Vợ được thưởng Tết 500 triệu, nhưng vừa về đến nhà chồng đã bảo: “Chuyển hết anh mua 4 cây vàng để làm hồi môn cho em nó đi lấy chồng”
Gió bấc rít từng hồi qua khe cửa kính tòa nhà văn phòng vắng lặng. 9 giờ tối ngày 28 Tết, Mai gập chiếc laptop lại, thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm. Tiếng “ting ting” từ điện thoại vang lên, dòng tin nhắn báo biến động số dư khiến cô mỉm cười rạng rỡ: “+500.000.000 VND – Tiền thưởng Tết và hoa hồng dự án năm 2025”.
Đó là thành quả của 365 ngày Mai “cày” như trâu, những đêm thức trắng chạy deadline, những chuyến công tác triền miên đến mức da sạm đi, người gầy rộc. Cô tự nhủ, Tết này sẽ đưa bố mẹ đi du lịch nghỉ dưỡng, và quan trọng là có một khoản tích lũy lớn để chuẩn bị kế hoạch sinh con vào năm sau.
Mai lái xe về nhà, lòng khấp khởi vui mừng. Căn nhà chung cư cũng là tổ ấm mà cô vun vén bấy lâu. Vừa bước vào cửa, chưa kịp tháo đôi giày cao gót đau nhức, Hùng – chồng cô – đã ngồi chễm chệ ở sofa, tivi tắt ngóm, không khí lạnh tanh. “Về rồi đấy à?” Hùng hỏi, giọng không chút cảm xúc.
“Vâng, hôm nay chốt sổ cuối năm nên về muộn. Anh ăn gì chưa?” Mai vừa nói vừa định đi vào bếp. “Ăn uống gì tầm này. Ngồi xuống đây anh bảo,” Hùng vỗ vỗ xuống ghế bên cạnh. “Anh nghe cái Thùy kế toán bên em nói em được nhận thưởng 500 triệu rồi phải không? Chưa kể lương tháng 13 và lương tháng 1 nữa.”
Mai khựng lại. Cô chưa kịp khoe, chồng đã nắm rõ chân tơ kẽ tóc. Cô gật đầu: “Vâng, năm nay công ty làm ăn tốt. Em định…”. Chưa để vợ nói hết câu, Hùng đã cắt ngang, giọng đầy hưng phấn pha lẫn ra lệnh: “Tiền đó em có làm gì đâu, chuyển ngay cho anh 500 triệu đó. Cộng với gần 200 triệu anh vay thêm bạn bè nữa là đủ mua 4 cây vàng.”
Mai ngớ người: “Mua vàng làm gì hả anh? Vàng đang đỉnh giá, mua tích trữ giờ này lỗ chết“. Hùng cau mày, giọng gắt gỏng: “Ai bảo mua tích trữ? Mua để trao cho cái Uyên! Ra Giêng nó cưới rồi. Nhà mình mang tiếng có anh chị ở thành phố, lương thưởng cao ngất ngưởng mà không trao nổi cho em chồng 4 cây vàng làm vốn thì nhà trai người ta khinh cho à? Bố mẹ bảo rồi, phải làm cho nở mày nở mặt.”

…Mai ngồi chết lặng.
500 triệu – số tiền cô đã đánh đổi bằng sức khỏe, bằng những lần ngất xỉu vì tụt huyết áp, bằng cả tuổi xuân trôi qua trong văn phòng – giờ đây được nói ra nhẹ hẫng như… tiền từ trên trời rơi xuống.
– Anh nói gì cơ? – Mai hỏi lại, giọng chậm và khàn – Hồi môn cho em gái anh… bằng toàn bộ tiền thưởng của em?
Hùng thở dài, khoanh tay trước ngực, tỏ ra sốt ruột:
– Thì vợ chồng là một. Tiền của em cũng là tiền của anh.
– Với lại Uyên nó chỉ cưới có một lần trong đời. Em làm chị dâu, không lẽ lại so đo?
Mai cười khẽ. Một nụ cười không hề vui.
– Thế còn bố mẹ em thì sao?
– Còn kế hoạch sinh con của em?
– Còn cái thai bác sĩ bảo nếu để quá 35 tuổi thì nguy cơ cao, anh còn nhớ không?
Hùng lảng mắt đi:
– Chuyện đó tính sau.
– Giờ ưu tiên việc nhà anh trước đã.
Câu nói ấy như giọt nước tràn ly.
Mai đứng dậy, đi thẳng vào phòng ngủ, mở két sắt, lấy ra sao kê tài khoản, đặt mạnh xuống bàn trước mặt chồng.
– Anh nhìn cho rõ nhé.
– 500 triệu này đứng tên một mình em.
– Toàn bộ hợp đồng, hoa hồng, thưởng… đều là mồ hôi nước mắt của em, không phải tài sản chung.
Hùng sầm mặt:
– Em định phân biệt tiền nong với anh à?
– Em đừng quên em đang làm dâu nhà này!
Mai nhìn thẳng vào mắt chồng, lần đầu tiên không né tránh:
– Em làm dâu, không phải làm cây ATM.
– Em thương em chồng, nhưng không có nghĩa là phải hy sinh tương lai của chính mình để làm đẹp mặt cho nhà anh.
Không khí căng như dây đàn.
Đúng lúc đó, điện thoại Hùng reo. Là mẹ chồng.
Hùng bật loa ngoài.
– Hai đứa bàn xong chưa? – giọng bà lanh lảnh – Mai chuyển tiền chưa để bố mẹ còn đi đặt vàng? Bên nhà trai họ hỏi rồi đấy!
Mai bước tới, cầm lấy điện thoại:
– Con xin phép nói thẳng với mẹ.
– Con không chuyển tiền.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi bùng lên:
– Cái gì? Mày có biết xấu hổ không hả?
– Cả họ trông vào vợ chồng mày, mày lại keo kiệt với chính em chồng mình à?
Mai hít sâu, giọng bình tĩnh đến lạ:
– Con không keo.
– Nhưng hồi môn là trách nhiệm của bố mẹ ruột, không phải của chị dâu.
– Nếu nhà mình không đủ, con có thể cho vay trong khả năng, có giấy tờ rõ ràng.
– Còn 4 cây vàng bằng tiền thưởng của con… con không làm.
– Mày… – mẹ chồng nghẹn lời vì tức.
Mai nói tiếp, dứt khoát:
– Và con nói luôn:
– Nếu gia đình mình coi tiền con kiếm được là của chung để sai khiến…
– Thì con sẽ tách tài chính hoàn toàn, và xem lại cuộc hôn nhân này.
Hùng tái mặt.
Anh ta chưa từng thấy Mai như thế: không khóc, không cãi vã, không van xin – mà lạnh, rành rọt và tỉnh táo.
Đầu dây bên kia cúp máy “cạch” một tiếng.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Một lúc lâu sau, Hùng mới lên tiếng, giọng đã khác:
– Em… nghiêm túc à?
Mai gật đầu:
– Nghiêm túc từ lúc anh coi công sức của em là nghĩa vụ phải hiến dâng.
Đêm 28 Tết năm ấy, Mai chuyển 100 triệu vào một tài khoản riêng đứng tên bố mẹ ruột – tiền đưa ông bà đi nghỉ dưỡng đúng như kế hoạch ban đầu.
Còn 400 triệu còn lại, cô khóa sổ tiết kiệm dài hạn.
Không phải để trả thù ai.
Mà để bảo vệ chính mình.