Vợ xin chồng tiền mua cái váy mới để mặc trong sinh nhật con trai 2t, chồng n;;ém cho 500 ngàn lên bàn rồi buông một câu lạnh lùng đầy m;;iệ;;t th;;ị: “X;;ấ;;u như l;;ợ;;n x;;ề mà còn đòi váy với vóc. Cô có đắp và;ng lên người thì cũng chẳng sang lên được đâu”…. để rồi…
Tiếng kim đồng hồ tích tắc trong căn phòng khách rộng lớn nhưng lạnh lẽo. Mai ngồi lặng lẽ bên cạnh cậu con trai hai tu;;ổi đang say giấc, tay cô vân vê gấu áo phông đã sờn cũ. Hôm nay là sinh nhật tròn hai tu;;ổi của bé Bo, và cũng là buổi đại tiệc của gia tộc họ Trần – một đế chế kinh doanh có tiếng tăm.
Nghe tiếng lạch cạch ở cửa, Mai đứng dậy. Thành bước vào, mùi rư;;ợu va;;ng và nước hoa phụ nữ nồ;ng nặ;;c phả ra từ chiếc áo vest đắt tiền. Chẳng thèm nhìn vợ, anh ta né;;m chiếc cặp da xuống sofa.
“Anh này…” Mai khẽ khàng lên tiếng, giọng cô hơi run. “Ngày mai là tiệc sinh nhật con ở nhà nội. Em… em muốn xin anh ít tiền mua một chiếc váy mới. Đồ cũ của em đều đã chật và lỗi mốt cả rồi.”
Thành dừng lại, quay đầu nhìn Mai bằng ánh mắt dò xét từ đầu đến chân. Một cái nhìn đầy sự gh;;ẻ lạnh. Anh ta rút từ trong ví ra một tờ 500 nghìn đồng, không đưa tận tay mà thẳng tay n;;ém nó lên mặt bàn trà, tờ tiền mỏng manh rơi xuống sàn nhà một cách trơ trẽn.
“Cầm lấy,” Thành buông giọng kh;;inh m;;iệt. “X;;ấu như lợ;;n x;;ề mà còn đòi váy với vóc. Cô có đắp vàng lên người thì cũng chẳng sang lên được đâu. Mua cái nào tử tế vào, đừng có mặc mấy loại rẻ tiền làm mất mặt tôi với quan khách.”
Mai nhìn tờ tiền nằm cô độc trên nền gạch. Tr;;ái tim cô thắt lại, cảm giác nh;;ục nh;;ã dâng lên tận cổ họng. Cô không cúi xuống nhặt. Cô chỉ ngước lên nhìn người đàn ông mình từng yêu say đắm, giờ đây chỉ còn là một kẻ kiêu ngạo và trống rỗng.
“Anh thật sự nghĩ vậy sao?” Mai hỏi nhỏ.
“Đừng có hỏi thừa. Lo mà chuẩn bị cho tốt đi!” Thành gắt gỏng rồi đi thẳng vào phòng tắ;;m, để lại Mai đứng đó giữa bóng tối bao trùm. Cô lẳng lặng quay bước, không cầm lấy đồng tiền bố thí kia…
…Cô lẳng lặng quay bước, không cầm lấy đồng tiền bố thí kia.
Đêm đó, Mai gần như thức trắng. Cô ôm Bo vào lòng, hít hà mùi sữa quen thuộc, nước mắt lặng lẽ thấm ướt gối. Hai năm làm vợ, cô đã quen với việc bị xem nhẹ, quen với những lời chì chiết cay độc. Nhưng hôm nay, khi bị sỉ nhục ngay trước sinh nhật con trai, một điều gì đó trong cô đã vỡ ra – rất khẽ, nhưng dứt khoát.
