gót nện khô khốc trên sàn nhà. Cả nhà chồng giật bắn mình, Nam luống cuống giấu tập hồ sơ ra sau lưng. “Anh tìm gì trong két của tôi vậy?” – Tôi bình thản hỏi.. Mẹ chồng tôi, vốn là người sắc sảo, lập tức đổi giọng: “À… Nam nó bảo muốn lấy ít tiền đi đặt cọc xe cho con bất ngờ. Tiền vợ chồng mới cưới thì ai giữ chẳng được. Mà sao… sao trong này toàn giấy tờ gì thế này hả con?”

Tôi thong thả ngồi xuống ghế, nhìn thẳng vào mắt chồng: “Anh định lấy 3 tỷ mua ô tô và 2 tỷ xây nhà cho bố mẹ bằng số tiền này đúng không? Tiếc quá, mẹ tôi đã tính trước cả rồi.”

Tôi rút điện thoại, phát lại đoạn ghi âm cuộc trò chuyện của họ vài ngày trước. Sắc mặt Nam chuyển từ đỏ sang tái mét. “Mẹ tôi là mẹ đơn thân, bà đã đổ mồ hôi nước mắt trên thương trường để có được khối tài sản này. Bà không dạy tôi ích kỷ, nhưng bà dạy tôi cách tự bảo vệ mình trước những kẻ ‘đào mỏ’ núp bóng tình yêu.”

Tôi tiến lại gần, giật lấy tập hồ sơ trên tay Nam: “Tất cả số này, từ hai mảnh đất đến 5 tỷ tiền mặt, đều đã được công chứng là tài sản riêng. Theo pháp luật, anh không có quyền chạm vào dù chỉ một xu. Thậm chí, việc anh tự ý mở két sắt của tôi đã đủ yếu tố để cấu thành hành vi xâm phạm tài sản rồi đấy.”

Bố chồng tôi nãy giờ im lặng, lúc này mới lắp bắp: “Con… con nói gì vậy? Đã là vợ chồng thì phải tin nhau, sao con lại đề phòng nhà chồng như kẻ thù thế?” Tôi cười nhạt: “Nếu các người không có ý đồ chiếm đoạt, thì sự đề phòng của tôi có ý nghĩa gì đâu? Chính các người mới là kẻ biến cuộc hôn nhân này thành một thương vụ mua bán. Anh Nam, anh bảo anh yêu tôi, nhưng hóa ra anh chỉ yêu cái két sắt này thôi sao?”

Cái kết của sự toan tính

Nam quỳ xuống, nắm lấy tay tôi nài nỉ: “Anh sai rồi, anh chỉ muốn gia đình mình có cuộc sống tốt hơn thôi. Em tha lỗi cho anh, mình làm lại từ đầu được không?”. Tôi gạt tay anh ta ra, lòng nguội lạnh hoàn toàn. Sự chuẩn bị của mẹ tôi không chỉ là bảo vệ tài sản, mà là một phép thử nghiệt ngã nhưng cần thiết. Nếu không có những tờ giấy công chứng kia, có lẽ giờ này tôi đã trắng tay và bị tống ra khỏi nhà sau khi họ trục lợi xong.

n tôi sẽ gửi sau. May mắn là chúng ta mới cưới 3 tháng, mọi thứ vẫn còn kịp để kết thúc.”. Tôi bước ra khỏi căn nhà đó, lòng nhẹ bẫng. Trên xe trở về nhà, tôi gọi cho mẹ. Đầu dây bên kia, giọng bà trầm ấm: “Về nhà thôi con, cơm chín rồi.”

Lúc này tôi mới hiểu, tình yêu có thể làm ta mù quáng, nhưng trực giác và sự trải đời của người mẹ sẽ luôn là ngọn hải đăng đưa ta về bến đỗ an toàn. Nhà chồng tôi đứng đó, trong căn phòng vẫn còn mở toang chiếc két sắt rỗng, chết điếng vì kế hoạch hoàn hảo đã tan thành mây khói.