Hàng xóm cạnh nhà tôi cứ khăng khăng rằng bà ấy thường xuyên thấy con gái tôi ở nhà vào giờ học, tôi quyết định giả vờ đi làm và trốn dưới gầm giường trong phòng con để theo dõi

Hàng xóm cạnh nhà tôi cứ khăng khăng rằng bà ấy thường xuyên thấy con gái tôi ở nhà vào giờ học, tôi quyết định giả vờ đi làm và trốn dưới gầm giường trong phòng con để theo dõi

Hàng xóm cạnh nhà tôi là một bà góa, sống một mình. Dạo gần đây, mỗi lần gặp tôi ngoài cổng, bà lại buột miệng nói những câu khiến tôi khó chịu.

“Con bé nhà cô… dạo này hay ở nhà lắm.”

Tôi cười trừ.

“Chắc bà nhìn nhầm. Giờ đó nó đang ở trường.”

Nhưng bà ta lắc đầu, rất chắc chắn:

“Không nhầm đâu. Tôi thấy nó đứng ở cửa sổ. Nhìn xuống đường.”

Câu nói ấy cứ ám trong đầu tôi suốt mấy ngày.

Con gái tôi mười tuổi. Ngoan, học đều, chưa bao giờ trốn học. Giáo viên không báo gì bất thường. Nhưng ánh mắt của bà hàng xóm hôm đó… không giống nói đùa.

Hôm sau, tôi quyết định giả vờ đi làm.

Sáng, tôi mặc áo khoác, xách túi, dắt xe ra khỏi cổng như thường lệ. Đợi vài phút rồi quay lại bằng cửa sau. Nhà yên ắng. Con bé đã “đi học”.

Tôi bước vào phòng con, tim đập mạnh.
Rồi… chui xuống gầm giường.

Không gian chật hẹp, bụi bám đầy mũi. Tôi nín thở, nhìn đồng hồ.

8 giờ 15.

Đúng giờ vào tiết đầu.

Vài phút trôi qua dài như cả tiếng.

Rồi tôi nghe thấy tiếng mở khóa cửa chính.

Rất khẽ.
Rất quen.

Tiếng bước chân đi dọc hành lang.
Nhẹ. Không vội.

Tim tôi đập thình thịch. Tôi cắn chặt môi để không phát ra tiếng.

Cửa phòng con mở ra.

Từ khe hở dưới gầm giường, tôi nhìn thấy… đôi giày của con bé.

Nó bước vào.
Mặc nguyên đồng phục học sinh.
Cặp sách vẫn trên vai.

Tôi suýt bật dậy gọi tên con.

Nhưng rồi… có một đôi giày khác theo sau.

Giày người lớn.
Nam giới.

Người đó đứng ngay trước bàn học của con tôi. Tôi chỉ thấy được phần gấu quần và bàn tay thô ráp đặt lên vai nó.

Giọng đàn ông trầm, thấp:

“Hôm nay ở nhà. Như mọi khi.”

Con bé không trả lời. Chỉ gật đầu.

Người đó cúi xuống, đặt lên bàn một xấp giấy đã in sẵn, giọng đều đều như đọc kịch bản:

“Làm cho xong. Nhớ là… không được nói với mẹ.”

Tôi cảm giác máu trong người đông lại.

Người đàn ông rời đi. Cửa đóng lại.

Con gái tôi ngồi xuống ghế. Nó không khóc. Không run.
Chỉ mở cặp, lấy ra… một chiếc điện thoại khác — không phải cái tôi mua cho con.

Màn hình sáng lên. Cuộc gọi video bắt đầu.

Trên màn hình là một người đàn ông khác, tóc gọn gàng, đeo kính.

“Bắt đầu đi.”

Con tôi cầm bút. Tay nhỏ xíu, viết từng dòng theo chỉ dẫn trên màn hình.

Tôi nhìn thấy rõ tiêu đề trên giấy:

“BÁO CÁO GIA ĐÌNH – LỊCH SINH HOẠT – THỜI GIAN MẸ Ở NHÀ”

Tôi không nhớ mình đã bò ra khỏi gầm giường bằng cách nào.

Chỉ nhớ khoảnh khắc tôi bật đèn, con bé quay lại —
mặt tái mét.

“Nói cho mẹ biết,” tôi thì thào, giọng vỡ ra,
“ai bắt con làm chuyện này?”

Con bé bật khóc.
Lần đầu tiên sau rất lâu.

Nó ôm chặt lấy tôi:

“Họ nói… nếu con không làm, họ sẽ làm mẹ biến mất.”

Sau này tôi mới biết:
Một đường dây lừa đảo, lợi dụng trẻ con trong khu để thu thập thông tin gia đình giàu có.
Và bà hàng xóm — người tôi từng nghĩ là nhiều chuyện —
chính là người duy nhất nhận ra có gì đó không ổn.

Có những ngày, sự thật không nằm ở trường học…
mà nằm ngay dưới mái nhà mình.

Và đôi khi,
chỉ cần chậm một ngày thôi,
là không còn cơ hội chui xuống gầm giường để hiểu ra nữa.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *