Đi dự tiệc ở khách sạn sang trọng, chồng bảo vợ là ô::sin

Bữa tiệc kỷ niệm mười năm thành lập công ty chồng tôi – anh Huy – được tổ chức ở một khách sạn 5 sao sang trọng giữa trung tâm Sài Gòn. Từ sảnh lớn đã vang lên tiếng nhạc, ánh đèn vàng hắt qua tường kính khiến không gian rực rỡ và hào nhoáng.
Tôi – Linh, đứng trong căn nhà nhỏ cách đó gần 10 km, tay gấp lại chiếc áo sơ mi anh vừa thay, trong lòng vừa hồi hộp, vừa vui. Dù chỉ là một người vợ ở nhà chăm con, tôi vẫn thấy tự hào. Anh Huy là trưởng phòng kinh doanh – người sẽ được chọn phát biểu đại diện cho cả bộ phận tối nay.
Thế nhưng, niềm vui ấy vụt tắt khi tôi cất tiếng hỏi: “Anh có cần em đi cùng không? Em cũng muốn chia sẻ niềm vui với anh…”. Anh nhìn tôi, ánh mắt lảng tránh, giọng nhàn nhạt: “Thôi, em ở nhà đi. Tiệc này toàn người có địa vị, với lại… em đi lỡ lại quê mặt anh.” Tôi khựng lại: “Em là vợ anh mà, sao lại quê?”
Anh cười gượng, nói như ra điều hiển nhiên: “Em cũng biết mình không hợp với môi trường đó. Người ta toàn mặc đồ hiệu, nói chuyện công việc. Em thì… có bộ váy nào ra hồn đâu?”. Tôi đứng im, nghe lòng mình nhói lên từng chút. Phải, tôi không có váy đẹp. Cả mười năm qua, tôi ở nhà lo cho con, cơm nước, giặt giũ, tiết kiệm từng đồng cho anh đi học nâng cao. Bàn tay tôi rám nắng, móng tay sứt sẹo vì nước rửa chén. Tôi chưa từng nghĩ điều đó khiến mình “không xứng đáng” đi bên anh – cho đến hôm nay.
Đêm đó, khi đồng hồ điểm tám giờ, tôi vẫn ngồi một mình trên giường. Tôi nhìn vào gương – gương mặt phờ phạc, làn da sạm đi sau bao năm bận bịu. Tôi cười buồn: “Phải rồi… đâu còn là cô gái từng khiến anh say mê năm nào.” Nhưng rồi một suy nghĩ vụt qua: Nếu mình không đến, liệu anh còn nhớ mình là vợ anh không?
Tôi mở tủ, lấy ra chiếc váy xanh cổ điển – mượn của cô bạn thời đại học. Chiếc váy không cầu kỳ, chỉ đơn giản là màu xanh biển thanh nhã, ôm nhẹ theo dáng người. Tôi búi tóc cao, đánh một lớp phấn mỏng, thoa chút son hồng. Khi soi lại trong gương, tôi giật mình. Người phụ nữ trong gương – vẫn là tôi, nhưng khác lạ. Mềm mại hơn, tự tin hơn, có gì đó như vừa thức tỉnh sau một giấc ngủ dài.
Tôi khoác lên người chiếc áo choàng mỏng, đeo khẩu trang, rồi bắt taxi đến khách sạn. Tôi không định làm lớn chuyện – chỉ muốn nhìn rõ sự thật mà thôi. Khách sạn sáng rực ánh đèn. Từ xa, tôi đã thấy Huy – cao ráo, bảnh bao trong bộ vest đen – đang đứng giữa nhóm đồng nghiệp. Bên cạnh anh là một cô gái trẻ, váy đỏ ôm sát, ánh mắt sáng rực khi nhìn anh.
Tôi đứng nép ở cửa, trái tim đập loạn. Rồi cô gái ấy khẽ nghiêng đầu, chỉ về phía tôi hỏi nhỏ: “Anh Huy, ai kia vậy? Nhìn quen mà lạ…”. Anh quay lại, ánh mắt chạm vào tôi. Tôi tưởng anh sẽ vui mừng, hay ít nhất là ngạc nhiên. Nhưng không – chỉ trong một khoảnh khắc, tôi thấy rõ sự hoảng hốt trên gương mặt anh. Và rồi, anh cười nhạt: “À… chắc là osin nhà tôi. Không hiểu sao lại mò tới đây nữa…”
Cả nhóm phá lên cười. Một gã đàn ông trung niên châm chọc: “Osin mà cũng biết mặc váy xanh hả? Đỉnh nha!”. Một cô gái khác bĩu môi: “Trông xinh hơn nhiều người, chắc anh Huy cưng dữ lắm.” Mỗi tiếng cười vang lên, tim tôi như bị ai cắt từng mảnh. Người đàn ông từng hứa sẽ “chẳng bao giờ làm tôi tổn thương” giờ đang dùng tôi làm trò đùa trước mặt thiên hạ.
Tôi đứng lặng vài giây. Rồi, như thể có một luồng khí lạnh chạy qua người, tôi bước chậm rãi về phía họ. Khi chỉ còn cách vài bước, tôi từ từ tháo khẩu trang. Trong ánh đèn vàng, mọi người sững sờ. Khuôn mặt tôi – không trang điểm cầu kỳ, chỉ một lớp phấn nhẹ – lại trở nên nổi bật đến kỳ lạ. Đôi mắt đen sâu, nụ cười điềm tĩnh, làn da trắng ngần tương phản với màu váy xanh dịu khiến tôi như một quý bà sang trọng.
