Ông bà nội cho bác cả 2 căn nhà và 1 mảnh đất vườn còn bố tôi là con út chẳng được gì

Ông bà nội cho bác cả 2 căn nhà và 1 mảnh đất vườn còn bố tôi là con út chẳng được gì

Ở cái làng ven sông Đáy này, người ta vẫn thường bảo nhau: “Cùng một giọt máu chảy ra, sao kẻ thì ăn trắng mặc trơn, người lại lầm lũi như cái bóng?”. Gia đình tôi chính là “cái bóng” ấy. Ông bà nội tôi giàu có nhất vùng. Ngày bác cả (con trưởng) lấy vợ, ông bà không tiếc tay cắt ngay hai căn nhà mặt phố huyện và một mảnh đất vườn màu mỡ cho bác làm vốn. Trong khi đó, bố tôi – đứa con út tên Hùng – lại sống trong một căn nhà cấp bốn vách đất, mỗi mùa mưa lũ là nước dâng lên tận đầu gối.

Sự phân biệt đối xử ấy lên đến đỉnh điểm vào năm ông nội trúng số độc đắc. Ngày nhận giải, ông mổ trâu mổ bò khao cả làng cả tổng trong ba ngày ba đêm. Tiếng loa đài xập xình, mùi thịt nướng thơm lừng cả một khúc sông. Nhưng ngay giữa hội vui, bà nội tôi chống gậy đứng giữa sân, dõng dạc tuyên bố trước mặt bà con lối xóm:

“Thằng Hùng với vợ con nó không được bước chân vào đây một bước. Thừa thì cho chó, cho hàng xóm, chứ tôi cấm con cái nhà thằng Hùng vác mặt đến xin một miếng thịt nào!”

Bố tôi đứng nép sau lùm chuối, đôi mắt đỏ hoe nhưng không nói nửa lời. Bữa cơm chiều hôm ấy của nhà tôi vẫn chỉ có rau muống luộc và bát mắm mặn, trong khi tiếng cụng ly từ nhà nội vọng sang chát chúa. Tôi nhìn bố, lòng uất ức tột cùng, nhưng bố chỉ xoa đầu tôi bảo: “Ông bà vẫn là người cho bố mạng sống, mình nghèo nhưng không được để lòng mình hèn đi con ạ”.

Ba năm trước, một trận bão lịch sử quét qua vùng đồng bằng. Nước sông dâng cao kịch liệt, nhấn chìm những con đường độc đạo. Đúng lúc ấy, ông nội bị đột quỵ. Căn biệt thự của ông bà bị nước vây quanh, cô lập hoàn toàn. Bà nội gọi điện cầu cứu bác cả. Nhưng bác cả, người từng nhận từ ông hai căn nhà và 1 mảnh đất, lại run rẩy đứng trên tầng cao nhìn dòng nước xiết rồi đáp: “Mẹ ơi, nước lớn thế này, con ra ngoài là mất mạng như chơi. Con còn vợ con, con không đi được đâu. Đợi bão tan rồi tính!”.

Giữa tiếng gió rít gào, chỉ có một bóng người lẻ loi chèo chiếc thuyền nan rách nát xuyên qua màn mưa. Đó là bố tôi. Khi thấy ông nội đã tím tái, bố không ngần ngại trầm mình xuống dòng nước lạnh ngắt, một tay giữ mạn thuyền, một tay gồng mình đẩy ông vượt qua những đoạn nước xoáy để đến bệnh viện huyện.

Suốt 4 tiếng đồng hồ lênh đênh giữa sự sống và cái chết, bố tôi đã dùng chính sinh mạng mình để đổi lấy hơi thở cho ông. Khi bác sĩ tuyên bố ông đã qua cơn nguy kịch, bố tôi gục ngay bên hành lang bệnh viện vì kiệt sức và nhiễm lạnh.

Ông nội tỉnh lại, không nói một câu nào với bác cả khi bác hớt hải chạy đến khi bão đã tan. Ông chỉ nhìn bố tôi bằng một ánh mắt rất lạ – một ánh mắt chứa đựng sự hối hận sâu thẳm mà bấy lâu nay ông cố tình che giấu.

Ba năm sau, trước lúc lâm chung, ông nội triệu tập cả gia đình lại. Bà nội và bác cả đứng cạnh giường, mắt không rời khỏi chiếc két sắt, trong lòng hẳn đang đếm xem số tiền trúng số và mảnh đất nghìn mét vuông sẽ thuộc về mình thế nào. Nhưng, ông nội run rẩy rút ra một tập hồ sơ đỏ rực. Giọng ông thào thào nhưng rõ mồn một:

“Toàn bộ 5 tỷ tiền trúng số còn lại, căn biệt thự này và mảnh đất 1000m2 trồng cây ăn trái… tôi đã sang tên toàn bộ cho thằng Hùng.”. Bà nội gào lên như bị ai đâm vào tim: “Ông điên rồi sao? Nó là đứa út vô tích sự, sao ông lại cho nó hết?”.

Ông nội nhìn bà nội, mỉm cười cay đắng: “Bà biết rõ nhất vì sao bà ghét nó mà. Đã đến lúc nói ra sự thật rồi. Hùng… nó không phải con bà. Nó là kết quả của một sai lầm thời trẻ của tôi với người phụ nữ tôi yêu thực sự. Bà nhận nuôi nó chỉ để trả thù tôi, để hành hạ nó cho hả giận. Nhưng bà nhìn xem, đứa con bà yêu chiều nhất đã bỏ mặc tôi chết trong bão, còn đứa con bà ghét bỏ lại liều mình cứu tôi.”

Cả căn phòng lặng đi. Sự thật động trời ấy khiến bố tôi chết lặng. Hóa ra, bấy nhiêu năm chịu đựng sự ghẻ lạnh, sự sỉ nhục, tất cả là vì một quá khứ mà bố không hề hay biết. Ông nội nắm chặt tay bố tôi trước khi nhắm mắt: “Bố nợ con một đời danh phận. Hãy nhận lấy những thứ này, đây không phải là tiền, mà là sự đền bù cho những năm tháng con phải ăn rau muống trong tiếng nhạc của nhà nội. Con mới là người con thực sự của bố”.

Ngày đưa tang ông, bác cả và bà nội không được hưởng một xu nào từ khối tài sản khổng lồ ấy. Bác cả uất ức đòi kiện nhưng văn bản đã được công chứng đầy đủ. Gia đình tôi dời về căn biệt thự, nhưng bố tôi vẫn giữ nguyên nếp sống giản dị.

Mảnh đất 1000m2 trồng cây ăn trái xanh mướt được bố chăm sóc kỹ lưỡng. Mỗi vụ mùa, bố vẫn hái những quả ngon nhất, mang sang đặt trước cổng nhà bác cả nơi bà nội đang sống cùng mà không nói một lời. Bố không hận bà, vì bố bảo: “Nếu không có bà nhận nuôi ngày ấy, chắc gì bố đã có cơ hội được gặp lại và cứu ông”.

Lòng hiếu nghĩa và sự bao dung của bố đã chiến thắng tất cả sự nghiệt ngã của số phận. Câu chuyện về “đứa con riêng” và đêm bão năm ấy mãi mãi là một bài học về tình thâm và giá trị của lòng người trong ngôi làng ven sông Đáy.