Trước ngày cưới vợ mới tôi đến lau dọn mộ cho vợ cũ, đúng lúc này…1 người xuất hiện cuộc đời tôi cũng thay đổi từ đây…Chiều mùa thu, nắng vàng nhạt phủ lên con đường dẫn ra nghĩa trang ng:;oại ô thành phố. Tôi đứng trước tấm bia đá đã ngả màu rêu phong, trong tay cầm bó hoa cúc trắng và một chiếc khăn vải mềm.
Hôm nay là ngày cuối cùng tôi có thể ở một mình với cô ấy — trước khi cuộc đời tôi rẽ sang một ng:;ã mới. Ngày mai tôi sẽ cưới một người phụ nữ khá:;c. Một người t:ốt, hiền lành, yêu tôi thật lòng… nhưng không phải là cô ấy.
Tôi quỳ xuống, lau tấm bia đá đã mờ đi dòng chữ khắc tên Pham Thị Hương, vợ tôi — hay đúng hơn là vợ cũ, nếu người ch:;ết còn có thể mang danh phận.
Chúng tôi lấy nhau năm tôi 28 tuổi. Vân Anh là giáo viên dạy Văn, luôn nhẹ nhàng và sâu sắc. Cô ấy từng nói:
“Nếu một ngày em không còn bên anh nữa, hãy để em ở lại trong t:;im anh, nhưng đừng để em trói buộc cuộc s:;ống của anh. Em không muốn anh cô đơn.”
Nhưng tôi đã không thể yêu thêm ai suốt ba năm sau khi cô ấy m:;ất vì t:ai :nạn giao thông. Cho đến khi tôi gặp Ngọc. Ngọc khá:;c Vân Anh — mạnh mẽ, sắc sảo và hiện đại. Cô ấy không bao giờ so sánh mình với “người cũ”, và luôn kiên nhẫn đợi tôi học cách yêu lại.
Tôi đặt bó hoa lên bia mộ, run rẩy lẩm bẩm:
– Anh xin lỗi, Vân Anh. Ngày mai anh sẽ lấy vợ…
Một cơn gió lạ thổi qua, làm rùng mình s:;ống lưng. Tôi nhìn quanh, nghĩa trang không một bóng người. Nhưng rồi… tôi nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Quay lại — không có ai.
Tôi rút khăn lau tiếp m:;ặt bia, thì b:;ất chợt… tay tôi dừng lại. Trên bề m:;ặt mộ… có một vết xước mới. Tôi chưa từng thấy nó. Vết xước chạy dọc, như thể ai đó đã dùng vật sắc khắc vào đá. Tôi cúi xuống, nhìn kỹ.
“ĐỪNG CƯỚI CÔ TA”
Tôi ch:;ết lặng. Tay tôi run lên, khăn r:;ơi xuống đất. Mắt tôi dán chặt vào dòng chữ. Là ai? Ai đã làm chuyện này?
Tôi quay đầu lại — một người đ;:àn bà mặc váy đen đứng lặng lẽ cách tôi vài mét. Mái tóc dài che kh:;uất nửa khuôn m:;ặt, dáng người gầy gò, đôi mắt lạnh như băng…

…Tôi đứng bật dậy theo phản xạ, tim đập dồn dập đến mức tai ù đi.
– Cô là ai? – tôi hỏi, giọng khàn đặc.
Người đàn bà mặc váy đen không trả lời ngay. Gió thổi mạnh hơn, tà váy cô ta khẽ lay động. Mái tóc dài được vén sang một bên, để lộ gương mặt gầy gò, nhợt nhạt, nhưng đôi mắt thì sắc lạ thường – không vô hồn như tôi tưởng, mà là ánh nhìn của một người còn sống… và mang theo thứ gì đó rất nặng.
– Anh là… chồng của chị Hương? – cô ta hỏi, giọng thấp, chậm, như sợ làm kinh động không gian tĩnh mịch.
Tôi gật đầu, cổ họng khô rát:
– Phải. Còn cô?
Người đàn bà bước lại gần hơn. Khi ánh nắng xiên qua tán cây chiếu rõ gương mặt ấy, tôi bỗng thấy có nét quen quen. Không phải quen vì từng gặp, mà quen như đã thấy đâu đó… trong ảnh.
