33 t, cao 1m52, lương 70 triệu nhưng vẫn ế vợ. Tết đến bố lại ốm nặng sợ không qua khỏi, bí quá tôi ra đường thuê bừa cô em ‘đồng nát’ cao 1m70 với giá 10 triệu về ra mắt trong 10 ngày Tết. Ai ngờ được 5 hôm thì cả nhà tôi haihung khi biết…
Ánh sáng của những ngày cận Tết không làm cho gương mặt của Nam giãn ra được chút nào. Ở tuổi 33, với chiều cao khiêm tốn 1m52, anh là một “người lùn” khổng lồ trong giới công nghệ với mức lương 70 triệu đồng mỗi tháng, nhưng lại là một kẻ thất bại thảm hại trên thị trường hôn nhân. Những cô gái đến với anh nếu không vì ví tiền thì cũng sớm rời đi vì cái vẻ ngoài mà họ gọi là “thiếu thước tấc”, để lại trong Nam những vết sẹo tự ti khó chữa lành.
Năm nay, cái Tết đến mang theo không khí tang thương thay vì niềm vui đoàn viên. Bố Nam đổ bệnh nặng, nằm thoi thóp trên giường bệnh với tâm nguyện duy nhất là được thấy đứa con trai độc nhất dắt bạn gái về ra mắt trước khi nhắm mắt xuôi tay. Nhìn dáng vẻ gầy mòn của bố, Nam cắn răng ra một quyết định điên rồ: anh phải thuê một người vợ hờ để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của ông, dù cái giá có là bao nhiêu đi chăng nữa.
Nam lang thang trên những con phố nhộn nhịp, mắt đảo liên tục tìm kiếm một gương mặt khả dĩ có thể đóng kịch. Đúng lúc đó, anh va phải một cô gái đang lúi húi nhặt nhạnh những vỏ chai nhựa và bìa các-tông bên lề đường. Cô gái cao lêu nghêu, vóc dáng mảnh khảnh nhưng săn chắc, mặc bộ đồ lao động bạc màu nhưng khuôn mặt lại toát lên một vẻ thanh tú đến lạ lùng dù đang lấm lem bụi bẩn.
“Này em, có muốn kiếm 10 triệu trong 10 ngày Tết không?” Nam lên tiếng, giọng nói chứa đựng sự khẩn cấp xen lẫn chút trịch thượng của kẻ có tiền. Cô gái ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn Nam từ trên xuống dưới, một cái nhìn đầy sự giễu cợt khiến anh cảm thấy nhột nhạt. Với chiều cao 1m70, cô đứng thẳng dậy như một tòa tháp đối diện với Nam, khiến anh phải ngửa cổ hết cỡ mới nhìn thấy mặt cô.
“10 triệu để làm gì? Đi ăn trộm hay làm chuyện phi pháp?” Cô gái đáp, giọng khàn khàn nhưng rõ ràng, đầy vẻ gai góc của một người lăn lộn ngoài đường phố. Nam lấy lại vẻ bình tĩnh, hất hàm về phía chiếc xe hơi đỗ gần đó: “Về nhà tôi đóng giả bạn gái ra mắt bố tôi đang ốm nặng. 10 ngày, chỉ ăn với ngủ và diễn kịch, không đụng chạm xác thịt, xong việc đường ai nấy đi.”
Cô gái tên là Vy, một “đồng nát” chính hiệu nhưng có cái miệng sắc sảo như dao cạo. Cô nhìn xấp tiền đặt cọc Nam vừa rút ra, khẽ nhếch môi:
“Giá đó cho 1m52 của anh thì hơi rẻ, nhưng vì Tết này tôi cũng chưa biết đi đâu nên coi như làm từ thiện cho kẻ giàu mà cô đơn vậy.” Lời mỉa mai đầu tiên của Vy khiến Nam tím mặt, nhưng anh chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc nuốt cục tức vào trong.
Ngày đầu tiên về nhà Nam, Vy xuất hiện trong bộ váy mà Nam đã bỏ tiền triệu ra mua, trông cô chẳng khác nào một siêu mẫu vừa bước ra từ sàn diễn. Sự đối lập giữa chiều cao của hai người khiến họ trông giống như một đôi đũa lệch kinh điển, và sự châm chọc bắt đầu nổ ra ngay từ cửa ngõ. Nam gầm gừ nhỏ: “Lát nữa vào nhà, nhớ đi khom lưng xuống một chút, đừng có đứng thẳng như cột điện thế kia, trông tôi chẳng khác nào đứa trẻ con đi bên cạnh cô.”
Vy không vừa, cô khẽ cúi xuống thì thầm vào tai anh bằng tông giọng ngọt ngào đầy giả tạo: “Anh Nam ạ, tiền anh thuê tôi là để tôi tỏa sáng cho anh mát mặt, chứ không phải để tôi biến thành kẻ gù. Anh thấp là lỗi của tạo hóa, nhưng anh tự ti là lỗi của bản thân, đừng đổ lên đầu cái cột điện 10 triệu này nhé.” Nam tức nghẹn họng nhưng phải cố mỉm cười khi thấy mẹ mình chạy ra đón ở cửa.
Mẹ Nam nhìn thấy Vy thì hốt hoảng, bà không ngờ con trai mình lại dắt về một cô gái “vượt chuẩn” đến thế. Trong bữa cơm đầu tiên, bà không nhịn được mà bóng gió: “Nhà bác trước giờ trọng sự hài hòa, con Vy cao thế này, sau này có con chắc cũng khó chọn quần áo cho chúng nó nhỉ?” Vy đặt bát xuống, cười tươi rói: “Dạ, bác nói đúng ạ, con cũng lo sau này con cái lại giống anh Nam, đi đâu cũng phải ngước nhìn thiên hạ thì mỏi cổ lắm, nên con mới hy vọng cái chiều cao của con gánh bớt phần cho anh ấy.”
*
Câu nói của Vy khiến cả bàn ăn lặng đi, Nam suýt thì sặc canh vì sự sắc sảo và “độc miệng” của cô gái này. Cô không hề lép vế trước những lời mỉa mai về xuất thân hay ngoại hình, trái lại, Vy dùng chính sự tự tin của mình để phản pháo. Khi bà nội Nam hỏi về nghề nghiệp, Vy thản nhiên đáp: “Con làm nghề ‘tái cấu trúc tài nguyên đô thị’ bác ạ, nghe thì sang nhưng thực ra là nhặt nhạnh những giá trị người ta bỏ đi để tạo ra dòng tiền cho mình.”
Nam ngồi bên cạnh, vừa xấu hổ vừa khâm phục khả năng “uốn tấc lưỡi” của Vy. Anh cố tìm cách hạ bệ cô để lấy lại thể diện: “Cô ấy nói đùa đấy, thực ra cô ấy đang làm thực tập sinh cho một dự án môi trường.” Vy quay sang, ánh mắt sắc lẹm: “Anh Nam lại khiêm tốn rồi, nghề của em tuy lấm lem nhưng là tiền sạch, không giống như mấy cái dự án ảo diệu chỉ biết đốt tiền của anh đâu.”
Xung đột giữa hai người lên đến đỉnh điểm vào đêm giao thừa, khi Nam bắt gặp Vy đang lén lút ăn vụng trong bếp. “Cô đúng là cái đồ đồng nát, không chịu được cảnh thiếu thốn à? Ăn trông nồi ngồi trông hướng đi chứ!” Nam gắt gỏng. Vy thong dong nhai nốt miếng bánh chưng, nhìn anh với vẻ thương hại: “Căn nhà này to thật, nhưng không khí thì lạnh lẽo như nghĩa địa vậy. Anh có tiền, có lương 70 triệu, nhưng anh thậm chí không biết mẹ anh thích ăn gì, bố anh đau ở đâu. 10 triệu của anh mua được sự hiện diện của tôi, chứ không mua được tâm hồn cho anh đâu.”
Những lời của Vy đâm trúng tim đen của Nam, khiến anh sững sờ. Anh chợt nhận ra mình đã sống quá ích kỷ, chỉ biết lao vào kiếm tiền để bù đắp cho nỗi mặc cảm về ngoại hình mà quên mất những giá trị cốt lõi. Cao trào của sự “hãi hùng” bắt đầu từ ngày mùng 3 Tết, khi Vy không còn đóng kịch nữa. Cô bắt đầu xắn tay áo dọn dẹp nhà cửa, nấu những món ăn bài thuốc cho bố Nam, và lạ thay, ông cụ bắt đầu tỉnh táo và ăn ngon miệng hơn.
*
Mẹ Nam ban đầu định dùng những lời mỉa mai để đuổi Vy đi vì thấy cô “quá lanh chanh”, nhưng bà bỗng sững sờ khi thấy Vy quỳ xuống bóp chân cho ông cụ, vừa bóp vừa kể những câu chuyện tiếu lâm ngoài vỉa hè khiến ông cười sặc sụa. “Con bé này… nó không giống những đứa con gái trước đây anh dắt về,” mẹ Nam thì thầm với anh, ánh mắt bà bắt đầu thay đổi từ sự xét nét sang một chút cảm mến.
Sự “hãi hùng” thực sự đến vào ngày mùng 5, khi một đoàn xe sang bỗng đỗ trước cửa nhà Nam. Một người đàn ông lịch lãm bước xuống, gọi Vy là “Giám đốc” và báo cáo về một thương vụ tái chế chất thải hàng triệu đô. Nam và cả gia đình há hốc mồm kinh ngạc. Vy lúc này mới tháo chiếc tạp dề, cười nửa miệng nhìn Nam: “Tôi đã bảo tôi làm nghề ‘tái cấu trúc tài nguyên’ mà, anh nghĩ ai nhặt đồng nát cũng nghèo sao?”
Hóa ra Vy là chủ một doanh nghiệp xã hội về môi trường cực lớn, cô đi nhặt đồng nát chỉ là để khảo sát thị trường thực tế cho một dự án mới. Cô nhận lời Nam vì tò mò về gã đàn ông “lùn nhưng kiêu” này và thực sự muốn giúp đỡ ông cụ tội nghiệp. Nam cảm thấy mình như một gã hề, người mà anh định dùng 10 triệu để ban phát sự thương hại hóa ra lại là một “đại gia” về cả tiền bạc lẫn nhân cách.
“Vậy… 10 triệu đó…” Nam lắp bắp. Vy tung đồng xu 10 nghìn đồng lên không trung rồi bắt lấy: “Số tiền đó tôi đã chuyển thẳng vào quỹ mổ tim của bệnh viện nhi rồi. Coi như anh làm công đức đầu năm. Còn 5 ngày còn lại, tôi sẽ ở đây không vì tiền, mà vì bác trai cần một người nói chuyện thông minh hơn anh.” Lời mỉa mai của Vy lúc này không còn làm Nam giận, mà chỉ khiến anh thấy mình nhỏ bé hơn cả chiều cao thật.
Suốt những ngày còn lại, Nam bắt đầu học cách quan sát Vy. Anh thấy cô không chỉ sắc sảo mà còn đầy lòng trắc ẩn. Cô dạy anh rằng chiều cao của một người đàn ông không đo từ đất lên đầu, mà đo từ đầu lên đến trời xanh. Sự kiêu ngạo của Nam tan chảy, anh bắt đầu cùng cô vào bếp, cùng cô chăm sóc bố, và lần đầu tiên trong đời, anh không còn cảm thấy mình là một “người lùn” giữa căn nhà rộng lớn này.
Khi 10 ngày Tết kết thúc, Vy xách túi ra về, không quên để lại một câu mỉa mai cuối cùng: “Anh Nam ạ, nếu muốn cao hơn, hãy bớt dùng tiền để mua lòng tự trọng đi.” Nam đứng lặng người ở cửa, nhìn bóng dáng 1m70 khuất dần. Bố Nam lúc này đã có thể ngồi dậy, ông nắm tay anh nói: “Cái con bé này… nó mắng con nhưng là để cứu con đấy. Đừng để mất nó.”
Nam đuổi theo Vy, không phải để đòi lại tiền, mà để đưa ra một đề nghị khác. “Này, 10 triệu tôi trả em rồi, giờ tôi muốn đầu tư 10 tỷ vào công ty em, với điều kiện em phải cho tôi một vị trí… làm chồng.” Vy đứng lại, xoay người nhìn Nam, đôi mắt cô lấp lánh sự tinh nghịch: “10 tỷ à? Anh định dùng tiền mua tôi lần nữa sao? Nhưng thôi, vì cái chiều cao 1m52 của anh trông cũng ‘lạ mắt’, tôi sẽ cân nhắc cho anh thử việc không lương trọn đời.”
Cái kết “hãi hùng” mà cả làng xóm đồn đại không phải là Nam bị lừa, mà là gã giám đốc lùn tịt rước được cô vợ siêu mẫu vừa giàu vừa sắc sảo. Bố Nam khỏi bệnh như một phép màu, và trong lễ cưới rộn ràng, người ta thấy chú rể phải đứng trên một cái bục gỗ để hôn cô dâu. Nhưng lần này, Nam không còn cúi đầu, anh ngẩng cao đầu tự hào vì bên cạnh mình là một người phụ nữ đã giúp anh nhận ra giá trị thực sự của bản thân.
Mọi xung đột, mỉa mai ban đầu đã trở thành thứ gia vị cho một tình yêu đầy cá tính. Vy vẫn thường xuyên mỉa mai Nam về chiều cao của anh, nhưng đó là những lời trêu đùa đầy yêu thương. Anh hiểu rằng, trong cuộc đời này, có những người “đồng nát” đã nhặt nhạnh lấy những mảnh vỡ trong tâm hồn kẻ khác để ghép lại thành một bức tranh hạnh phúc hoàn chỉnh. Một cái kết có hậu không chỉ là một đám cưới, mà là sự trưởng thành của một trái tim từng bị giam cầm trong mặc cảm.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.