Người yêu cũ bỏ rơi tôi 7 năm trước đòi tái hợp giữa đám cưới bạn, hứa dẫn lễ 100 TRIỆU

Ánh đèn màu của nhà hàng tiệc cưới sang trọng xoay tròn, tiếng nhạc rộn rã, tiếng ly tách chạm nhau lanh lảnh. Tôi ngồi đó, khoác lên mình chiếc váy lụa đen ôm sát, cổ đeo sợi dây chuyền kim cương lấp lánh như chính sự kiêu hãnh của mình ở tuổi 30. Tôi của hiện tại là Trưởng phòng kinh doanh với mức thu nhập hàng tỷ đồng mỗi năm, là người con khiến cha mẹ tự hào. Nhưng ít ai biết rằng, dưới lớp trang điểm hoàn hảo ấy là một trái tim từng bị băm vằn thành trăm mảnh bởi một kẻ mang tên Huy.
Quá khứ: Kẻ hèn hạ nấp sau bóng hình “người tử tế”
Bảy năm trước, tôi yêu Huy đến mất cả lý trí. Tôi đi làm thêm từ sáng sớm đến đêm muộn để nuôi giấc mộng sự nghiệp của anh ta. Anh ta thất nghiệp, tôi đưa tiền chi tiêu. Anh ta thích giày hiệu, tôi nhịn ăn để mua. Tôi đã yêu như thể hơi thở này là của anh ta vậy.
Thế rồi, Huy “đá” tôi. Anh ta chọn một cô tiểu thư giàu có để đổi đời. Tôi còn nhớ rõ khuôn mặt đầy vẻ thương hại của anh ta ngày hôm đó: “Anh làm khổ em nhiều rồi, em tìm người tốt hơn đi.” Anh ta ra đi, để lại tôi với thân xác héo hon và cha mẹ tôi – những người đã già đi chục tuổi vì nhìn con gái tự hủy hoại mình trong bệnh viện sau một lần dại dột định quyên sinh.
Khi tôi tỉnh lại, nhìn mái tóc bạc trắng của bố, tôi biết mình phải sống khác. Tôi vùi mình vào công việc, coi tiền bạc và sự nghiệp là đức tin duy nhất. Đàn ông? Với tôi, đó là những bản kế hoạch đầy rủi ro mà tôi không bao giờ muốn đầu tư nữa.
Cuộc chạm trán không định trước
Trong đám cưới của một người bạn đại học, tôi tình cờ gặp lại Huy. Anh ta nhìn tôi trân trối, đôi mắt đầy vẻ thèm khát khi thấy tôi bước xuống từ chiếc xế sang, khí chất ngút ngàn. Còn Huy? Sau 7 năm, anh ta vẫn chỉ là một nhân viên quèn, bộ vest rẻ tiền cũ kỹ không giấu nổi vẻ khắc khổ của một kẻ vừa bị cuộc đời vùi dập.
Huy cố lân la lại gần bàn tôi: “Linh… em khác quá. Anh không ngờ chúng ta lại gặp nhau thế này.” Tôi nhấp một ngụm vang đỏ, môi cong lên nụ cười xã giao lạnh lẽo: “Đời mà, ai rồi cũng phải khác thôi.”
Anh ta không biết điều, liên tục hỏi han về chuyện chồng con. Tôi đáp thẳng thừng: “Tôi không còn niềm tin vào đàn ông, nhất là loại đàn ông thích ‘ăn bám’ phụ nữ.”
100 triệu và cú tát bằng lời nói giữa hội trường
Đỉnh điểm của sự lố bịch diễn ra khi MC mời khách mời lên hát góp vui. Huy hăng hái bước lên, hát một bản tình ca buồn rồi bất ngờ cầm mic, nhìn thẳng về phía tôi: “Hôm nay, trước mặt tất cả bạn bè cũ, tôi có một lời thú tội. 7 năm qua, tôi chưa bao giờ quên Linh. Tôi đã sai khi rời bỏ em. Linh ơi, anh muốn bù đắp cho em. Nếu em đồng ý quay lại, ngay ngày mai anh sẽ mang 100 triệu tiền dẫn lễ qua nhà xin cưới em!”
Cả hội trường bỗng chốc im bặt, rồi những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Một vài người bạn cũ không biết chuyện xưa còn hò reo cổ vũ: “Đồng ý đi! Quá lãng mạn!”. Tôi đứng dậy, từng bước chậm rãi tiến về phía sân khấu. Huy nhìn tôi, ánh mắt đầy tự tin, chắc mẩm rằng 100 triệu là con số lớn đủ để làm mủi lòng một người phụ nữ 30 tuổi còn cô đơn. Anh ta đưa mic cho tôi, chờ đợi một cái gật đầu.
Tôi cầm lấy mic, nở một nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ. Giọng tôi vang dội qua loa, đanh thép và rõ mồn một: “Anh Huy này, 100 triệu của anh… chỉ đủ để tôi mua một chiếc túi xách tôi đang dùng đây thôi. Anh đánh giá mình quá cao, hay đang đánh giá tôi quá thấp vậy?”
Tôi dừng lại một chút, nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần chuyển sang sợ hãi của anh ta: “Bảy năm trước, anh vì tiền mà bỏ tôi. Bảy năm sau, anh lại mang chút tiền lẻ đó ra để mong mua lại lòng tự trọng của tôi sao? Anh nên nhìn lại mình đi. Tôi giờ đã đứng ở một tầng lớp mà anh có kiễng chân cả đời cũng không chạm tới được. Một người vừa thấp hèn, vừa tham lam, lại vừa ảo tưởng như anh… lấy tư cách gì mà đòi làm chồng tôi?”
Dứt lời, tôi buông mic. Cả hội trường lặng đi trong vài giây trước khi bùng nổ bởi những tràng pháo tay sấm dậy. Những người bạn biết chuyện xưa bắt đầu la lớn: “Đáng đời kẻ phản bội!”, “Linh ngầu quá!”.
Huy đứng chết trân trên sân khấu, mặt cắt không còn giọt máu, nhục nhã đến mức chỉ muốn có cái lỗ mà chui xuống. Anh ta đâu biết rằng, tôi vừa nghe tin anh ta cũng bị cô tiểu thư kia sỉ vả và đá ra khỏi nhà không khác gì một con chó hoang.
Bài học cho những kẻ bội bạc
Tôi bước ra khỏi buổi tiệc, làn gió đêm mơn man trên da thịt thật sảng khoái. Tôi không thấy hận, chỉ thấy nhẹ lòng. Hóa ra, sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là mắng nhiếc, mà là khiến bản thân trở nên rực rỡ đến mức kẻ từng bỏ rơi bạn phải thấy hối hận vì đã không xứng đáng có được bạn. Phụ nữ à, đừng bao giờ sợ bị bỏ rơi. Hãy cứ xinh đẹp, hãy cứ kiếm tiền và làm chủ cuộc đời mình. Khi bạn đủ rực rỡ, những kẻ tồi tệ sẽ tự khắc trở thành vệt bùn dưới chân bạn mà thôi.