Từ ngày sinh con, tôi sang nhà nội ở để mẹ chồng tiện chăm sóc cháu nhưng lạ là, tôi sang đây đã được 15 ngày thì 15 ngày đó đêm nào mẹ tôi cũng l:-ẻn ra ngoài

Từ ngày sinh con, tôi sang nhà nội ở để mẹ chồng tiện chăm sóc cháu nhưng lạ là, tôi sang đây đã được 15 ngày thì 15 ngày đó đêm nào mẹ tôi cũng l:-ẻn ra ngoài
Tôi là Thư. Cuộc đời tôi sang trang mới kể từ ngày bé Bống chào đời. Sau những ngày tháng ch;-ật vậ:t ở cữ trong căn hộ chung cư chật hẹp, vợ chồng tôi quyết định chuyển về nhà nội một thời gian. Lý do thì nhiều, nhưng chủ yếu là để bà nội – mẹ chồng tôi – tiện chăm sóc cháu, và cũng để tiết kiệm một khoản chi phí sinh hoạt trong thời buổi kinh tế khó khăn này.

Nhà nội nằm sâu trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh, là kiểu nhà ống ba tầng xây từ những năm 90, cũ kỹ nhưng kiên cố. Mẹ chồng tôi, bà Hảo, là một người phụ nữ góa chồng đã lâu. Bà sống t:ằn ti:ện, ch;ắt c;hiu, cả đời chỉ biết đến con cái. Trong mắt tôi, bà là một người mẹ chồng mẫu mực, tuy có phần ít nói và lầm lì.

Đến đêm thứ mười. Sự kiên nhẫn của tôi bắt đầu c:-ạn k-iệt. Chồng tôi – Huy – là một người đàn ông vô tư đến mức v:-ô tâm. Anh làm kỹ sư xây dựng, ngày đi làm về mệt là lăn ra ngủ như ch-t, chẳng hay biết gì về những chuyến đi đêm của mẹ.

“Anh! Dậy đi! Em có chuyện quan trọng.”

Huy nhăn nhó, mắt nhắm mắt mở:

“Gì thế vợ? Đang ngon giấc.”

“Anh có biết đêm nào mẹ cũng đi ra ngoài từ 11 giờ đến 3 giờ sáng không?”

Huy bật dậy như lò xo, tỉnh cả ngủ:

“Em nói linh tinh cái gì đấy? Mẹ già rồi, đi đâu giờ đấy?”

“Em theo dõi đúng mười lăm đêm nay rồi. Không sai một phút nào. Anh không tin thì nhìn đồng hồ đi, sắp đến giờ rồi đấy.”

Và rồi Huy đi theo, cuộc gọi sau đó của Huy khiến tay tôi buông thõng, điện thoại rơi xuống đất…………

…Đúng 11 giờ kém mười, mẹ chồng tôi nhẹ nhàng mở cửa tầng một. Bà khoác chiếc áo nâu sờn, đội mũ che kín mặt, bước ra ngõ như một cái bóng quen thuộc.

Huy nhìn tôi, ánh mắt đã bắt đầu dao động. Anh khoác vội áo, theo sau mẹ ở khoảng cách đủ xa. Tôi ở nhà, tim đập thình thịch, hai tay ôm chặt chiếc điện thoại như bấu víu vào thứ gì đó để trấn an mình.

11 giờ 27 phút.

Điện thoại rung.

Tên Huy hiện lên.

Tôi vừa bắt máy thì giọng anh vỡ ra, run đến lạ:
– “Thư… em xuống đây… ngay đi…”

– “Có chuyện gì?” – tôi hỏi, tim như rơi xuống.

– “Anh đang ở… nghĩa trang cuối ngõ sau chợ cũ.”

Tôi bủn rủn cả người.


Sự thật sau cánh cổng sắt

Tôi gửi con cho cô giúp việc, khoác áo lao ra khỏi nhà. Đêm khuya, con ngõ dài hun hút, gió lạnh quất vào mặt. Nghĩa trang nhỏ ấy tôi biết – bỏ hoang đã lâu, chỉ còn vài ngôi mộ cũ, cỏ mọc um tùm.

Dưới ánh đèn pin điện thoại, tôi thấy Huy đứng bất động.
Còn mẹ chồng tôi… đang quỳ trước một ngôi mộ không bia, tay run run thắp nén nhang.

Bà thì thầm, giọng lạc đi:
– “Con trai… mẹ xin lỗi… mẹ không giữ được cháu…”

Tôi chết sững.

Huy bước tới, giọng nghẹn:
– “Mẹ… mộ này là sao?”

Mẹ chồng quay lại. Ánh đèn soi rõ gương mặt bà – đôi mắt sưng đỏ, hõm sâu, như đã khóc suốt nhiều năm.

Bà ngồi bệt xuống đất, không giấu nữa:
– “Đây là… anh trai của con.”

Tôi choáng váng.
Huy đứng không vững, phải vịn vào hàng rào sắt.


Bí mật bị chôn vùi

Bà Hảo kể, giọng đứt quãng trong gió đêm.

Hai mươi bảy năm trước, bà sinh một đứa con trai đầu lòng. Đứa bé yếu ớt, sinh non, mắc bệnh tim bẩm sinh. Gia đình nghèo, chồng bà khi ấy đi làm ăn xa, tai nạn mất sớm. Bà một mình ôm con chạy chữa khắp nơi.

Đêm định mệnh đó, bà ngủ quên vì kiệt sức. Khi tỉnh dậy… đứa bé đã ngừng thở.

Không tiền mua đất nghĩa trang tử tế, bà chôn con ở khu đất hoang sau chợ, không bia, không tên. Nỗi ám ảnh ấy theo bà suốt đời.

Sau này bà sinh Huy. Từ ngày chồng mất, bà sợ đêm, sợ ngủ say.
Và từ khi tôi sinh bé Bống – đứa trẻ giống hệt anh trai đã mất – ký ức ấy sống dậy dữ dội.

– “Mỗi đêm mẹ đều mơ thấy nó khóc…” – bà bật khóc nức nở
– “Mẹ sợ nếu ngủ say, mẹ lại mất thêm một đứa cháu…”

Tôi quỵ xuống, nước mắt trào ra.


15 đêm không ngủ

Hóa ra, suốt 15 đêm tôi ở đây, mẹ chồng tôi không ngủ.

Bà ra nghĩa trang, ngồi đến 3 giờ sáng, nói chuyện với đứa con đã mất, như một cách tự trừng phạt bản thân, rồi lặng lẽ về nấu cháo cho tôi, bế cháu cho tôi ngủ.

Không phải bà lén lút.
Bà đang canh giữ ký ức và nỗi đau của chính mình.

Huy ôm chầm lấy mẹ, lần đầu tiên tôi thấy chồng mình khóc như một đứa trẻ.

– “Mẹ… sao mẹ không nói với con?”

– “Mẹ sợ con đau.”


Sau đêm đó

Chúng tôi đưa hài cốt anh trai Huy về nghĩa trang đàng hoàng, dựng bia, làm lễ.
Từ hôm ấy, mẹ chồng tôi ngủ trọn giấc đầu tiên sau gần 30 năm.

Còn tôi, tôi hiểu ra một điều:

Có những người mẹ không điên, không bí ẩn.
Chỉ là họ mang quá nhiều nỗi đau mà chưa từng được phép nói ra.

Đêm nay, tôi nhìn mẹ chồng ôm bé Bống ngủ say, ánh đèn vàng dịu rơi lên gương mặt bà.
Tôi nhẹ nhàng kéo chăn cho hai bà cháu.

Lần đầu tiên sau 15 đêm…
Ngôi nhà này thật sự yên tĩnh.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *