Chồng ‘mặt dày’ xin vợ 500 triệu ‘bồi thường’ cho bồ nuôi con, tôi nói một câu khiến anh ‘tái mặt’ ngay lập tức

Chồng ‘mặt dày’ xin vợ 500 triệu ‘bồi thường’ cho bồ nuôi con, tôi nói một câu khiến anh ‘tái mặt’ ngay lập tức

CHƯƠNG 1 – CÚ NGÃ ĐẦU ĐỜI

Tiếng xoong nồi lách cách vang lên trong căn bếp khiến tôi khựng lại ngay từ cửa. Từ nhiều tháng nay, chồng tôi – người đàn ông từng xem bếp núc như “việc đàn bà” – chưa bao giờ động tới cái chảo. Vậy mà hôm nay, anh lại đeo tạp dề, lom khom bên bếp ga, tay cầm đũa đảo nồi canh chua như một người chồng gương mẫu. Căn nhà vừa được dọn sạch tinh tươm, thơm mùi nước lau sàn, trái ngược hoàn toàn với không khí nặng nề suốt thời gian qua.

Tôi đứng im, chỉ cảm nhận rõ một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Trực giác mách bảo: có chuyện lớn sắp xảy ra.

“Em về rồi à?” – Chồng tôi ngước lên, khóe môi hơi run, gượng cười một cách lạ lùng.

Tôi không đáp, chỉ gật đầu rồi đặt túi đồ xuống bàn. Hai đứa con chạy từ phòng ra, ôm chầm lấy tôi. Tôi cúi xuống hôn chúng, rồi vô thức nhìn sang chồng. Anh tránh ánh mắt tôi, tiếp tục loay hoay trong bếp như đang cố che giấu điều gì.

Bữa cơm hôm đó… thật sự quá yên ắng. Anh hỏi tôi có ngon miệng không, hỏi tôi mệt không, hỏi có muốn anh pha nước cam không. Từng câu nói, từng cái liếc mắt của anh đều khiến tôi gai người. Người đàn ông này trước giờ lạnh nhạt, thờ ơ với tôi và con, vậy mà hôm nay lại nhiệt tình đến lạ.

Khi dọn dẹp xong, anh ngồi đối diện tôi ở bàn ăn, ánh đèn vàng hắt xuống gương mặt đầy căng thẳng.

“Anh… có chuyện muốn nói.” – Giọng anh run run.

Tôi ngả lưng ra ghế, khoanh tay: “Em biết.”

Anh đứng dậy, rồi… quỳ xuống trước mặt tôi.

Tôi sững người.

“Anh xin lỗi… anh thật sự xin lỗi.” – Anh cúi đầu, giọng nghẹn lại, như thể đang chuẩn bị thú nhận một tội lỗi rất lớn. “Anh đã làm sai. Sai rất nhiều.”

Tôi im lặng nhìn anh, tim đập mạnh nhưng gương mặt vẫn lạnh lùng.

“Anh… lỡ khiến người ta có bầu.” – Anh cắn răng nói.

Tôi nhắm mắt lại. Mặc dù đã nghi ngờ từ lâu, nghe anh nói ra vẫn như có tiếng nổ lớn trong đầu. Chồng tôi ngoại tình… và hậu quả đã đến mức này.

Nhưng điều làm tôi choáng váng hơn là câu tiếp theo:

“Cô ấy… đòi 500 triệu thì mới chịu bỏ qua. Nếu không cô ấy sẽ làm ầm lên, ảnh hưởng tới con cái, gia đình mình… Anh không muốn ly hôn, anh không muốn mất vợ mất con. Em đưa anh 500 triệu đi… xong chuyện này anh hứa sẽ thay đổi.”

Tôi nhìn anh chằm chằm. Cả thế giới như vỡ vụn.

“Anh vừa nói… em đưa anh 500 triệu?” – Tôi lặp lại, giọng không cảm xúc.

