Từ ngày sinh con, tôi sang nhà nội ở để mẹ chồng tiện chăm sóc cháu nhưng lạ là, tôi sang đây đã được 15 ngày thì 15 ngày đó đêm nào mẹ tôi cũng l:-ẻn ra ngoài
Tôi là Thư. Cuộc đời tôi sang trang mới kể từ ngày bé Bống chào đời. Sau những ngày tháng ch;-ật vậ:t ở cữ trong căn hộ chung cư chật hẹp, vợ chồng tôi quyết định chuyển về nhà nội một thời gian. Lý do thì nhiều, nhưng chủ yếu là để bà nội – mẹ chồng tôi – tiện chăm sóc cháu, và cũng để tiết kiệm một khoản chi phí sinh hoạt trong thời buổi kinh tế khó khăn này.
Nhà nội nằm sâu trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh, là kiểu nhà ống ba tầng xây từ những năm 90, cũ kỹ nhưng kiên cố. Mẹ chồng tôi, bà Hảo, là một người phụ nữ góa chồng đã lâu. Bà sống t:ằn ti:ện, ch;ắt c;hiu, cả đời chỉ biết đến con cái. Trong mắt tôi, bà là một người mẹ chồng mẫu mực, tuy có phần ít nói và lầm lì.
Đến đêm thứ mười. Sự kiên nhẫn của tôi bắt đầu c:-ạn k-iệt. Chồng tôi – Huy – là một người đàn ông vô tư đến mức v:-ô tâm. Anh làm kỹ sư xây dựng, ngày đi làm về mệt là lăn ra ngủ như ch-t, chẳng hay biết gì về những chuyến đi đêm của mẹ.
“Anh! Dậy đi! Em có chuyện quan trọng.”
Huy nhăn nhó, mắt nhắm mắt mở:
“Gì thế vợ? Đang ngon giấc.”
“Anh có biết đêm nào mẹ cũng đi ra ngoài từ 11 giờ đến 3 giờ sáng không?”
Huy bật dậy như lò xo, tỉnh cả ngủ:
“Em nói linh tinh cái gì đấy? Mẹ già rồi, đi đâu giờ đấy?”
“Em theo dõi đúng mười lăm đêm nay rồi. Không sai một phút nào. Anh không tin thì nhìn đồng hồ đi, sắp đến giờ rồi đấy.”
Và rồi Huy đi theo, cuộc gọi sau đó của Huy khiến tay tôi buông thõng, điện thoại rơi xuống đất…………
