Vợ cũ ngh:èo h:èn mà tôi ru:ồng b:ỏ 3 năm trước bất ngờ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 200 triệu

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày tôi đuổi Lan ra khỏi nhà. Lúc đó, trong mắt tôi, cô ấy chỉ là một người đàn bà “nhà quê”, quanh năm suốt tháng chỉ biết cắm mặt vào bếp núc, người lúc nào cũng ám mùi dầu mỡ và nước mắm. Tôi chán ngấy cái vẻ cam chịu, cái dáng đi tất tả và những bộ quần áo rẻ tiền cô ấy mặc. Tôi đã vứt bỏ Lan không thương tiếc để chạy theo Hạnh – cô vợ trẻ trung, sành điệu và biết cách nũng nịu bây giờ.

Ba năm trôi qua. Cuộc sống của tôi với Hạnh không màu hồng như tôi tưởng. Hạnh đẹp, nhưng lười và tiêu tiền như rác. Những hóa đơn chồng chất, tiếng cằn nhằn mỗi sáng khiến tôi đôi khi thầm so sánh, nếu là Lan ngày xưa, nhà cửa đã gọn gàng, cơm canh đã nóng hổi mà chẳng tốn một lời than vãn. Nhưng cái tôi của gã đàn ông không cho phép tôi thừa nhận mình sai.

Sáng chủ nhật hôm ấy, khi tôi đang đau đầu với mớ hóa đơn điện nước cuối tháng thì chuông cửa reo. Hạnh đang sơn móng tay, hất hàm bảo tôi ra mở. Cánh cửa bật mở. Tôi đứng sững lại. Trước mặt tôi là một người phụ nữ sang trọng, đeo kính râm to bản, mặc chiếc váy lụa thiết kế riêng ôm sát lấy thân hình thon gọn. Mùi nước hoa Chanel nồng nàn nhưng không gắt xộc vào mũi tôi. Tôi định cất tiếng hỏi “Cô tìm ai?” thì người phụ nữ ấy tháo kính

– “Chào anh, lâu quá không gặp.”

Là Lan. Tôi chết lặng. Không thể nào. Lan “chân phèn” ngày xưa đây sao? Làn da rám nắng giờ trắng sứ mịn màng, mái tóc búi cao quý phái, ánh mắt sắc sảo và tự tin đến lạ lùng. Hạnh từ trong nhà lật đật chạy ra khi thấy tôi đứng như trời trồng. Thấy khách sang, vợ tôi lập tức thay đổi thái độ, đon đả: – “Ôi, chị tìm nhà em ạ? Mời chị vào nhà uống nước.”Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Lan mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng xa cách, bước vào phòng khách mà phong thái tự tin như thể cô ấy mới là chủ nhân nơi này. Cô ấy ngồi xuống ghế, đặt lên bàn một tấm thiệp cưới màu đỏ nhung ép kim sang trọng và một phong bì dày cộp. – “Tôi không có nhiều thời gian” – Lan nói, giọng bình thản – “Tháng sau tôi tái hôn. Dù sao cũng từng là vợ chồng một thời, tôi đến gửi anh tấm thiệp. Còn đây…”

Cô ấy đẩy chiếc phong bì về phía Hạnh. – “…là chút quà mọn. Coi như cảm ơn anh ngày xưa đã buông tay để tôi có được hạnh phúc ngày hôm nay.” Hạnh, với bản tính tò mò và tham lam, không kiêng nể gì mà cầm ngay chiếc phong bì lên. Vừa hé mở ra, mắt vợ tôi sáng rực lên như đèn pha ô tô. Cô ấy rút nhẹ ra, bên trong là một xấp tiền polymer mệnh giá 500 nghìn mới cứng, dày cộp.

– “Trời ơi! Anh Nam ơi, 200 triệu! Là 200 triệu đó!” – Hạnh hét lên, quên cả giữ ý tứ.

Nghe đến con số 200 triệu, tôi choáng váng. Với hoàn cảnh nợ nần hiện tại của vợ chồng tôi, đó là cả một gia tài. Hạnh vội vàng nhét tiền vào túi áo ngực, thái độ quay ngoắt 180 độ. Cô ấy chạy vội đi rót nước, miệng liến thoắng: – “Ôi chị Lan, chị khách sáo quá! Chị uống nước cam nhé? Hay để em gọt hoa quả? Chị ở lại ăn cơm trưa với bọn em luôn…”

Lan giơ tay ngăn lại, ánh mắt thoáng chút thương hại nhìn Hạnh, rồi lướt qua tôi. Cái nhìn ấy khiến tôi tê tái. Nó không còn là sự oán trách hay lụy tình như ngày tôi đuổi cô ấy đi. Nó là sự dửng dưng. Với Lan bây giờ, tôi chẳng là gì cả. – “Thôi khỏi, chồng sắp cưới đang đợi tôi bên ngoài” – Lan đứng dậy, chỉnh lại tà áo.

