Con trai tôi b:án đất ở quê, gom hết tiền tiết kiệm của bố mẹ đ:ẻ được 4 tỷ lên thành phố mua nhà nhưng lại đón bố mẹ vợ tới sống cùng

Con trai tôi b:án đất ở quê, gom hết tiền tiết kiệm của bố mẹ đ:ẻ được 4 tỷ lên thành phố mua nhà nhưng lại đón bố mẹ vợ tới sống cùng

Ông Hùng ngồi bần thần trước hiên nhà cũ nát, rít một hơi thuốc lào thật sâu để kìm nén tiếng thở dài. Cả cái làng Yên này ai cũng bảo ông bà có phước. Thằng Tuấn – con trai duy nhất – giỏi giang, thành đạt trên phố. Cách đây nửa năm, ông bà quyết định bán đi 2/3 mảnh đất hương hỏa, cộng thêm tiền tích cóp cả đời được hơn 4 tỷ, ông đưa tất cho con trai mua nhà Hà Nội.

“Bố mẹ bán đất đi, con bù thêm mua cái nhà 5 tỷ rộng rãi. Rồi con đón bố mẹ lên an dưỡng tuổi già, thoát cảnh chân lấm tay bùn,” lời thằng Tuấn hứa hôm nhận tiền vẫn còn văng vẳng bên tai ông.

Thế nhưng, nhà mua xong đã 6 tháng, ông bà chẳng thấy con đón, cũng chẳng thấy một lời mời lên chơi. Chỉ thấy hôm qua, bà hàng xóm sang cho xem cái ảnh trên Facebook, bảo: “Ông Hùng ơi, thằng Tuấn nó đón bố mẹ vợ lên ở cùng sướng thế. Đi ăn nhà hàng, chụp ảnh check-in trong nhà mới đẹp như cung điện này.”

Ông Hùng nhìn tấm ảnh, tim thắt lại. Trong ảnh, ông bà thông gia cười phớ lớ ngồi ở bộ sofa da bóng lộn, con trai và con dâu ông đứng sau hạnh phúc. Ông nuốt cục nghẹn vào trong, nói dối với hàng xóm: “À, nó mời tôi mãi mà tôi say xe chưa lên được đấy. Để mai tôi lên.”

Nói là làm, sáng hôm sau, ông bắt con gà mái tơ béo nhất, hái mớ rau sạch trong vườn, xách bao gạo nếp cái hoa vàng bắt xe khách lên thành phố. Ông muốn làm con bất ngờ, và cũng muốn xem thực hư thế nào. 6 giờ tối, ông đứng trước căn nhà 4 tầng lộng lẫy ở khu đô thị mới. Ánh đèn chùm pha lê hắt ra sáng rực. Tiếng bát đũa lanh canh, mùi thức ăn thơm phức bay ra. Ông Hùng bấm chuông, lòng hồi hộp xen lẫn tủi thân.

Cánh cửa gỗ lim mở ra. Tuấn xuất hiện, đang cầm ly rượu vang, mặt đỏ gay. Nhìn thấy bố đứng co ro với cái bao tải lấm lem đất cát, nụ cười trên môi Tuấn tắt ngấm, thay vào đó là cái nhíu mày khó chịu: “Bố? Sao bố lên mà không báo trước với con? Làm con giật cả mình.”

Ông Hùng cười gượng, giơ bao tải lên: “Bố bắt được con gà ngon quá, tiện có chuyến xe nên mang lên cho các con ăn lấy thảo. Bố định tạo bất ngờ…”“Bất ngờ gì chứ, phiền phức thì có. Nhà đang có khách,” Tuấn lầm bầm, miễn cưỡng tránh đường cho bố vào.

Bên trong, mâm cơm thịnh soạn với tôm hùm, cua bể bày la liệt. Bố mẹ vợ Tuấn đang ngồi chễm chệ, nhìn ông Hùng với ánh mắt dò xét pha chút khinh khỉnh. Vợ Tuấn – Lan – từ trong bếp đi ra, thấy bố chồng với đôi dép tổ ong dính bùn đang đứng ngơ ngác trên sàn gạch men trắng bóng, cô ta không giấu nổi vẻ cau có.

Ông Hùng nhìn mâm cơm, bụng sôi lên vì đói sau chuyến xe dài. Ông rụt rè: “Các con đang ăn cơm à? Bố….” Không khí chùng xuống. Tuấn chưa kịp nói gì thì Lan đã lên tiếng, giọng chua loét, ráo hoảnh:

“Ơ kìa bố, nhà con ăn theo suất, đặt nhà hàng mang về vừa đủ người thôi. Với lại nhà con ở phố không có thói quen nấu dư cơm, không có cơm thừa như ở quê đâu bố ạ. Bố chịu khó ngồi uống tạm chén nước, đợi lát bọn con ăn xong thì con bảo anh Tuấn đưa bố ra bến xe về luôn, chứ nhà chật không có chỗ ngủ lại.”

Câu nói của con dâu như gáo nước sôi tạt thẳng vào mặt ông Hùng. “Không có cơm thừa…” – Ông lẩm bẩm. Hóa ra trong mắt con dâu, ông chỉ xứng đáng ăn cơm thừa thôi sao? Ông nhìn sang con trai, hy vọng Tuấn sẽ mắng vợ, sẽ giữ bố lại. Nhưng không, Tuấn chỉ cúi gằm mặt, lí nhí: “Vợ con nói đúng đấy bố. Nhà đang chật, ông bà ngoại lại đang ở đây… Hay bố ra đầu ngõ ăn tạm bát phở nhé?”

Ông Hùng chết lặng. Bao nhiêu năm nhịn ăn nhịn mặc, bán cả đất đai tổ tiên để cho nó 4 tỷ mua cái nhà này, giờ đến bát cơm nóng nó cũng tiếc ông. Ông nhìn bố mẹ vợ nó đang nhếch mép cười, nhìn đứa con dâu sành điệu nhưng tâm địa hẹp hòi. Ông Hùng đứng thẳng dậy, lưng ông dường như không còn còng nữa. Ông đặt bao tải gạo và con gà xuống góc nhà – nơi duy nhất không lót thảm.

“Thôi, bố không đói nữa. Bố hiểu rồi. Cái nhà này to thật, đẹp thật, nhưng nó lạnh quá. Bố về quê đây.”“Bố dỗi đấy à? Đã bảo không báo trước…” Tuấn gắt gỏng.

Ông Hùng không trả lời, quay lưng bước thẳng ra cửa, hòa vào màn mưa bụi lạnh buốt của đêm mùa đông Hà Nội. Ông gạt nước mắt, bắt xe ôm ra bến xe ngay trong đêm.

Một tuần sau.

Tuấn đang hối hả chuẩn bị hồ sơ để vay ngân hàng thêm vốn làm ăn. Hắn cần thế chấp sổ đỏ mảnh đất còn lại ở quê – mảnh đất mà bố hắn vẫn đang đứng tên (phần đất vườn và ngôi nhà cũ chưa bán). Khoản nợ do thua lỗ chứng khoán đang dí hắn sát nút.

Tuấn gọi điện về cho bố, giọng ngọt ngào: “Bố à, cuối tuần con về đón bố lên ký giấy nhé. Con cần cắm cái sổ đỏ nhà mình một chút để xoay vòng vốn. Bố giúp con nhé, chỉ là thủ tục thôi“. Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. Rồi giọng ông Hùng vang lên, bình thản đến lạ lùng:

“Anh Tuấn ạ, tôi quên chưa bảo anh. Hôm đi từ nhà anh về, tôi đã tạt qua ủy ban xã và văn phòng luật sư rồi.”

“Bố làm gì ở đó?” Tuấn chột dạ.

“Mảnh đất và cái nhà này, tôi đã làm thủ tục di chúc hiến tặng cho trại trẻ mồ côi của huyện sau khi tôi và mẹ anh qua đời. Còn từ giờ đến lúc đó, không ai được phép bán hay thế chấp. À, còn số tiền 4 tỷ tôi đưa anh mua nhà, may mắn là tôi vẫn giữ giấy biên nhận chuyển tiền có ghi rõ là ‘Cho vay để mua nhà’. Luật sư bảo tôi có thể khởi kiện đòi lại nếu con cái không thực hiện nghĩa vụ phụng dưỡng. Anh nói lại cho vợ anh rõ nhé, đừng có ăn cháo đá bát sớm quá”.

Tuấn rụng rời tay chân, mặt cắt không còn giọt máu: “Bố… bố điên rồi à? Con là con trai duy nhất của bố mà! Bố làm thế con chết mất!”. Ông Hùng cười nhạt, nhớ lại bát nước lọc và câu nói về “cơm thừa” hôm nào:

“Anh có nhà 5 tỷ, có bố mẹ vợ giàu sang, có cơm ngon canh ngọt cơ mà. Ở quê tôi chỉ có cơm thừa canh cặn thôi, không nuôi nổi chí lớn của anh đâu. Từ nay anh sống phận anh, tôi sống phận tôi. Đừng gọi về nữa.”

Tút… tút… tút…

Tuấn buông thõng điện thoại, ngã vật xuống chiếc ghế sofa da đắt tiền. Hắn nhìn quanh căn nhà lộng lẫy nhưng giờ đây bỗng trở nên ngột ngạt như một cái lồng giam nợ nần. Vợ hắn – Lan – vừa đi spa về, thấy chồng thẫn thờ liền hỏi: “Sao đấy? Ông già bảo bao giờ ký giấy“? Tuấn quay sang nhìn vợ, ánh mắt đỏ ngầu đầy oán hận. Nếu không vì câu nói cay nghiệt của cô ta hôm đó, có lẽ đường lui của hắn đã không bị bịt kín như thế này.

Ở quê, ông Hùng thắp nén hương lên bàn thờ tổ tiên. Lòng ông đau như cắt, nhưng ông biết mình đã làm đúng. Nuôi con mà để nó thành kẻ bất hiếu, là lỗi của ông, và giờ là lúc ông phải sửa sai, dù cái giá phải trả là sự cô độc cuối đời.