Anh gật đầu, vẻ mong chờ.

Tôi cười. Một nụ cười mà chính tôi cũng không nhận ra là của mình.

“Anh làm ra những chuyện thế này… mà còn nghĩ bản thân đáng 500 triệu sao? Tôi thấy không đáng đâu. Tôi tặng anh cho cô ta luôn đấy.”

Gương mặt anh tái mét. Cả người cứng đờ như tượng.

“Em… em nói gì vậy? Em bỏ anh thật sao?” – Anh bật dậy, giọng gần như hét lên.

“Tại sao không?” – Tôi đứng dậy – “Anh phản bội, lừa dối, rồi còn đòi tôi bỏ tiền ra bù đắp cho sai lầm của anh? Trên đời này có ai làm mẹ đơn thân vì… nộp ‘phí’ cho chồng ngoại tình không?”

Anh đổi sắc mặt ngay lập tức, từ van xin chuyển sang tức giận.

“Cô sống không có tình người! Tôi sẩy chân một lần mà cô tuyệt tình vậy hả? Cô nghĩ ly hôn là đơn giản à? Nghĩ tôi không dám à?”

Tôi lặng thinh đi vào phòng, mang ra tờ giấy trắng. Đặt trước mặt anh.

“Đơn ly hôn. Anh ký đi.”

Anh sững lại, trừng mắt nhìn tôi như không tin nổi.

“Cô… cô thật sự muốn chấm dứt hả?”

“Ừ. Và ngay hôm nay.”

*

Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy trong mắt anh không phải hối hận… mà là hoang mang vì mất chỗ dựa. Người đàn ông của tôi, suốt 7 năm hôn nhân, đã luôn để tôi gánh hết mọi thứ. Anh chưa từng biết trách nhiệm là gì.

Tôi ngồi xuống, ký tên mình trước. Ngòi bút run lên đôi chút, nhưng trái tim thì… bình thản đến lạ.

Khi anh vẫn đứng đó, bất động và thất thần, tôi nói chậm rãi:

“Tôi chịu đựng anh 7 năm. Nhưng không phải để đổi lại việc anh quỳ xuống xin tiền tôi… để chu cấp cho người khác.”

Và đó… là khoảnh khắc tôi biết rằng cuộc đời mình sắp rẽ sang một hướng hoàn toàn mới.

CHƯƠNG 2 – GÃ CHỒNG CŨ VÀ SỰ TỈNH NGỘ MUỘN MÀNG

Tôi nộp đơn lên toà vào sáng hôm sau. Chồng tôi – hay đúng hơn là người sắp trở thành chồng cũ – chạy theo tôi từ cửa nhà đến tận cổng toà, miệng không ngừng nói:

“Em nghĩ lại đi… Anh sai thật, nhưng anh sẽ sửa. Đừng làm căng như vậy. Nghĩ đến con chứ!”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: “Nghĩ đến con thì anh đã không làm điều sai lầm ngay từ đầu.”

Anh im bặt.

Từ sau khi tôi đưa đơn, anh thay đổi hẳn. Không còn la hét, không còn trách móc. Mỗi tối về nhà, anh dọn dẹp, nấu ăn, chơi với con. Những việc mà 7 năm qua anh chưa từng làm. Nhưng tôi biết… tất cả chỉ là sự níu kéo muộn màng.

Một buổi tối, khi tôi đang gấp quần áo, anh đứng lặng sau lưng tôi hồi lâu rồi khẽ nói:

“Anh xin lỗi thật. Anh không ngờ mọi thứ lại đi xa như vậy. Cô ta… chỉ là phút yếu lòng. Anh bị dụ dỗ, anh… không tỉnh táo. Em tha lỗi cho anh có được không…”

Tôi đặt chồng áo xuống bàn, xoay người lại.

“Anh nghĩ tôi tin được sao? Anh ngoại tình không phải chuyện trong phút chốc. Là do anh chọn. Anh tự đi con đường đó.”

Anh cúi đầu. Tôi thấy mắt anh đỏ lên – điều hiếm khi xảy ra.

*

“Anh sợ mất gia đình. Anh sợ thật.” – Anh run giọng.

“Anh chỉ sợ mất người… nuôi anh.” – Tôi nói thẳng.

Anh ngẩng phắt lên: “Không! Anh thương em và con thật mà…”

Tôi bật cười nhẹ: “Nếu thương… sao lại làm tổn thương?”

Anh lúng túng: “Anh… anh không giải thích được…”

Tôi lẳng lặng gấp nốt áo, không nói thêm. Tôi đã quá mệt với những câu xin lỗi lặp đi lặp lại của anh. Tình yêu mà anh nói… không thể đứng vững khi đối mặt với sự vô tâm và vô trách nhiệm kéo dài năm này qua năm khác.

Ngày ra toà, anh cố níu kéo lần cuối:

“Nếu ly hôn… em có hối hận không?”

Tôi nhìn sâu vào đôi mắt từng là cả thanh xuân của mình.

“Không.”

Chỉ một chữ, nhưng khiến anh sụm xuống ghế, tay run bần bật.

Thẩm phán đọc lại thông tin, hỏi tôi lần cuối có muốn thay đổi quyết định không. Tôi lắc đầu. Chồng tôi quay sang nhìn tôi, mắt đỏ hoe nhưng đầy bất lực.

Tờ giấy xác nhận ly hôn được đóng dấu đỏ. Tôi cầm nó lên… cảm giác nhẹ nhõm đến mức không ngờ.

Ra khỏi phòng xử, anh bước đến, giọng vỡ nát:

“Em… cho anh một cơ hội… làm lại được không?”

Tôi mỉm cười – nụ cười cuối cùng dành cho người đàn ông này.

“Cơ hội không dành cho người không biết giữ.”

Anh đứng đó rất lâu, nhìn theo tôi như người vừa đánh mất thứ quan trọng nhất đời mình. Có lẽ anh thật sự tiếc… nhưng tiếc vì thói quen bị thay đổi, hay vì mất đi người phụ nữ thay anh gánh tất cả? Tôi không muốn tìm hiểu nữa.

Tối hôm đó, tôi ôm hai con ngủ. Gió ngoài cửa sổ thổi vào mát lạnh. Tôi nhận ra: 7 năm hôn nhân… cuối cùng cũng khép lại bằng một dấu chấm dứt dứt khoát.

Nhưng tôi chưa biết rằng… mọi thứ chưa thực sự kết thúc. Người phụ nữ kia – “người thứ ba” – chuẩn bị xuất hiện, mang theo một bí mật khiến cuộc đời tôi rẽ sang một ngã khác.

CHƯƠNG 3 – SỰ THẬT PHÍA SAU 500 TRIỆU

Tôi đang làm việc thì điện thoại reo. Số lạ. Tôi phân vân vài giây rồi bắt máy.

“Chị… là vợ cũ của anh H. đúng không?” – Một giọng nữ chừng trạc tuổi tôi vang lên.

Tim tôi chững lại. Giọng nói này…

“Cô là người… đòi 500 triệu?” – Tôi hỏi thẳng.

Phía đầu dây kia im vài giây rồi thở dài:

“Vâng. Nhưng… chị nghe em nói đã. Mọi chuyện không như chị nghĩ đâu.”

Tôi ngồi thẳng dậy, toàn thân căng lên.

“Em… có thể gặp chị được không? Em cần nói chuyện này trực tiếp. Nó… liên quan đến chị nhiều hơn chị nghĩ.”

Mười phút sau, tôi ngồi trước quán cà phê gần công ty. Một cô gái trẻ bước vào, dáng vẻ mỏi mệt, gương mặt nhợt nhạt. Trông cô ấy không giống kiểu người thích gây rối.