Tôi tiễn Lan ra cửa, lòng đầy hỗn độn. Hạnh cũng lon ton chạy theo, miệng vẫn không ngớt lời cảm ơn rối rít vì số tiền từ trên trời rơi xuống. Ra đến cổng, một chiếc xe hơi màu đen bóng loáng đã đỗ sẵn. Tôi nheo mắt nhìn. Đó là một chiếc Maybach S650 đời mới nhất – con xe mà cả đời làm nhân viên quèn như tôi chỉ dám nhìn qua màn hình điện thoại.

Cánh cửa xe ghế sau bật mở. Một người đàn ông bước xuống. Ông ta mặc bộ vest thủ công cắt may tinh tế, phong thái uy nghi, đĩnh đạc. Ông ta vội vànbước tới, cầm lấy tay Lan, ân cần hỏi: – “Em có mệt không? Đã bảo để anh cho thư ký mang lên mà em không chịu.”

Lan mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc thật sự – nụ cười mà tôi chưa bao giờ mang lại được cho cô ấy: – “Em muốn tự mình kết thúc quá khứ thôi anh.” Tôi bủn rủn chân tay, mặt cắt không còn giọt máu. Tôi dụi mắt mấy lần vì tưởng mình nhìn nhầm. Người đàn ông đó… là Tổng Giám đốc của tập đoàn tôi đang làm việc.

Đó là ông Hùng – vị “sếp tổng” nổi tiếng sắt đá, nghiêm nghị và cực kỳ giàu có, người mà mỗi lần họp toàn công ty, tôi chỉ dám đứng nép ở góc xa, không dám thở mạnh. Ông ấy là thần tượng, là nỗi khiếp sợ và là người nắm giữ sinh sát quyền lợi của hàng ngàn nhân viên, trong đó có tôi.

Ông Hùng ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh lướt qua tôi. Có lẽ ông ấy không nhớ mặt một nhân viên quèn như tôi, hoặc ông ấy không thèm để tâm. Ông ấy chỉ gật đầu nhẹ một cái xã giao, rồi quay sang ân cần mở cửa xe cho Lan, tay che trần xe để cô ấy không bị va đầu. – “Vào thôi em, trời nắng rồi.”

Chiếc xe lăn bánh êm ru, để lại tôi và Hạnh đứng chôn chân giữa trời nắng. Hạnh vẫn đang sung sướng sờ vào cọc tiền trong túi, huých tay tôi: – “Anh thấy chưa? Vợ cũ anh giờ ngon nghẻ gớm. Mà lão già kia là ai thế? Trông giàu nứt đố đổ vách. Chắc bà Lan lại dùng bùa mê thuốc lú gì rồi.”

Tai tôi ù đi. Tôi quay sang nhìn Hạnh – người vợ trẻ trung với bộ đồ ngủ xộc xệch, khuôn mặt trát phấn loang lổ và sự hám tiền lộ liễu. Rồi tôi nhớ lại hình ảnh Lan bước lên chiếc Maybach, kiêu hãnh như một bà hoàng bên cạnh người đàn ông quyền lực nhất công ty tôi. Tôi đã ruồng bỏ “viên ngọc thô” chỉ vì lớp vỏ xù xì bên ngoài để nhặt lấy một “hòn đá cuội” được sơn phết lòe loẹt.

Lan không hề quê mùa. Cô ấy chỉ thiếu một người đàn ông đủ tầm và đủ tâm để nhận ra giá trị của cô ấy, để chăm sóc và giúp cô ấy tỏa sáng. Và người đàn ông đó lại chính là sếp tổng của tôi. Cầm tấm thiệp cưới trên tay, nhìn cái tên quen thuộc của sếp nằm cạnh tên vợ cũ, tôi cảm thấy một vị đắng ngắt dâng lên trong cổ họng. 100 triệu kia… đối với họ chỉ là tiền lẻ, là sự bố thí cho một quá khứ rẻ rúng. Nhưng với tôi, đó là cái tát đau điếng nhất cuộc đời.

Ngày mai đến công ty, tôi phải đối diện với sếp Hùng như thế nào đây? Và cay đắng hơn cả, tôi phải đối diện với chính sự ngu dốt của mình như thế nào trong suốt phần đời còn lại?

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *