Chồng đi công tác Đà Nẵng, vợ một mình đưa con lên phố đi bộ ngắm Giáng sinh sớm, để rồi ch::ết đứng khi thấy chồng…

Hà Nội những ngày đầu tháng 12, gió mùa đông bắc tràn về mang theo cái lạnh tê tái nhưng cũng đầy háo hức của mùa lễ hội. Phố phường bắt đầu trang hoàng lộng lẫy để đón Giáng sinh. Khánh – chồng tôi – vừa kéo vali ra cửa, vừa hôn lên trán tôi và con gái bé Bống: “Anh đi công tác Đà Nẵng 3 ngày nhé. Dự án này quan trọng lắm, sếp chỉ định anh đi nên không chối được. Hai mẹ con ở nhà ngoan, xong việc anh sẽ mua quà về bù đắp.”
Tôi sửa lại cổ áo cho chồng, mỉm cười: “Anh đi cẩn thận. Ở nhà em tự lo được.” Khánh gật đầu, vội vã lên taxi. Nhìn bóng xe khuất dần, tôi thở dài. 5 năm kết hôn, Khánh luôn là người chồng mẫu mực, kiếm tiền giỏi và chiều vợ con. Tôi chưa bao giờ mảy may nghi ngờ anh, dù dạo gần đây anh hay đi công tác đột xuất và cài mật khẩu điện thoại kỹ càng hơn.
Tối thứ 7, phố đi bộ Hồ Gươm đông nghịt người. Ánh đèn lung linh từ các trung tâm thương mại, cây thông Noel khổng lồ rực rỡ sắc màu khiến bé Bống thích thú reo hò. “Mẹ ơi, con muốn chụp ảnh với ông già Noel!” Con bé chỉ tay về phía sảnh của một khách sạn 5 sao sang trọng nằm ngay sát bờ hồ. Tôi dắt tay con len qua dòng người, định bụng chụp cho con vài kiểu ảnh kỷ niệm. Nhưng khi vừa bước đến gần cửa xoay của khách sạn, bước chân tôi khựng lại. Tim tôi như ngừng đập, máu trong người đông cứng lại giữa cái lạnh 15 độ.
Cách tôi chưa đầy 10 mét, một người đàn ông quen thuộc đang bước xuống từ chiếc taxi sang trọng. Chiếc áo khoác dạ màu ghi sáng – món quà sinh nhật tôi vừa tặng anh tháng trước – không thể lẫn vào đâu được.
Là Khánh! Nhưng anh không đi một mình. Tay trong tay với anh là một cô gái trẻ măng, mặc váy ngắn cũn cỡn bất chấp trời lạnh, khoác áo lông trắng muốt. Cô ta nũng nịu ngả đầu vào vai Khánh, còn chồng tôi thì ân cần vuốt tóc, hôn nhẹ lên má cô ta rồi cả hai cùng cười khúc khích bước vào sảnh khách sạn.
Nước mắt tôi trào ra, nóng hổi và mặn chát. “Công tác Đà Nẵng” của anh là thế này sao? Anh bỏ mặc vợ con ở nhà, nói dối không chớp mắt để đưa bồ nhí đi “hưởng không khí Giáng sinh” ngay tại Hà Nội, cách nhà chỉ vài cây số. Cơn đau thắt nghẹn lồng ngực khiến tôi muốn lao đến cào xé đôi gian phu dâm phụ kia. Nhưng lý trí của một người đàn bà từng trải đã giữ tôi lại. Đánh ghen ầm ĩ để làm gì? Để con gái tôi thấy bố nó tồi tệ sao? Để thiên hạ quay phim chụp ảnh rồi cười chê sao? Không, tôi không rẻ tiền như thế.
Tôi rút điện thoại ra. Bàn tay run rẩy nhưng vẫn cố giữ thăng bằng, tôi zoom kỹ vào gương mặt hớn hở của Khánh và cô bồ lúc họ đang đứng check-in tại quầy lễ tân (qua vách kính trong suốt).
Tách! Tách! Tách!
Sau đó quay lại hàng con gái đang ngồi tô tượng nở nụ cười với con. Con gái lại cặm cụi tô tượng tiếp. Trong lúc chờ con tôi mở ba bức ảnh sắc nét vừa chụp trong bức ảnh ra xem. Ba bức ảnh rõ mặt, rõ người, rõ cả cử chỉ thân mật ghê tởm ấy. Tôi mở Zalo. Không phải gửi cho bạn thân, cũng không phải gửi riêng cho Khánh. Tôi nhấn vào nhóm chat có tên: “Gia Đình Hạnh Phúc ❤️”.
Nhóm này có bố mẹ chồng, vợ chồng anh trai chồng, chị gái chồng và vợ chồng tôi. Mọi người đang ở một nhà hàng gần Nhà Hát Lớn để ăn mừng sinh nhật bác cả – bữa tiệc mà Khánh cáo bận không đi được. Tôi gửi 3 bức ảnh vào nhóm, kèm theo dòng tin nhắn ngắn gọn nhưng đủ sức công phá như một quả bom nguyên tử:
“Bố mẹ ơi, chồng con bảo đi công tác Đà Nẵng vất vả lắm, mà sao con lại gặp anh ấy đang ‘họp’ với thư ký ở khách sạn Apricot ngay Bờ Hồ thế này ạ? Chắc anh ấy sợ con lo nên không dám báo.” Gửi xong, tôi tắt màn hình, hít một hơi thật sâu. Tôi quay sang mỉm cười với con gái, dù nụ cười méo xệch: “Bố đang bận làm việc với khách thôi con. Mình đi mua kẹo bông gòn nhé.” Tôi dắt con đi mua kẹo, bình thản như không có chuyện gì xảy ra, nhưng mắt vẫn liếc nhìn về phía cửa khách sạn.
Chỉ 1 phút sau, điện thoại của tôi rung lên bần bật. Là Khánh gọi. Tôi tắt máy. Tiếp đó là cuộc gọi của mẹ chồng. Tôi cũng không nghe. Tôi muốn để dành sân khấu cho màn kịch hay nhất đêm nay. Đúng 10 phút sau. Một chiếc xe 7 chỗ phanh kít lại trước cửa khách sạn. Cửa xe mở toang. Bước xuống đầu tiên là bố chồng tôi với gương mặt hầm hầm sát khí. Tiếp theo là mẹ chồng, anh trai chồng và chị gái chồng. Cả đại gia đình nhà chồng, những người vừa ăn tiệc cách đó hai con phố, đã có mặt đông đủ.
Họ không cần gọi điện, họ xông thẳng vào sảnh khách sạn. Lúc này, Khánh và cô bồ vừa nhận phòng xong, đang đứng đợi thang máy. Khánh đang cắm cúi gọi điện cho tôi với vẻ mặt hoảng hốt, còn cô bồ thì đang uốn éo selfie trước gương.
“Thằng mất dạy kia!”
Tiếng quát của bố chồng vang lên như sấm rền khiến cả sảnh khách sạn quay lại nhìn. Khánh giật bắn mình, điện thoại rơi xuống đất. Khi anh ta quay lại và nhìn thấy bố mẹ, anh chị mình đang đứng sừng sững như những vị thần trừng phạt, mặt anh ta cắt không còn giọt máu.
“Bố… mẹ… sao mọi người lại…”
Chát!
Không để Khánh nói hết câu, mẹ chồng tôi đã lao đến, giáng một cái tát như trời giáng vào mặt đứa con trai quý tử. “Mày lừa vợ dối con, lừa cả bố mẹ già này để đi hú hí với gái à? Cái chuyến công tác Đà Nẵng của mày đây hả? Mày làm nhục cái dòng họ này!” Cô bồ nhí thấy biến cố lớn, định lủi thủi lẻn đi. Nhưng chị chồng tôi – vốn là dân kinh doanh sắc sảo – đã kịp túm lấy tay cô ta.
“Định đi đâu hả em gái? Đi khách sạn 5 sao cơ mà, sao không lên phòng đi? Mở mắt to ra mà nhìn, đây là bố mẹ, anh chị của người đàn ông em đang cặp kè đấy. Nó có vợ con đàng hoàng rồi, em đói khát đến mức phải đi tranh chồng cướp cha người khác à?” Cô gái kia sợ hãi khóc thét lên, lấy túi xách che mặt: “Em không biết… anh ấy bảo anh ấy ly thân rồi…”
“Ly thân cái mả cha mày!” Anh trai chồng tôi gầm lên, “Vợ nó vừa chụp ảnh gửi cả nhà đấy. Nó hy sinh cả thanh xuân lo cho cái nhà này, còn mày thì phá hoại.” Khánh quỳ sụp xuống chân bố mẹ, lắp bắp xin tha thứ. Cảnh tượng hỗn loạn khiến bảo vệ khách sạn phải chạy đến can thiệp. Nhưng trước sự giận dữ chính đáng của gia đình, họ cũng chỉ biết khuyên giải nhẹ nhàng.
Lúc này, tôi mới dắt bé Bống từ từ bước lại gần. Thấy tôi, Khánh như vớ được cọc, bò lết đến: “Thư ơi, em nghe anh giải thích… Anh trót dại… Anh say rượu…” Tôi lùi lại, che chắn cho con gái để con không nhìn thấy bộ dạng thảm hại của bố nó. Tôi nhìn thẳng vào mắt Khánh – người đàn ông tôi từng yêu thương hết mực, giờ chỉ còn là sự khinh bỉ.
“Anh không cần giải thích. Zalo gia đình đã lưu lại tất cả rồi. Anh nói dối tôi, tôi có thể tha thứ. Nhưng anh bỏ mặc con gái mong ngóng bố để đi với gái, anh làm tổn thương lòng tin của bố mẹ, thì anh không xứng đáng làm chồng, làm cha, làm con của gia đình này nữa.”. Tôi quay sang bố mẹ chồng, cúi đầu lễ phép: “Bố mẹ, con xin lỗi vì đã làm hỏng buổi tiệc sinh nhật của bác cả. Nhưng con không thể im lặng được nữa. Con xin phép đưa cháu về trước. Chuyện còn lại, nhờ bố mẹ dạy bảo lại chồng con.”
Mẹ chồng tôi nước mắt lưng tròng, bà bước đến ôm chầm lấy tôi và cháu nội: “Thư ơi, mẹ xin lỗi con. Là mẹ không biết dạy con, để con phải khổ. Con cứ về đi, mẹ sẽ lấy lại công bằng cho con.”. Tôi dắt con bước ra khỏi khách sạn, bỏ lại sau lưng người chồng đang gục ngã giữa sự chỉ trích của chính người thân mình.
Gió đêm vẫn lạnh buốt, nhưng lòng tôi lại nhẹ bẫng lạ thường. Một tin nhắn báo đến từ nhóm Zalo, là tin nhắn của bố chồng: “Ngày mai bố sẽ gọi luật sư. Con yên tâm, tài sản của cái nhà này, thằng Khánh không được mang đi một xu nào cho con hồ ly tinh đó. Bố mẹ luôn đứng về phía con.” Tôi mỉm cười, nhìn lên bầu trời đầy sao. Giáng sinh năm nay buồn thật, nhưng nó là khởi đầu cho một cuộc sống mới – nơi không còn sự dối trá.