“Em tên My.” – Cô ấy cúi đầu. – “Em xin lỗi vì đã khiến chị tổn thương. Nhưng… em không hề có thai.”

Tôi nhíu mày: “Cô nói gì?”

“Em không có thai. Em chỉ… dọa anh ấy.” – My nói, mắt đỏ lên.

Tôi lạnh giọng: “Vậy 500 triệu là sao?”

My nuốt nước bọt, hai tay siết chặt vào nhau.

“Em… cần tiền trả nợ. Anh H. là người hứa sẽ lo cho em, nói thương em, nói tương lai sẽ ly hôn chị để cưới em. Anh ấy chủ động theo đuổi em trước… chứ không phải em quyến rũ trước như anh ấy nói với chị.”

Tôi ngồi bất động. Tai tôi ù đi.

My tiếp tục:

“Anh ấy vẽ cho em một tương lai đẹp lắm, nói anh với chị không còn tình cảm, chỉ vì con nên chưa dám ly hôn. Em… tin thật. Đến khi em gặp khó khăn, em nhờ anh giúp. Anh hứa chắc nịch, rồi bảo chỉ cần em nói có thai, chị sẽ tự buông. Em… sai rồi. Em xin lỗi.”

Cô gái cúi đầu khóc.

Tôi cảm giác máu trong người mình sôi lên. Không phải vì My… mà vì anh ta. Người chồng cũ từng đứng trước mặt tôi van xin, nói mình bị lừa, nói mình “yếu lòng”… hoá ra đã dựng lên cả một màn kịch để đẩy trách nhiệm sang tôi.

“Cô gặp anh ta bao lâu rồi?” – Tôi hỏi.

“Gần hai năm.” – My đáp nhỏ.

Hai năm… tức là từ lúc tôi mang thai đứa bé thứ hai.

Tôi bật cười cay đắng.

“Cô gặp tôi để làm gì?”

My ngẩng lên, đôi mắt hoang mang:

“Em muốn chị biết sự thật. Và… em muốn xin lỗi vì đã làm chị tổn thương. Em không lấy một đồng nào từ anh ấy cả. Sau này em phát hiện anh ta nói dối nhiều quá, em sợ nên cắt liên lạc. Nhưng anh cứ tìm đến. Đến khi chị ly hôn… anh lại đến tìm em. Em thấy mình… cũng chỉ là người thay thế. Em không muốn tiếp tục nữa.”

Tôi uống một ngụm nước rồi đứng dậy.

“Cảm ơn vì đã nói thật. Nhưng… chuyện này với tôi kết thúc rồi.”

My níu tay tôi, giọng run rẩy:

“Chị… chị không trách em sao?”

Tôi nhìn cô gái trẻ ấy – non nớt, ngây thơ, cũng là nạn nhân của một người đàn ông thiếu trách nhiệm.

“Tôi trách anh ta. Còn cô… hãy tự tha thứ cho chính mình.”

Tôi rời quán. Gió chiều mát lạnh quét qua gương mặt tôi. Bầu trời trong đến lạ.

Tối hôm đó, chồng cũ nhắn tin:

“Em có gặp My không? Cô ấy nói gì với em?”

Tôi đáp:

“Cô ấy nói sự thật.”

Ba giây sau, anh ta gọi liên tục. Tôi chặn số.

Tôi nhìn hai con đang ngủ say. Hai gương mặt nhỏ bé ấy chính là lý do tôi phải mạnh mẽ. Tôi nhận ra rằng ly hôn không phải kết thúc mà là bắt đầu lại một cuộc đời tử tế hơn cho chính mình.

Tôi mỉm cười, lần đầu tiên trong nhiều năm.

Trong cuộc hôn nhân này, tôi đã mất rất nhiều.

Nhưng cuối cùng, tôi lấy lại được điều quan trọng nhất:

Tự do và lòng tự trọng của bản thân.

‼️‼️‼️LƯU Ý❌❌❌: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *