Tôi lái xe đưa chồng ra sân bay để đi ᴄôɴɢ ᴛáᴄ. Ngay khi anh ấy xuống xe, ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ 𝟻 ᴛᴜổɪ thì thầm với tôi “Mẹ ơi… con thấy bố…” Tôi lập tức tấp xe vào lề đường và chạy vào sân bay và rồi không dám tin vào mắt mình…
Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi ᴄôɴɢ ᴛáᴄ ba ngày.
ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ ᴛôɪ, ʙé ɴᴀᴍ, 𝟻 ᴛᴜổɪ, ngồi ghế sau ôm balô khủng long, vừa ɴɢủ ɢậᴛ ᴠừᴀ ʟẩᴍ ʙẩᴍ hát mấy câu vu vơ. Trời còn sớm, đường vắng, mọi thứ bình thường đến mức tôi không nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra.
Xe vừa dừng ở làn trả khách, Hoàng mở cửa, ᴄúɪ xᴜốɴɢ ʜôɴ ɴʜẹ ʟêɴ ᴛʀáɴ Nam:
“Ở nhà ngoan nhé ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ, bố về sẽ mua lego.”
Nam không cười.
ᴄᴏɴ ᴄʜỉ ɴʜìɴ ʙố ᴄʜằᴍ ᴄʜằᴍ.
Hoàng kéo vali đi được vài bước thì Nam ʙỗɴɢ ɴíᴜ ᴛᴀʏ áo tôi, ᴛʜì ᴛʜầᴍ, ɢɪọɴɢ ʀấᴛ ɴʜỏ:
“Mẹ ơi… con thấy bố…”
Tôi quay xuống:
“Con thấy bố làm sao?”
Nam ʟắᴄ đầᴜ, ᴍắᴛ ᴛʀòɴ xᴏᴇ, ɢɪọɴɢ ʀᴜɴ ʀᴜɴ:
“Con thấy bố đɪ ᴄùɴɢ ᴄô ʜôᴍ ᴛʀướᴄ… ᴄô ʜᴀʏ đếɴ ɴʜà ᴍìɴʜ lúc bố bảo con vào phòng.”
ᴛɪᴍ ᴛôɪ đậᴘ ʜụᴛ ᴍộᴛ ɴʜịᴘ.
Tôi nhìn qua kính chắn gió. Hoàng đang đứng ở cửa sảnh, điện thoại áᴘ sáᴛ ᴛᴀɪ, ᴠẻ ᴍặᴛ ᴄăɴɢ ᴛʜẳɴɢ.
“Mẹ ơi… bố ᴋʜôɴɢ đɪ ᴄôɴɢ ᴛáᴄ đâu,”
Nam nói tiếp, giọng ɴɢâʏ ᴛʜơ ɴʜưɴɢ ᴅứᴛ ᴋʜᴏáᴛ,
Tôi tấp xe vào lề không suy nghĩ.
“ɴɢồɪ ʏêɴ trong xe, khóa cửa lại, nghe chưa?”
Tôi nói, ɢɪọɴɢ ᴍìɴʜ ᴄòɴ ʀᴜɴ ʜơɴ ᴄᴏɴ.
Tôi chạy vào sân bay.
Giữa sảnh đông người, tôi nhìn thấy Hoàng rất nhanh. Nhưng anh ta lại đang…

…nhưng anh ta lại đang kéo vali đi song song với một người phụ nữ.
Không phải đồng nghiệp nam như anh từng nói.
Không phải đi một mình.
Là một người phụ nữ trẻ, tóc uốn nhẹ, váy be dài quá gối, tay xách túi xách quen đến mức tim tôi nhói lên — vì tôi đã từng thấy chiếc túi ấy trong phòng ngủ nhà mình.
Cô ta nghiêng đầu nói gì đó, Hoàng cúi xuống nghe, rồi cười.
Nụ cười rất khác. Không phải nụ cười mệt mỏi mỗi sáng anh dành cho tôi, càng không phải nụ cười dỗ con.
Tôi đứng chết lặng giữa sảnh.
Tai tôi ù đi, tim đập mạnh đến mức tưởng như người xung quanh đều nghe thấy.
Đúng lúc đó, Hoàng quay đầu lại.
Ánh mắt anh chạm vào tôi.
Chỉ trong một phần giây — đủ để tôi thấy rõ sự hoảng loạn lướt qua mặt anh, trước khi anh kịp kéo lại vẻ bình tĩnh.
Người phụ nữ kia cũng nhìn theo ánh mắt anh.
Cô ta nhìn tôi, rồi nhìn lại Hoàng, môi khẽ mím, không hề bất ngờ.
Như thể…
cô ta đã biết tôi sẽ xuất hiện.
Hoàng bước về phía tôi, kéo tôi ra xa vài bước, giọng hạ thấp:
“Em… sao em lại vào đây?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ rơi xuống rất chậm:
“Anh nói đi công tác một mình.”
Anh liếc nhanh về phía người phụ nữ kia, rồi đáp:
“À… đây là đối tác. Đi chung chuyến.”
Tôi cười.
Một nụ cười mà chính tôi cũng thấy lạnh sống lưng.
“Đối tác nào,” tôi hỏi,
“lại từng đến nhà mình buổi trưa, lúc anh bảo con vào phòng?”
Hoàng sững người.
Mặt anh tái hẳn đi.
Người phụ nữ kia bước tới, giọng nhẹ tênh nhưng rõ ràng từng chữ:
“Anh Hoàng… em nghĩ mình nên nói thật.”
Tôi quay sang cô ta.
“Cô là ai?”
Cô ta nhìn tôi, ánh mắt không hề né tránh:
“Em là người mà chồng chị đã đặt vé khứ hồi, cùng phòng khách sạn, và xin nghỉ phép công ty để đi cùng.”
Tôi nghe thấy một tiếng gì đó vỡ vụn trong ngực mình.
Không phải đau.
Mà là tỉnh ra.
Tôi không khóc.
Không gào lên.
Chỉ gật đầu một cái rất nhẹ.
“Cảm ơn cô,” tôi nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ,
“đã nói giúp tôi điều mà anh ấy không dám.”
Tôi quay lưng.
Mỗi bước chân rời khỏi sảnh sân bay, tôi bỗng nhớ đến giọng thì thầm run run của con trai mình trong xe:
“Mẹ ơi… bố không đi công tác đâu.”
Hóa ra, người lớn có thể nói dối rất giỏi.
Nhưng trẻ con thì không.