Bố bán đất được 2 tỷ định cầm lên cho vợ chồng con gái xây nhà, nghe con rể nói câu này ông cầm về luôn
Chuyến xe Bắc – Nam xóc nảy suốt mười mấy tiếng đồng hồ như muốn đánh rời bộ xương già nua của ông Ba. 600 cây số. Một quãng đường quá dài cho một người đàn ông đã ngoài 60 tuổi, cả đời chỉ quanh quẩn sau lũy tre làng. Nhưng nghĩ đến Lan, đứa con gái út lấy chồng xa xứ tám năm ròng chưa một lần được về quê ăn Tết, ông lại thấy lòng mình như có lửa đốt, mọi mệt mỏi tan biến.
Lan là khúc ruột của ông. Ngày nó kiên quyết đòi lấy Hùng rồi theo chồng vào Nam lập nghiệp, ông đã cản ngăn hết lời. “Con gái lấy chồng xa, một là mất giỗ, hai là mất con”, các cụ nói cấm có sai. Nhưng tuổi trẻ mù quáng vì yêu, nó vẫn đi. Tám năm qua, những cuộc điện thoại thưa thớt, những lời hỏi thăm vội vàng qua màn hình điện thoại nhòe nhoẹt không đủ để ông yên tâm. Giọng nó lúc nào cũng cố tỏ ra vui vẻ, nhưng ông là bố nó, ông nghe ra được tiếng thở dài nén chặt sau mỗi câu cười gượng gạo.
Năm nay, ông Ba quyết định làm một việc lớn. Ông bán đi mảnh đất hương hỏa góc vườn, gom góp thêm tiền tiết kiệm cả đời, được tròn 2 tỷ bạc. Ông không gửi ngân hàng, mà cẩn thận may một cái túi vải, đựng cuốn sổ tiết kiệm và giấy tờ, đeo sát trước ngực. Ông muốn đích thân vào thăm con, muốn nhìn tận mắt xem nó sống thế nào. Và quan trọng nhất, ông muốn trao tận tay nó số tiền này. “Cầm lấy mà mua đất cất cái nhà, đừng ở trọ mãi nữa con ạ, cho các cháu ngoại của bố có chỗ chui ra chui vào tử tế”, ông đã nhẩm đi nhẩm lại câu nói ấy suốt dọc đường đi.
Xe đến bến khi trời đã sẩm tối. Ông Ba bắt xe ôm theo địa chỉ con gái ghi. Chiếc xe dừng lại trước một dãy trọ lụp xụp nằm sâu trong con hẻm nhỏ nồng mùi ẩm mốc. Lòng ông thắt lại. Con gái ông, tám năm qua sống ở nơi thế này sao? “Bố! Trời ơi, bố vào sao không báo con ra đón!”
Tiếng Lan thốt lên khi thấy bóng dáng quen thuộc với chiếc ba lô cũ kỹ đứng trước cửa phòng trọ. Nó gầy đi nhiều quá, đôi mắt trũng sâu, da sạm lại vì sương gió. Nó ôm chầm lấy ông, khóc nức nở như đứa trẻ con. Hai đứa cháu ngoại cũng rụt rè chạy ra chào ông ngoại.
Bữa cơm tối hôm đó đạm bạc chỉ có mấy con cá kho và đĩa rau luộc. Hùng, con rể ông, đi làm về muộn, người nồng nặc mùi men Thấy bố vợ, nó chỉ gật đầu chào qua loa rồi ngồi vào mâm, vừa ăn vừa cằn nhằn chuyện công ty, chuyện tiền nong. Ông Ba im lặng quan sát, nuốt miếng cơm mà thấy đắng nghét.
Ăn xong, Lan lúi húi dọn dẹp dưới bếp. Ông Ba định ra hiên nhà hóng gió cho đỡ ngột ngạt thì nghe tiếng Hùng đang nói chuyện điện thoại oang oang trong phòng ngủ. Có lẽ do say, nó không kiểm soát được âm lượng. “Yên tâm đi, Tết này tao không về quê con vợ đâu. Về đó tốn kém bỏ mẹ, lại còn phải quà cáp biếu xén lũ nhà quê phiền phức. Để tiền đó mà đi du lịch sướng hơn.”

Ông Ba khựng lại, bàn tay đang vén tấm rèm mỏng bỗng run lên.
Tim ông đập thình thịch, từng nhịp như giáng thẳng vào lồng ngực.
Chưa kịp hoàn hồn, giọng Hùng lại vang lên, sắc lạnh và trần trụi hơn:
“Ông già bên ngoại có ít đất quê thì bán quách đi, đem tiền lên đây xây nhà cho tụi tao. Chứ nuôi thêm mấy đứa con gái gả đi rồi có nhờ vả được gì đâu. Già rồi thì giữ đất làm gì.”
Mỗi chữ, mỗi câu như dao cứa.
Ông Ba đứng chết lặng.
Cái túi vải đeo trước ngực – nơi cất 2 tỷ tiền bán đất tổ tiên – bỗng nặng trĩu, như đè thẳng xuống tim ông.
Hóa ra…
Trong mắt thằng con rể này,
tình nghĩa cha vợ – con rể chỉ đáng giá bằng một mảnh đất bán được bao nhiêu tiền.
Ông lặng lẽ quay vào.
Lan đang ngồi bên chiếc bàn gỗ ọp ẹp, vá lại cái áo cũ cho con. Thấy bố, nó ngẩng lên, cười gượng:
“Bố mệt không? Mai con xin nghỉ làm, đưa bố đi xem đất quanh đây. Nếu xây được nhà thì tốt quá bố ạ…”
Giọng nó đầy hy vọng.
Chính cái hy vọng ấy khiến cổ họng ông Ba nghẹn cứng.
Ông đặt tay lên vai con gái, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát đến lạnh người:
“Lan à… bố đổi ý rồi.”
Lan sững sờ.
“Đổi… đổi ý là sao hả bố?”
Ông Ba tháo chiếc túi vải trước ngực, ôm chặt lại, ánh mắt lần đầu tiên nghiêm khắc đến vậy:
“Tiền này, bố không đưa nữa.”
Lan tái mặt.
“Bố… bố giận con chuyện gì à?”
Ông lắc đầu, giọng trầm xuống, từng chữ nặng như đá rơi:
“Bố không giận con.
Bố chỉ sợ… tiền của bố xây xong cái nhà, thì con vẫn không có chỗ đứng trong chính căn nhà ấy.”
Lan bật khóc.
“Nhưng bố ơi, tụi con khổ quá rồi…”
Ông Ba siết chặt tay con gái, mắt đỏ hoe nhưng kiên quyết:
“Khổ vì nghèo thì bố chịu được.
Chứ khổ vì bị coi thường, bị chồng xem như gánh nặng, thì bố không thể tiếp tay.”
Đúng lúc đó, Hùng từ trong phòng bước ra, mặt vẫn còn đỏ gay vì rượu. Thấy hai bố con, nó cười cợt:
“Sao thế bố? Con đang nói chuyện làm ăn. Bố lên chơi vài hôm rồi về, để tiền đó cho tụi con lo dần…”
Ông Ba ngẩng lên nhìn thẳng vào mặt con rể.
Ánh mắt người đàn ông hơn 60 tuổi bình thản đến đáng sợ.
Ông chỉ nói một câu, chậm rãi, rành rọt:
“Tiền này là của tao.
Tao cho con gái tao, không phải để nuôi một thằng đàn ông khinh thường nhà vợ.”
Căn phòng im phăng phắc.
Hùng cứng họng.
Lan òa khóc nức nở.
Sáng hôm sau, ông Ba bắt chuyến xe sớm quay về quê.
Ông cầm nguyên 2 tỷ về, nhưng để lại cho Lan một phong bì nhỏ:
“Tiền xe về quê cho con và các cháu.
Khi nào con đủ mạnh mẽ để tự quyết cuộc đời mình, bố vẫn còn đây.”
Vài tháng sau, Lan bế con về ngoại thật.
Không nhà lầu, không xe hơi, nhưng lần đầu tiên sau 8 năm, nó ngủ một giấc không giật mình vì tiếng chồng quát mắng.
Còn ông Ba…
Ông dựng lại mảnh đất cũ, mở một căn nhà nhỏ,
và nói với mọi người một câu khiến ai nghe cũng lặng đi:
“Tiền cho con là thương.
Nhưng cho nhầm người, là hại cả một đời con.”