– Tôi là Mai. Em gái cùng mẹ khác cha của chị Hương.
Câu nói ấy khiến đầu tôi ong lên.
Hương chưa từng nhắc đến một người em gái nào. Suốt những năm chung sống, tôi chỉ biết cô là con một. Tôi siết chặt tay:
– Không thể nào. Vân Anh… vợ tôi… không có em gái.
Mai cười nhạt, nụ cười không chạm đến đáy mắt:
– Vì chị ấy không muốn anh biết.
Cô ta nhìn thẳng vào tấm bia mộ, ánh mắt tối lại:
– Và vì nếu anh biết, có lẽ… chị ấy đã không chết dễ dàng như vậy.
Tôi rùng mình.
– Cô nói vậy là sao?
Mai cúi xuống, nhặt chiếc khăn tôi làm rơi lúc nãy, phủi nhẹ bụi đất rồi đặt lại vào tay tôi. Bàn tay cô ta lạnh đến bất thường.
– Dòng chữ trên mộ… không phải tôi khắc. – cô nói chậm rãi – Nhưng người khắc nó… cũng không phải ngẫu nhiên.
Tôi quay lại nhìn bốn chữ “ĐỪNG CƯỚI CÔ TA”, tim đập như muốn vỡ lồng ngực:
– Ý cô là… Ngọc? Vợ sắp cưới của tôi?
Mai không trả lời ngay. Cô ta lấy trong túi xách ra một chiếc điện thoại cũ, màn hình đã nứt. Bấm vài cái, rồi đưa cho tôi.
Trên màn hình là một bức ảnh.
Trong ảnh, Hương đang ngồi trong quán cà phê, gương mặt nhợt nhạt, ánh mắt hoảng loạn. Đối diện cô ấy… là Ngọc.
Tôi chết sững.
– Không thể… – tôi lắp bắp – Hai người họ chưa từng gặp nhau.
– Ít nhất là anh không biết – Mai đáp.
Cô ta kể, giọng đều đều nhưng từng chữ như dao cứa:
– Một tháng trước khi tai nạn xảy ra, chị Hương tìm tôi. Chị ấy nói có một người phụ nữ đã tiếp cận anh… từ rất sớm. Không phải tình cờ. Không phải vô tình.
– Người đó… chính là Ngọc.
Tôi lắc đầu liên tục:
– Không! Ngọc là người tôi gặp sau khi vợ tôi mất. Cô ấy luôn tôn trọng quá khứ của tôi!
Mai bật cười khẽ, tiếng cười khô lạnh:
– Anh có chắc không? Hay anh chỉ tin vào điều anh muốn tin?
Cô ta mở một đoạn ghi âm. Giọng Hương vang lên, run rẩy nhưng rõ ràng:
“Em không ghen… nhưng người phụ nữ đó khiến em sợ. Cô ta biết quá nhiều về anh, về thói quen, về cả những chuyện riêng tư mà chỉ vợ chồng mới biết. Em cảm giác… mình đang bị thay thế, từng chút một…”
Tôi lảo đảo, phải vịn vào bia mộ mới đứng vững.
– Tai nạn hôm đó… – Mai tiếp lời – là một vụ mất lái. Nhưng hồ sơ có một chi tiết bị bỏ qua: xe của chị Hương đã bị can thiệp phanh.
Không gian quanh tôi như sụp đổ.
– Tại sao… cô nói những điều này với tôi ngay lúc này? – tôi thều thào.
Mai nhìn tôi, ánh mắt lần đầu tiên ánh lên thứ cảm xúc thật:
– Vì ngày mai anh cưới cô ta.
– Và vì… trước khi chết, chị Hương nhờ tôi một việc.
Cô ta đặt tay lên bia mộ, giọng trầm xuống:
– Nếu một ngày anh chuẩn bị quên chị ấy để đi tiếp, hãy chắc rằng người anh chọn… không phải kẻ đã đẩy chị ấy ra khỏi cuộc đời này.
Gió thổi mạnh, lá khô xoáy quanh chân tôi. Tôi nhìn lại bốn chữ khắc trên đá, rồi nhìn người đàn bà áo đen trước mặt.
Cuộc đời tôi, trong khoảnh khắc ấy, đã không còn lối quay về như cũ.
Nếu bạn muốn, mình có thể: