Vợ bán rau vay 300 triệu cho chồng đi XKLĐ, ở nhà ăn cơm với nước mắm để trả n/ợ. Ngày chồng về mang theo 6 tỷ nhưng ch/ê người vợ tần tảo là x//ấu x//í, b//ẩn th//ỉu. Anh ta lấy luôn vợ mới, nhưng đúng lúc đám cưới diễn ra thì nhận tin s//ét đá//nh…
Từ ngày anh đi, cô gồng gánh tr/ả n/ợ từng đồng, ngày ba bữa chỉ ăn cơm chan nước mắm, tối đến lại may thuê thêm áo quần kiếm tiền lãi. Nửa năm đầu Hùng chật vật làm không đủ ăn Mai còn phải gửi thêm tiền sang cho chồng. 6 năm trời, cô không mua nổi cho mình một bộ quần áo mới. Người g/ầy r/ạc ti/ều t/ụy vì làm nhiều mà không được tẩm bổ. 6 năm cuối cùng Mai cũng trả hết số n/ợ vay cho chồng đi XKLĐ.
Hùng không gửi tiền về hàng tháng mà anh giữ lại. Anh nói giữ lại thì mới để được chứ sợ gửi về x/é lẻ sau mất vốn. Chồng nói cũng có lý nên Mai không trách móc. Ở nhà chỉ biết cố gắng.
Ngày Hùng về nước, cả làng kéo nhau ra xem. Anh bước xuống xe, áo sơ mi trắng, cổ đeo dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái. Người ta trầm trồ: “Hùng giờ khác xưa rồi, giàu có nhất xã đấy!”
Nhưng khi nhìn thấy Mai – dáng người g/ầy g/ò, làn da rám nắng, mái tóc cắt ngắn vì hay cúi may đồ – Hùng nhếch mép cười lạnh: “Cô… chính là người tôi từng gọi là vợ à?”. Mai sững sờ.
Hùng ngồi xuống ghế, vung tay đập phong bì xuống bàn, bên trong là sổ tiết kiệm 6 tỷ.
“Tôi giờ giàu có nhất cái xã này. Tôi không thể sống với người vợ xấ/u x/í.
