Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “Đi luôn, khỏi về”. Để rồi đúng 30 phút sau chồng nhận tin s/ét đ/á/nh từ vợ…

Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “Đi luôn, khỏi về”. Để rồi đúng 30 phút sau chồng nhận tin s/ét đ/á/nh từ vợ…

Toàn ngồi vắt chân trên ghế sofa, tay cầm điều khiển tivi nhưng mắt lại liếc xéo về phía vợ. Lan đang vừa địu con, vừa một tay gấp vội mấy bộ quần áo vào chiếc túi du lịch nhỏ.

– “Cô định đi bao lâu”? – Toàn hất hàm hỏi, giọng đầy vẻ khó chịu. – “Em đã nói với anh rồi. Bố em t/ai bi/ến nặng, bác sĩ bảo tiên lượng xấu. Em phải về ngay. Anh cho em xin phép đưa con về thăm ông ngoại một thời gian”. Toàn cười khẩy, tiếng cười ngắn ngủn và chói tai: – Thăm gì mà thăm. Đàn bà đi lấy chồng thì phải lo việc nhà chồng. Nhà cửa bộn bề, mẹ tôi thì đau lưng, cô vác con đi để nhà ai hầu? Bố cô già rồi, s/inh lão bệ/nh t/ử là lẽ thường, có phải cô về là ông ấy sống lại được đâu. Khi nào báo t/ử hẵng hay”.

Lan khựng lại. Cô quay sang nhìn chồng, ánh mắt vốn luôn nhẫn nhịn nay bỗng dưng lạnh lẽo đến lạ. Cô không cãi, chỉ lẳng lặng kéo khóa túi xách, bế đứa con mới 8 tháng lên tay, rồi bước thẳng ra cửa không nói thêm một lời nào.

– “Cô đi là đi luôn đấy nhé! Cu/ốn x/éo khỏi cái nhà này. Đừng có mà vác mặt về khóc lóc”! – Toàn gào với theo. Cánh cửa đóng sầm lại. Lan đã đi.

Mẹ Toàn – bà Phượng, từ trong phòng ngủ đi ra, mặt đắp mặt nạ dưa chuột, giọng chua loét: – “Nó đi rồi hả con? Gớm, cái ngữ con nhà quê, hở tí là đòi về ngoại. Con cứ kệ xá/c nó. Để mẹ xem nó trụ được mấy ngày. Mà nhà này không có cái thói vợ bỏ đi đâu nhé. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về. Con làm cho ra ngô ra khoai đi”. Nghe mẹ k/hích, m/áu nó/ng trong người Toàn bốc lên. Anh ta nghĩ: “Được, cô thích đi tôi cho cô đi luôn. Để xem mẹ con cô sống thế nào khi không có tiền của thằng này”.
Toàn lao vào phòng ngủ, lôi cái vali cỡ đại của Lan ra. Anh ta không xếp, mà vơ tất cả quần áo, đồ đạc của hai mẹ con n/ém tống ném tháo vào trong. Váy vóc, bỉm sữa, đồ chơi… tất cả lộn xộn như một đống rác. Toàn kéo khóa, gọi ngay cho một dịch vụ ship hàng siêu tốc.

15 phút sau, shipper đến. Toàn dúi vào tay anh ta tờ 500 nghìn: – Chở ngay cái vali này ra bến xe, tìm đúng chuyến xe về quê vợ tôi, tên nhà xe tôi ghi trong giấy rồi, gửi cho cô ta. Bảo là chồng gửi biếu luôn, không cần trả lại.Xong xuôi, Toàn rút điện thoại, soạn một tin nhắn mà anh ta cho là “ngầu” nhất, mang tính s/át thư/ơng cao nhất gửi cho Lan: “Cô đã bước chân ra khỏi nhà này thì đừng mong quay lại. Vali quần áo tôi đã gửi ship cho cô rồi. Đi luôn đi, khỏi về. Nhà này không chứa chấp loại con dâu coi trọng nhà ngoại hơn nhà chồng. Ký đơn ly hôn tôi sẽ gửi sau.”…

Toàn ném điện thoại lên bàn, ngả người ra sofa, bật tivi xem bóng đá. Trong đầu anh ta lúc này chỉ có một suy nghĩ:
“Đàn bà không tiền, ôm con nhỏ, về quê được vài bữa là lại lóc cóc quay về xin lỗi.”

Mẹ Toàn cũng yên tâm vào bếp nấu cơm, miệng không quên buông vài câu mỉa mai:
– “Để xem nó cứng được mấy hôm.”


Ở đầu bên kia, Lan đang ngồi trên chiếc xe khách cũ, con ngủ thiếp trong lòng vì mệt. Cô vừa nhận được tin nhắn của Toàn, đọc xong mà không khóc.

Chỉ lặng lẽ… nhắn lại đúng một dòng:

“Anh nhớ giữ điện thoại bên người. 30 phút nữa anh sẽ cần.”

Toàn đọc xong, bật cười khinh bỉ, quăng điện thoại xuống bàn:
– “Làm như sắp tận thế tới nơi.”


Đúng 30 phút sau.

Bầu trời bên ngoài căn chung cư bỗng tối sầm lại. Gió rít từng cơn dữ dội. Mây đen cuộn thấp đến mức như sắp đè sập cả tòa nhà.

BÀNG———!!!

Một tia sét xé toạc bầu trời, giáng thẳng xuống khu vực trạm điện ngay sau chung cư.

ẦM!

Cả căn hộ rung lên bần bật. Tivi tắt phụt. Đèn phụt tắt. Điều hòa tắt ngúm. Mùi khét lẹt bốc lên.

Toàn giật mình bật dậy:
– “Cái quái gì thế?!”

Chưa kịp định thần, điện thoại anh ta rung bần bật.

Một tin nhắn hiện lên.
Là từ Lan.

“Anh ra ban công nhìn xuống đi.”

Toàn cau mày, bước ra ban công.

Tim anh ta đập thình thịch.

Chiếc xe hơi mới mua, niềm tự hào lớn nhất của anh ta, đang đỗ dưới sân…
Bị một nhánh cây lớn gãy đổ, đè nát phần đầu xe.

Chưa hết.

Điện thoại lại rung.

Một số lạ gọi đến.
Giọng đàn ông hốt hoảng:
– “Anh Toàn phải không? Tôi là quản lý kho. Hệ thống điện bị sét đánh, cháy lan sang khu chứa hàng. Lô hàng gần 3 tỷ của công ty anh… chắc không cứu được rồi.”

Toàn chân mềm nhũn, bám chặt lan can.

Chưa đầy 5 phút sau, một cuộc gọi khác:
– “Anh Toàn, ngân hàng thông báo tài khoản công ty anh bị phong tỏa tạm thời để điều tra giao dịch bất thường.”

Toàn như kẻ mất hồn, quay vào nhà, run rẩy nhặt điện thoại lên.

Lan gọi video.

Màn hình hiện lên khuôn mặt cô. Không khóc. Không gào. Bình tĩnh đến lạnh người.

– “Anh còn nhớ bố em không?” – Lan nói chậm rãi – “Ông từng là kỹ sư điện lực hơn 30 năm. Trước khi tai biến, ông đã ký giấy chuyển nhượng toàn bộ cổ phần trạm điện tư nhân cho em đứng tên hộ… vì sợ anh coi thường.”

Toàn há hốc miệng.

Lan tiếp:
– “Anh thuê shipper đuổi mẹ con em đi đúng lúc… em vừa ký xong giấy rút vốn, cắt điện kỹ thuật để bảo trì khẩn cấp. Trùng hợp thật, lại đúng lúc trời mưa giông.”

Cô cúi nhìn con đang ngủ:
– “Anh yên tâm. Em không quay lại đâu. Nhưng cũng nhắc anh một điều…”

Lan nhìn thẳng vào camera, giọng trầm xuống:
– “Có những người anh đừng dồn họ đến đường cùng. Vì khi họ không còn gì để mất… thì trời cũng đứng về phía họ.”

Màn hình tắt.

Toàn ngã phịch xuống sàn, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.

Ngoài kia, sấm vẫn nổ vang trời.

Còn Lan, trên chuyến xe về quê, ôm con vào lòng, khẽ thì thầm:
– “Ngoại đợi con… mẹ con con về rồi.”

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *