Tỷ phú tưởng vợ v//ô s//inh liền bỏ rơi không thương tiếc để đến với tình tr::ẻ, 15 năm sau gặp lại s:ững s/ờ khi thấy 2 đứa con trai si::nh đôi của vợ cũ lại giống mình y đúc. Sự thật khiến anh ta kinhhai và đ/au đ/ớn suốt phần đời còn lại…
15 năm trước, Hùng là một gã đàn ông t/àn nh//ẫn và to/an tính. Khi ấy, sự nghiệp mới phất lên, Hùng khao khát có người nối dõi tông đường. Nhưng Lan Chi – người vợ tào khang đã cùng anh ăn cơm trộn mì tôm từ thủa hàn vi – lại mãi chẳng thấy tin vui. Áp lực từ gia đình và sự ích kỷ bản thân khiến Hùng thay lòng đổi dạ.
Anh ta cặp kè với Ngọc – một cô nàng hot/girl nó//ng bỏ//ng, tr//ẻ trung. Ngọc rót vào tai Hùng những lời mật ngọt về một tương lai “con đàn cháu đống”. Và rồi, trong một chiều mưa tầm tã, Hùng ném tờ đơn ly hôn vào mặt Lan Chi cùng lời tuyên bố lạnh lùng: “Cô không biết đ/ẻ thì để tôi đi tìm người khác. Tôi không thể để dòng họ này tuyệt tự được”. Anh ta đu//ổi cô ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng, mặc kệ đôi mắt sưng húp vì khóc của vợ.
Nào ngờ, quả báo đến sớm hơn anh tưởng. Ngọc – cô b/ồ nh//í xinh đẹp – không những chẳng sinh cho anh mụn con nào mà còn là một cái “máy bào” chính hiệu. Cô ta nướng tiền của Hùng vào những cuộc ch//ơi thâu đêm, những chuyến du lịch xa xỉ và rồi cắm sừng anh để chạy theo một gã tr/ai tr/ẻ hơn. Khi Hùng nhận ra mình bị lừa cả tình lẫn tiền thì đã quá muộn. Anh trở lại cuộc sống độc thân, giàu có nhưng cô độc đến r//ợn người.
— “Xin mời nữ doanh nhân tiêu biểu của năm, bà Nguyễn Lan Chi, Tổng giám đốc tập đoàn LK Group lên phát biểu.”
Tiếng MC vang lên kéo Hùng về thực tại. Cái tên “Lan Chi” khiến tim anh ta hẫng đi một nhịp. Trên sân khấu, một người phụ nữ bước ra, sang trọng, quý phái trong bộ đầm dạ hội màu đen tuyền. Khuôn mặt ấy, dù đã điểm chút dấu vết thời gian, vẫn toát lên vẻ đẹp mặn mà, sắc sảo và đầy quyền lực.
Đó chính là Lan Chi – người vợ anh đã ruồng bỏ năm nào. Hùng ch//ết lặng. Cô ấy không còn là người đàn bà lam lũ, nhẫn nhịn ngày xưa nữa. Cô ấy rực rỡ như một con phượng hoàng tái si/nh từ tro tàn. Nhưng điều khiến Hùng kinh hoàng hơn cả không phải là sự thành công của vợ cũ. Từ cánh gà, hai cậu thiếu niên trạc 14, 15t, mặc vest lịch lãm bước ra, cầm hoa tặng mẹ. Khoảnh khắc hai đứ/a tr//ẻ quay mặt xuống khán đài cười tươi, ly rượu trên tay Hùng rơi xuống sàn vỡ tan tành. Hai đứ/a tr//ẻ đó… giống Hùng như hai giọt nước. Từ đôi mắt sâu, sống mũi cao thẳng tắp cho đến cái cách nhếch mép cười ngạo nghễ. Không cần xét nghiệm ADN, bất cứ ai nhìn vào cũng biết đó là con của anh.
Hùng lao về phía sân khấu như một kẻ đi//ên…

…Hùng bị bảo vệ chặn lại ngay dưới chân sân khấu. Cả khán phòng xôn xao. Lan Chi đứng sững trong giây lát, rồi rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Ánh mắt cô lướt xuống, chạm đúng vào gương mặt đang tái mét của người đàn ông năm xưa.
Cô không né tránh. Cũng không mỉm cười.
Hai cậu bé đứng cạnh Lan Chi khẽ nghiêng đầu:
— “Mẹ, chú kia là ai vậy?”
Câu hỏi hồn nhiên ấy như một nhát dao cắm thẳng vào tim Hùng.
Lan Chi đặt tay lên vai các con, giọng điềm tĩnh đến lạnh người:
— “Không ai cả. Chỉ là một người từng đi ngang qua đời mẹ.”
Buổi lễ kết thúc trong tiếng vỗ tay vang dội. Hùng đứng chết lặng ở góc hội trường, chờ mọi người ra về. Khi Lan Chi bước xuống, anh chặn trước mặt cô, giọng run rẩy:
— “Chi… Chi, đó là… con của anh phải không?”
Lan Chi nhìn thẳng vào mắt anh, ánh nhìn không còn oán hận, chỉ còn sự xa lạ:
— “Anh nhớ không? Ngày ký đơn ly hôn, anh bảo tôi không biết đẻ.”
Hùng nuốt khan:
— “Anh… anh không biết em mang thai.”
Lan Chi khẽ cười. Một nụ cười nhạt đến đau:
— “Không. Anh không cần biết.”
Cô kể, giọng đều đều như nói chuyện của người khác.
Đêm hôm anh đuổi cô ra khỏi nhà, Lan Chi ngất xỉu ngay ngoài cổng vì kiệt sức. Trong bệnh viện, bác sĩ thông báo cô mang song thai đã hơn hai tháng. Cô từng gọi cho Hùng. Ba cuộc. Không một lần bắt máy. Cuộc thứ tư, Ngọc nghe máy và nói đúng một câu:
— “Anh Hùng bận rồi, đừng làm phiền nữa.”
Lan Chi cúp máy. Tắt luôn số điện thoại ấy. Cô ra nước ngoài, bắt đầu lại từ con số không. Những năm đầu, có lúc cô phải vừa truyền nước vừa ký hợp đồng, vừa ru con vừa học quản trị. Hai đứa bé chính là thứ duy nhất giữ cô sống sót.
— “Anh biết điều đau đớn nhất là gì không?” — Lan Chi hỏi, giọng vẫn bình thản.
— “Không phải là nghèo. Mà là khi anh muốn xin lại… thì tôi đã không còn cần nữa.”
Hùng run rẩy:
— “Anh là cha của chúng… Anh có quyền—”
Lan Chi cắt ngang, ánh mắt sắc như dao:
— “Quyền? Anh từ bỏ quyền đó từ 15 năm trước rồi.”
Hai cậu bé bước đến, đứng chắn trước mặt mẹ. Cả hai đều cao ráo, ánh mắt thông minh nhưng lạnh lùng lạ thường.
— “Chú đừng làm phiền mẹ cháu.” — một cậu nói.
— “Chúng cháu không có cha.” — cậu còn lại tiếp lời.
Từng chữ rơi xuống, nặng như đá.
Lan Chi xoay người rời đi, không quay đầu. Trước khi bước lên xe, cô để lại một câu cuối cùng:
— “Anh giàu vì tiền. Tôi giàu vì lựa chọn. Và lựa chọn tốt nhất đời tôi… là rời xa anh.”
Đêm đó, Hùng ngồi một mình trong căn biệt thự rộng thênh thang. Tài sản hàng nghìn tỷ, nhưng lần đầu tiên trong đời, anh thấy mình nghèo đến tận cùng.
Anh hiểu ra sự thật muộn màng:
Không phải Lan Chi vô sinh.
Mà chính anh mới là người… không xứng đáng làm cha.
Và nỗi đau ấy, không thứ tiền bạc nào mua nổi để xóa đi — nó theo anh suốt phần đời còn lại.