Trước khi qua đời, bố vợ yên tỉnh táo và cho tôi 500 triệu nén kín

Trước khi qua đời, bố vợ yên tỉnh táo và cho tôi 500 triệu nén kín

Đêm ấy, trời mưa như nước. Tiếng mưa đập vào rào chắn tôn giáo, át đi tiếng thở khò khè, nặng nề của bố vợ tôi nằm trên giường bệnh. Căn nhà cấp bốn cũ kỹ càng thêm lạnh

Mười năm rồi. Đã mười năm kể từ ngày Huệ – vợ tôi qua đời vì tai nạn giao thông, để lại tôi gà trống nuôi hai con thơ dại. Ngày ấy, bố vợ tôi suy sụp hoàn toàn. Mẹ vợ mất sớm, ông chỉ có mình Huệ là con gái độc nhất. Khi Huệ đi, anh trở nên cô độc, lũ lụt trong căn nhà hương khói lạnh tanh. Thương ông, tôi bàn với các con, quyết định đón ông về ở cùng để tiện cho việc chăm sóc. Một chàng rể, hai cháu ngoại và một ông già yếu nhược tựa vào nhau mà sống qua ngày.

Ba tháng nay, bệnh tình của ông trở nên nặng nề. Bác sĩ lắc đầu, bảo chuẩn được tinh thần. Đêm nay, nhìn ông nằm thiop đi, tôi cứ ngây ông sẽ ra đi trong giấc ngủ.

mờ nhiên, khoảng 2 giờ sáng, ông cựa mình, đôi mắt mờ đục lì sáng lên một cách kỳ lạ. Người ta gọi đó là “hồi quang phản chiếu”. Ông ra hiệu cho tôi lại gần, bàn tay gầy guộc, da bọc móng bấm chặt tay tôi.

– “Thắng… Thắng ơi…” – Giọng ông thều thào nhưng rõ ràng từng tiếng.

– “Con đây bố, con đây.” – Tôi thả sát tai vào miệng ông.

Ưu đãi cực hấp dẫn! 🚨 Mua ngay 1 chai Mitolyn!

Ông run run từ dưới gối ra một bọc vải kỹ lưỡng, dúi vào tay tôi.

 Đệm ngủ êm ái và chắc chắn

– “Cầm lấy… Giấu kỹ đi. Đừng nói cho ai biết, kể cả mấy bà cô bên họ nội. Đây là 500 triệu bố tích cóp cả đời, bán cả mảnh vườn dưới quê mà không ai hay…”

Tôi bàng hoàng. 500 triệu là số tiền quá lớn đối với gia đình tôi lúc này. Tôi định từ chối thì ông đã trừng mắt, hơi thở gấp gáp:

– “Cầm lấy! Mười năm qua… con thay bố, thay cái Huệ chăm các cháu. Con vất vả quá rồi, bố biết hết nhưng bố không nói được. Tiền này… là để lo cho tương lai hai đứa trẻ nhỏ, và để con giảm đau. Bố đi rồi… con phải sống tốt…”

Nói xong, ông lảng đi. Đôi mắt từ từ trở lại, nhưng khóe môi vào như nở một nụ cười mãn nguyện. Sáng hôm sau, bố vợ tôi qua đời.

Đám tang diễn ra trong không khí buồn và tóc. Vì ông không có con trai nên tôi đứng ra lo liệu mọi công việc như một người yêu. Họ hàng, xóm đến khu đông đủ. Tiếng trống ai tiếng than lòng người càng nặng thêm. Tôi vừa lo tiếp khách, vừa cánh cánh trong lòng bọc tiền 500 triệu đang cửa hàng kỹ thuật trong tủ khóa. Đó không chỉ là tiền, đó là tấm lòng, là sự ghi nhận của bố dành cho chàng con rể này.

Khám phá thêm
Thô
tới
Tôi
Công việc gia đình
Chó
cho

Đến giờ di quan, trời nhẹ nhàng tối lại, đám mây đen kéo đến ùn ùn dù đang là buổi chiều. Không khí trở lại nên ngạt đến khó thở. Các thầy cúng bắt đầu làm lễ, tiếng chiêng trống dồn dập. Mọi người xung quanh quan tài để nhìn mặt ông lần cuối trước khi đóng sản.

Khi sản quan tài vừa được tráng men chuẩn bị đậy lại thì một chuyện trời xảy ra.

“Cạch… Cạch…”

Âm thanh phát ra từ phía sau chiếc tài gỗ nặng giá trị. Mọi người đều im lặng. Tiếng chậm của mấy cô cô tắt.

Rồi, Món quan tài rung lên bần bật .

– “Ối giời ơi! Quan tài động đậy!” – Một câu trả lời thất bại.

Cả đám đông nhốn nháo, lùi về phía sau. Người yếu bóng vía cắt không còn máu. Tôi đứng chết lặng, chân tay chạy lẩy bẫy. Mảnh đất được xác định là chưa chết? Hay bố có điều gì khuất phục chưa siêu thoát? Hay là nguyên gở báo hiệu taiu nhập xuống gia đình tôi?

Lớp phủ khăn trên tài liệu trượt xuống một chút. Sự rung chuyển càng lúc càng mạnh hơn, kèm theo những tiếng lục địa và đập vào thành gỗ nghe bên người.

– “Thắng! Bạn xem thế nào chứ Bố Bạn… Bố Bạn…” – Một ông chú họ gắn bắp, Đưa tôi về phía trước.

Nuốt nước bọt, tôi thoát khỏi có thể chắc chắn bước lại gần. Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi đòn tấn công. Tôi đặt tay lên Sản phẩm tài chính, định nghĩa mở kiểm tra thì…

“MEOOO…. GÀOOOO…”

Một bóng đen đến lớn lao vút từ… bom quan tài ra ngoài, nhảy phốc lên bàn thờ, làm cả bát hương.

Cả đám đông hét lên, rồi thở phào nhẹ nhõm, có người bật cười vì sự căng thẳng tột độ vừa được giải tỏa. Đó là con Mướp – con mèo già mà bố vợ tôi nuôi từ ngày vợ tôi mất.

Hóa ra, từ lúc ông mất, con Mướp cứ lẩn quanh giường không chịu đi. Khi khâm liệm xong, nhân lúc mọi người không để ý, nó đã chui tọt vào trong kệ kệ quan tài nằm cuộn tròn ở đó. Đến giờ di quan, tiếng kèn trống kèn ĩ cộng với việc người ta nói quan tài lên nó gây sợ hãi, vùng khó tìm đường thoát thân, húc đầu vào đáy hòm tạo nên cảnh tượng “quan tài động hầm” hùng hùng kia.

Nhìn con Mướp co ro trên nóc tủ, đôi mắt nó cần ắc nước nhìn di ảnh của ông, tôi khao khát kêu cao. Không phải vì sợ hãi mà vì bị thương. Con vật còn có tình nghĩa sâu sắc đến thế, câu chuyện chi là con người.

Sau khi lo hậu sự cho bố xong xuôi, đêm ấy, tôi ngồi một mình trước bàn thờ ông và vợ. Mở bọc tiền 500 triệu ra, bên trong còn kẹp một tờ giấy viết tay nguệch ngoạc, nét chữ chạy của người già:

“Thắng à, bố biết con là người tự quan, chưa bao giờ than phiền một lời dù cảnh gà trống nuôi con. Mười năm nay, con coi bố như cha cọ, chăm bố từng miếng ăn ngủ, còn hơn cả con đẻ. Bố không có gì cho con, chỉ có chút tiền này. Đừng từ chối, hãy lấy để lo cho hai đứa con của bố ăn nên người, và con… nếu có gặp người phụ nữ tốt, hãy đi tiếp. lừa.”

Đọc những dòng chữ ấy, nước mắt tôi rơi lã chã xuống tờ giấy bạc.

Hóa ra, suốt những năm tháng tôi cõng ông đi viện, bỏ cho ông từng cháo, ông đều ghi trong lòng. Ông không nói ra những lời hoa mỹ, ông âm thầm quan sát và dành tất cả những gì còn lại cho cha con tôi. Cái “quan tài động đậy” kia chỉ là một sự cố hy hữu, nhưng nó lại khiến tôi nhận ra tình cảm gia đình thiêng liêng đến mức nào. Con mèo Mướp trung thành không nỡ rời xa chủ, và người cha già đến hơi thở cuối cùng vẫn lo nghĩ cho con rể và các cháu.

Tôi nhẹ nhàng hơn, nhìn lên di ảnh bố vợ và vợ đang cười.

– “Bố yên tâm. Con sẽ nuôi dạy các cháu thành người. Con cảm ơn bố… Bố vợ của con.”

Ngoài trời mưa đã tạnh. Ngày mai, trời sẽ sáng lại.