Một đồng nghiệp của Huy lắp bắp: “Ơ… đây là… vợ anh Huy hả?”. Một người khác ngỡ ngàng: “Đẹp quá… tôi cứ tưởng diễn viên nào tới dự tiệc.” Chỉ có Huy đứng im, mặt anh tái đi, môi run run. Tất cả ánh nhìn quanh bàn tiệc đều đổ dồn vào anh – nửa tò mò, nửa khinh bỉ. Tôi vẫn mỉm cười, bước lại gần, giọng nhẹ nhàng: “Xin lỗi, tôi đến hơi muộn. Tôi nghe nói công ty anh Huy có buổi lễ lớn, nên muốn chúc mừng một chút.”
Giọng tôi bình tĩnh đến mức chính anh cũng phải sợ. Rồi tôi quay sang sếp lớn của anh, cúi đầu nhã nhặn: “Chào anh, chắc anh còn nhớ tôi? Tôi từng làm kế toán phụ trách hồ sơ thuế cho công ty mình vài năm trước.” Vị sếp thoáng bối rối, rồi mắt ông sáng lên: “Trời ơi, là chị Linh sao? Đúng rồi, tôi nhận ra rồi! Hồi đó chị nghỉ vì sinh bé đúng không? Cả phòng tiếc lắm vì chị làm việc rất chỉn chu!”
Không khí khán phòng thay đổi trong tích tắc. Những tiếng cười chế giễu im bặt. Ai nấy đều nhìn tôi với ánh mắt ngại ngùng. Còn Huy – anh cúi gằm mặt, mồ hôi rịn ướt cổ áo. Tôi nhìn anh, ánh mắt không giận dữ mà chỉ còn sự thất vọng. “Em chỉ muốn nói với anh một câu thôi, Huy à.” – Tôi ngừng lại, rồi mỉm cười – “Không ai sinh ra đã thấp hèn. Chỉ có người tự làm mình nhỏ bé, khi đem lòng kiêu ngạo đối xử với người đã từng yêu thương mình.”
Không ai lên tiếng. Tiếng nhạc nền vẫn vang lên, nhưng ai nấy đều biết bữa tiệc đã mất hết không khí. Tôi tháo nhẫn cưới, đặt lên bàn tiệc trước mặt anh, rồi khẽ nói: “Chúc mừng anh – trưởng phòng tài năng của năm. Mong rằng lần sau, khi tự giới thiệu, anh đừng quên mình từng có một người vợ.”
Rồi tôi quay lưng, bước đi giữa những ánh nhìn nể phục xen lẫn xót xa. Chiếc váy xanh khẽ lay động trong ánh đèn, như vệt sóng dịu dàng mà dứt khoát – để lại sau lưng một người đàn ông đang sụp đổ. Huy đuổi theo ra đến cửa, gọi với: “Linh! Anh xin lỗi… anh chỉ nói bừa… Em đừng đi!”
Nhưng tôi không quay lại. Giữa sảnh khách sạn sáng rực, bóng tôi khuất dần, chỉ còn lại anh, với chiếc nhẫn cưới nằm lạnh lẽo trên bàn tiệc. Đêm đó, bài phát biểu của Huy – vốn được mong chờ nhất buổi lễ – trở thành thảm họa. Anh lắp bắp, quên lời, sếp nhìn anh đầy thất vọng. Đồng nghiệp tránh ánh mắt. Tin đồn “trưởng phòng gọi vợ là osin giữa tiệc” lan nhanh như gió. Sau buổi đó, Huy bị chuyển công tác, rồi mất dần vị trí, uy tín. Còn tôi, vài tuần sau, nhận được cuộc gọi từ công ty cũ. Họ mời tôi trở lại làm việc. Tôi nhận lời.
Hai năm sau, tôi trở thành kế toán trưởng của một doanh nghiệp lớn. Tôi tự mua một căn hộ nhỏ ở quận 7, buổi sáng đưa con đi học, tối về nấu ăn, đọc sách. Cuộc sống bình lặng, nhưng lòng tôi không còn đau. Tôi biết, mình đã đi qua nỗi tổn thương bằng chính sự kiêu hãnh của bản thân.
Còn Huy – anh sa sút thấy rõ. Khi gặp lại tôi trong buổi họp phụ huynh, anh gầy rộc, đôi mắt u ám. Anh lắp bắp hỏi: “Em ổn chứ?” Tôi chỉ gật đầu, mỉm cười: “Ổn. Cảm ơn anh, nếu không có đêm đó, có lẽ em vẫn chưa biết mình mạnh mẽ đến thế.” Anh cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào tôi.
10 năm sau Tôi dự buổi họp lớp cũ, tình cờ thấy Huy ngồi ở góc quán cà phê cũ, nhìn ra đường. Vẫn ánh mắt ấy, nhưng không còn tự tin, không còn kiêu hãnh. Anh khẽ nói khi thấy tôi: “Giá mà hôm đó, anh không mở miệng nói hai chữ ‘osin’…”. Tôi cười, đáp lại nhẹ tênh: “Giá như hôm đó, anh hiểu rằng – người phụ nữ anh xem thường lại là người duy nhất đứng bên anh suốt thanh xuân.”
Rồi tôi quay lưng đi, lòng không còn vướng bận. Bởi vì, cuối cùng, người chiến thắng không phải kẻ khiến người khác cúi đầu, mà là người biết ngẩng cao đầu rời đi, vẫn giữ nguyên phẩm giá và niềm tin vào chính mình.