Đêm trước ngày tái hôn, chồng cũ bất ng::ờ tìm đến dúi vào tay tôi 2 vật l::ạ, tôi c::ay đắng hủy hôn ngay lập tức với chồng mới

Ngày mai là ngày tôi lên xe hoa lần thứ hai. Chiếc váy cưới màu trắng ngà tinh khôi treo trên giá, lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt của căn phòng trọ. Tôi nhìn nó, lòng vừa hân hoan vừa thấp thỏm. Sau bao nhiêu giông bão của cuộc đời, cuối cùng tôi cũng tìm được bến đỗ bình yên cho mình và bé Bông. Hùng – chồng sắp cưới của tôi – là một người đàn ông hoàn hảo trong mắt mọi người. Anh chững chạc, tâm lý và đặc biệt không nề hà quá khứ dở dang của tôi. Anh hứa sẽ coi Bông như con ruột. Chính sự chân thành ấy đã khiến trái tim chai sạn của tôi rung động thêm lần nữa.
Nhưng cuộc đời, đôi khi lại là những thước phim bi hài kịch không thể đoán trước. Đồng hồ điểm 11 giờ đêm, khi tôi đang sửa soạn lại vài thứ đồ lặt vặt thì tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Tôi giật mình. Giờ này ai còn đến? Tôi hé cửa nhìn ra, và chết lặng. Là Huy – chồng cũ của tôi. Đã bốn năm rồi chúng tôi không gặp nhau kể từ ngày ra tòa. Huy trông khác hẳn, già dặn hơn, gương mặt sương gió và ánh mắt thâm trầm, không còn vẻ bất cần đời của gã trai trẻ nông nổi năm nào.
– “Anh đến đây làm gì? Ngày mai tôi cưới rồi, anh đừng hòng phá đám!” – Tôi gằn giọng, định đóng sầm cửa lại.
– “Mai, xin em. Nghe anh nói 5 phút thôi. Chuyện này liên quan đến cả đời em.” – Huy lấy tay chặn cửa, giọng khẩn khoản, ánh mắt van lơn đến tội nghiệp.
Tôi chần chừ một giây rồi miễn cưỡng để anh vào. Ký ức đau thương ùa về như thác lũ.
Mười tám tuổi, cái tuổi đẹp nhất đời người con gái, tôi bước vào cuộc hôn nhân vội vã chỉ vì trót “ăn cơm trước kẻng”. Ngày ấy, tôi ngây thơ tin vào tình yêu, nhưng thực tế tát thẳng vào mặt tôi những gáo nước lạnh buốt. Mẹ chồng ghẻ lạnh, coi tôi là đứa con gái hư hỏng gài bẫy con trai bà. Còn Huy, anh ta chỉ là một đứa trẻ to xác, ham chơi, nghiện game và nhậu nhẹt tối ngày.
Tôi không bao giờ quên những đêm bầu bì vượt mặt, tôi ôm bụng đau quằn quại tự bắt taxi đi khám thai, trong khi chồng đang say sưa bên bàn nhậu. Ngày tôi sinh Bông, cửa phòng sinh lạnh lẽo chỉ có mẹ đẻ tôi đứng đợi. Nhà chồng biệt tăm. Mẹ chồng nghe tin cháu gái thì bĩu môi không thèm ngó.
Những tháng ngày ở cữ là địa ngục trần gian. Chồng vô tâm, con khóc cũng mặc kệ, hễ tôi mở miệng nhờ vả là nhận lại những lời chửi rủa, thậm chí là nắm đấm giơ lên dọa nạt. Quá sức chịu đựng, tôi ôm con bỏ về ngoại và ly hôn khi con chưa tròn một tuổi. Tôi tay trắng làm lại cuộc đời, từ bán hàng online đến mở tiệm tạp hóa nhỏ, chắt chiu từng đồng nuôi con.
– “Em đang nghĩ anh đến để phá đám đúng không?” – Tiếng Huy kéo tôi về thực tại. Anh đặt lên bàn hai vật. Một chiếc phong bì màu nâu dày cộm và một hộp nhung nhỏ màu đỏ.
– “Anh biết anh là thằng khốn nạn trong quá khứ. Anh không dám mong em tha thứ. Nhưng anh không thể trơ mắt nhìn em nhảy vào đống lửa lần nữa.” Tôi nhíu mày, cầm chiếc phong bì lên. Huy hất hàm ra hiệu cho tôi mở. Bên trong là một xấp ảnh rõ nét. Tôi rút ra xem và… Rầm! Trái tim tôi như rơi tự do xuống vực thẳm.
Trong ảnh là Hùng – người chồng sắp cưới mẫu mực của tôi – đang th::ác lo::ạn. Không chỉ ôm ấp một, mà là rất nhiều cô gái lạ mặt trong tình trạng thiếu vải. Những bức ảnh ghi lại cảnh dơ bẩn đến mức tôi buồn nôn. Chưa hết, tấm ảnh cuối cùng là chụp hồ sơ lý lịch trích ngang của Hùng. Anh ta đã từng có một đời vợ và hai đứa con trai riêng nhưng đã ly dị vì thói trăng hoa, bạo hành.
– “Hắn ta không phải doanh nhân thành đạt độc thân như em nghĩ đâu. Hắn là một tay “chăn rau” chuyên nghiệp, nợ nần ngập đầu và đang tìm một người phụ nữ nhẹ dạ, có chút vốn liếng như em để đào mỏ. Vợ cũ của hắn đã phải bỏ trốn vì bị hắn đánh đập dã man.” – Huy nói, giọng run lên vì giận dữ.
Tôi bủn rủn tay chân, nước mắt trào ra không kiểm soát. Hình tượng người đàn ông hoàn hảo sụp đổ tan tành. Tôi đã tin tưởng anh ta, đã trao cho anh ta hy vọng về một mái ấm, vậy mà tất cả chỉ là một cú lừa ngoạn mục. Huy cầm lấy hộp nhung đỏ, mở ra và dúi vào tay tôi. Bên trong là chiếc nhẫn cưới vàng tây 2 chỉ – tín vật ngày xưa tôi đã tháo trả lại cho anh trước khi rời khỏi nhà chồng.
– “Bốn năm qua, anh chưa từng quên em và con. Anh cai game, cai rượu, lao đầu vào làm ăn chỉ để mong một ngày có thể chuộc lỗi. Giờ anh có nhà, có xe, có đủ khả năng lo cho hai mẹ con cuộc sống sung túc. Anh thề với vong linh tổ tiên, anh sẽ không bao giờ để em rơi một giọt nước mắt nào nữa. Về với anh đi Mai, cho Bông có bố, cho anh một cơ hội làm người chồng, người cha đúng nghĩa.”
Tôi nhìn chiếc nhẫn cũ kỹ, rồi nhìn xấp ảnh kinh hoàng trên bàn. Đầu óc tôi quay cuồng. Một bên là sự thật trần trụi về gã sở khanh sắp cưới, một bên là sự hối lỗi muộn màng của người chồng cũ tệ bạc. Ngay lập tức, tôi vớ lấy điện thoại, tay run rẩy bấm gọi cho Hùng. Tôi cần một sự xác nhận.
– “Alo, vợ yêu chưa ngủ à? Mai mình là người một nhà rồi…” – Giọng Hùng ngọt ngớt vang lên.
– “Anh từng có vợ và hai con trai riêng đúng không? Những bức ảnh ở bar XYZ là thế nào?” – Tôi hỏi thẳng, giọng lạnh tanh.
Đầu dây bên kia im bặt. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Sau đó là tiếng ấp úng: – “Em… em nghe ai nói bậy bạ vậy? Anh… chuyện quá khứ anh định từ từ kể…” Chỉ cần thế thôi. Sự ấp úng của Hùng chính là bản án tử hình cho cuộc hôn nhân này. Tôi tắt máy, chặn số ngay lập tức. Tôi quay sang nhìn Huy. Anh vẫn ngồi đó, đôi mắt đỏ hoe chờ đợi phán quyết. Tôi hít một hơi thật sâu, lau khô nước mắt. Nỗi đau bị lừa dối khiến tôi tê dại, nhưng cũng làm tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết.
– “Cảm ơn anh đã cho tôi biết sự thật về Hùng. Nếu không có anh, đời tôi lại xuống dốc lần nữa.” – Tôi nói, giọng bình thản đến lạ.
Tôi cầm chiếc nhẫn vàng tây đặt lại vào tay Huy.
– “Nhưng chiếc nhẫn này, tôi không nhận lại được. Một chiếc gương đã vỡ, dù có hàn gắn khéo đến đâu vẫn còn vết nứt. Tôi hủy hôn với Hùng, không có nghĩa là tôi sẽ quay lại với anh ngay lập tức. Tình cảm không phải món hàng để trao đổi bằng nhà hay xe.”
Huy cúi đầu, vẻ mặt thất vọng nhưng không dám nài nỉ thêm.
– “Nhưng…” – Tôi tiếp lời, nhìn thẳng vào mắt anh – “Anh là bố của Bông. Nếu anh thực sự đã thay đổi, hãy chứng minh bằng hành động, bằng cách quan tâm con bé mỗi ngày, chứ không phải bằng chiếc nhẫn này. Thời gian sẽ trả lời tất cả.”
Huy ngẩng lên, ánh mắt lóe lên tia hy vọng. Anh gật đầu lia lịa: “Anh hiểu rồi, anh sẽ đợi. Cảm ơn em, Mai.”
Đêm đó, tôi nhắn tin thông báo hủy hôn cho tất cả mọi người. Cả gia đình, bạn bè đều bàng hoàng, mẹ tôi gọi điện khóc lóc. Nhưng tôi không giải thích nhiều, chỉ tắt máy và ôm bé Bông vào lòng.
Bên ngoài cửa sổ, trời bắt đầu hửng sáng. Dù ngày mai sẽ là một ngày đầy sóng gió với những lời đàm tiếu, nhưng tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng. Tôi đã suýt bước chân vào vũng bùn lần thứ hai, nhưng may mắn đã dừng lại kịp lúc. Và có lẽ, đâu đó trong tương lai, hạnh phúc thực sự sẽ đến, nhưng nó phải được xây dựng trên sự chân thành chứ không phải những bí mật dối trá.