Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc…
Chiều hôm đó, vợ tôi đang gọt trái cây thì nghe tiếng gõ cửa.
Tôi mở ra – là vợ cũ, người đã ly hôn tôi ba năm.
Cô ấy ăn mặc thanh lịch, thần thái sang chảnh, tay cầm hộp quà và một phong bì. Cô cười rất nhẹ:
Anh sắp làm bố rồi, em mời anh và chị đến dự đám cưới của em.
Tôi hơi ngượng, nhưng chưa kịp phản ứng thì vợ tôi mừng rỡ như bắt được vàng:
Ôi trời, người văn minh là phải vậy! Mời vào, mời vào, uống nước!
Nhận thiệp xong, vợ tôi vui vẻ lật phong bì xem thử và mắt sáng rực:
Trời ơi! Một trăm triệu!
Cô ấy cất ngay vào túi áo trong, miệng hồ hởi:
Em yên tâm, vợ chồng chị đi chắc chắn! Còn chúc mừng em tìm được người tốt!
Vợ cũ tôi chỉ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm y như có điều gì muốn nói… rồi đứng dậy cáo từ.
Vừa ra đến cửa – một chiếc SUV tiền tỉ phanh lại
Cả xóm tò mò ghé mắt nhìn. Xe sang, biển đẹp, lớp sơn còn bóng loáng mùi mới.
Vợ tôi huých tay tôi:
Ghê thật, ly hôn cái mà đổi đời luôn!
Cửa xe mở…
Vợ cũ đứng một bên, hơi cúi đầu.
Vợ tôi tưởng đó là chồng sắp cưới của cô ấy, còn líu lo:
Chúc mừng hai em hạnh phúc!
Nhưng người bước xuống lại khiến tôi lịm người – còn vợ tôi thì xanh mặt.
Người đàn ông bước xuống chính là… .

…chính là anh Hùng – giám đốc công ty cũ nơi tôi từng làm việc.
Người đàn ông từng trực tiếp ký quyết định sa thải tôi ba năm trước, cũng là người mà vợ tôi hiện tại vẫn thường nhắc đến với giọng đầy ngưỡng mộ:
– “Người ta làm lãnh đạo mà có tâm, có tầm. Giá mà anh được như người ta thì tốt biết mấy…”
Tôi đứng chết trân.
Anh Hùng bước xuống xe, dáng điềm đạm, vest chỉnh tề, đồng hồ trên tay sáng lóa. Anh ta nhìn tôi, hơi khựng lại nửa giây, rồi gật đầu xã giao:
– Lâu rồi không gặp.
Vợ tôi lúc này đơ người, tay vô thức siết chặt chiếc túi áo trong – nơi đang cất 100 triệu. Nụ cười lúc nãy còn tươi rói, giờ cứng đờ trên môi.
Vợ cũ tôi nhẹ nhàng lên tiếng, giọng bình thản nhưng từng chữ rơi xuống như đá:
– Em quên chưa giới thiệu.
– Đây là chồng sắp cưới của em.
Không khí như bị rút cạn.
Vợ tôi lắp bắp:
– À… à… hóa ra là… anh Hùng…
Anh Hùng gật đầu, rồi quay sang vợ cũ tôi, đặt tay lên vai cô ấy – một cử chỉ rất tự nhiên, rất thân mật:
– Em đứng lâu ngoài nắng rồi, lên xe đi.
Trước khi bước lên, vợ cũ quay lại nhìn tôi. Ánh mắt không còn oán trách, không hả hê, chỉ là một sự điềm nhiên của người đã đi rất xa rồi.
– À quên – cô ấy nói thêm – 100 triệu đó là tiền em gửi anh chị mừng cưới trước.
– Còn hôm cưới, anh chị khỏi cần phong bì lại, em ngại lắm.
Nói xong, cô ấy cúi đầu chào vợ tôi rất lịch sự, rồi lên xe.
Chiếc SUV lăn bánh rời đi, để lại trước cửa nhà tôi một khoảng lặng nặng nề đến nghẹt thở.
Vợ tôi quay sang nhìn tôi, giọng khàn hẳn:
– Anh… anh quen anh ta à?
Tôi gật đầu, nuốt khan:
– Ừ. Sếp cũ của anh.
Cô ấy im lặng rất lâu. Rồi đột ngột mở túi, lấy phong bì 100 triệu ra đặt mạnh xuống bàn:
– Tiền này… để đấy đã.
Tối hôm đó, vợ tôi không còn hào hứng nói về đám cưới nữa. Cô ấy nằm quay lưng, còn tôi thì trằn trọc không ngủ nổi.
Trong đầu tôi chỉ quanh quẩn một suy nghĩ:
Ngày xưa, khi tôi trắng tay nhất, cô ấy rời đi.
Hôm nay, khi tôi tưởng mình đã ổn, tôi mới nhận ra…
có những người, rời khỏi đời mình không phải vì họ sai –
mà vì mình chưa đủ tầm để đi cùng họ.
Và 100 triệu kia…
không phải là tiền mừng cưới.
👉 Nó là cái giá của một lời chào tạm biệt rất đắt.