Sáng hôm sau, căn biệt thự nhà họ Trần nhộn nhịp như trẩy hội. Một trăm bàn tiệc bày kín khu sân vườn, hoa tươi nhập khẩu, rượu ngoại xếp thành tháp. Thành trong bộ vest sang trọng, tay bế Bo, cười nói với khách khứa, không quên giới thiệu:

“Con trai tôi đó, đích tôn nhà họ Trần.”
Mai xuất hiện muộn hơn một chút.
Cô không mặc váy mới, cũng chẳng đeo trang sức. Chỉ là một chiếc áo dài màu kem giản dị, dáng cổ điển, tôn lên gương mặt thanh thoát và đôi mắt trầm tĩnh. Mái tóc búi gọn, lớp trang điểm nhẹ nhàng. Không lộng lẫy, nhưng khiến nhiều người bất giác ngoái nhìn.
Thành liếc thấy vợ, khẽ nhíu mày khó chịu. Anh định bước tới nhắc nhở thì MC trên sân khấu bỗng cất giọng:
“Và ngay bây giờ, xin mời bà Mai – mẹ của bé Bo – lên sân khấu để chia sẻ đôi lời trong ngày sinh nhật đặc biệt này.”
Cả sân tiệc xôn xao. Thành sững người. Đây không hề nằm trong kịch bản anh chuẩn bị.
Mai bước lên, mỗi bước đi đều vững vàng. Cô nhận micro, cúi đầu chào quan khách rồi nhìn thẳng về phía Thành. Giọng cô bình tĩnh đến lạ:
“Hai năm trước, tôi bước chân vào nhà họ Trần với hai bàn tay trắng. Tôi đã tin rằng chỉ cần yêu thương và nhẫn nhịn thì gia đình sẽ hạnh phúc. Nhưng hôm qua, tôi hiểu ra một điều… có những nơi, dù cố gắng bao nhiêu, người ta cũng không coi bạn là người nhà.”
Không khí bắt đầu nặng nề.
Mai quay sang con trai đang được bảo mẫu bế dưới sân khấu, mỉm cười dịu dàng:
“Bo à, hôm nay mẹ không tặng con vàng bạc hay cổ phần. Mẹ chỉ muốn tặng con một bài học: Giá trị của con người không nằm ở quần áo, tiền bạc hay lời đánh giá của kẻ khác.”
Cô dừng lại một nhịp, rồi nói câu khiến cả sân tiệc chết lặng:
“Nhân dịp sinh nhật con, tôi xin tuyên bố: từ hôm nay, tôi và con trai sẽ rời khỏi nhà họ Trần.”
Thành bật dậy:
“Mai! Cô điên rồi à? Đây là tiệc nhà tôi!”
Mai nhìn anh, ánh mắt không còn đau đớn, chỉ còn sự xa lạ:
“Đúng. Là nhà anh, không phải nhà mẹ con tôi.”
Cô đặt lên bàn sân khấu một phong bì mỏng.
“Trong này là giấy từ chối toàn bộ tài sản chung và bản sao đơn ly hôn đã được luật sư chuẩn bị. Tôi không lấy của anh một đồng nào – kể cả 500 nghìn hôm qua.”
Một vài tiếng xì xào nổi lên, những ánh mắt thương hại, rồi khinh miệt dồn về phía Thành. Anh tái mặt, miệng mấp máy nhưng không nói nổi lời nào.
Mai bế Bo từ tay bảo mẫu, cúi chào quan khách lần cuối.
“Cảm ơn mọi người đã đến dự sinh nhật con tôi. Phần còn lại… xin phép không làm phiền.”
Cô quay lưng bước đi giữa hàng trăm ánh nhìn. Lưng thẳng, bước chân chậm rãi, nhưng chưa từng nhẹ nhõm đến thế.
Phía sau, tiếng kim đồng hồ treo tường trong đại sảnh lại vang lên tích tắc.
Lần này, không còn lạnh lẽo nữa.
Vì có những người phụ nữ, khi đã bước đi, thì không phải để chạy trốn –
mà là để bắt đầu lại cuộc đời của chính mình.