Tôi đi xᴜấᴛ ᴋʜẩᴜ ʟᴀᴏ độɴɢ nhưng chồng ở nhà sốɴɢ ɴʜư ᴠợ ᴄʜồɴɢ với chị gái tôi, khi tôi về thì chị đã có ʙầᴜ được 3 tháng

Ngày tôi đặt chân xuống sân bay sau hơn ba năm đi xuất khẩu lao động, trong lòng chỉ có một niềm vui duy nhất: được gặp lại chồng và người thân. Tôi gom góp từng đồng gửi về, xây được căn nhà mới khang trang, nghĩ bụng về rồi vợ chồng sẽ bắt đầu cuộc sống mới tốt đẹp hơn.

Nhưng ngay từ khi bước chân vào nhà, tôi đã thấy có gì đó khác lạ. Ánh mắt của chị gái tôi – người mà tôi tin tưởng nhất, người ở cùng chồng tôi để “giúp đỡ chăm sóc nhau” – tránh né. Chồng tôi cũng lúng túng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Đêm hôm ấy, khi cả nhà đi ngủ, tôi nghe tiếng chị khóc trong phòng. Linh cảm mách bảo có chuyện chẳng lành, tôi đẩy cửa bước vào thì ch/ế/t l/ặng: bụ/ng chị gái tôi đã nhô cao, rõ ràng là đang ma//ng th//ai.
Tôi sững sờ, tay run bần bật:
“Chị… chị… đứa b/é trong bụ/ng… là của ai?”
Chị tôi bật khóc nức nở, còn chồng tôi q/uỳ s/ụp xuống:
“Anh xin lỗi… Tất cả là lỗi của anh. Anh đã sai… là anh với chị em…”
Tối đó cả họ đén nhà tôi…..

…Tối đó, cả họ nội lẫn họ ngoại đều kéo đến. Không khí trong căn nhà tôi từng mơ ước bỗng đặc quánh lại, nặng trĩu như không còn lối thở.

Mẹ tôi ngồi bệt xuống nền, tay run run nắm chặt vạt áo:
– Trời ơi… sao các con lại làm chuyện tày đình thế này? Một đứa là chồng, một đứa là chị ruột, sao không nghĩ đến con bé đi làm ăn xa cực khổ?

Chồng tôi cúi gằm, không dám ngẩng đầu. Chị tôi ngồi một góc, ôm bụng khóc nấc. Tôi đứng giữa nhà, hai tai ù đi, mọi âm thanh chỉ còn như vọng xa xăm. Mấy năm trời, tôi chắt chiu từng đồng gửi về, để họ có cuộc sống đủ đầy, để căn nhà có mái ngói đỏ au… ai ngờ lại là nơi tôi mất tất cả.

Người lớn trong họ bàn nhau:
– Giờ chỉ có hai cách, một là chị con bỏ đi, hai là ly hôn để người ta còn có danh phận.

Mẹ tôi òa khóc:
– Ly hôn thì con gái tôi mất chồng, mà không ly hôn thì mang nhục suốt đời.

Tôi nhìn hai người quỳ trước mặt mình – một người là máu mủ, một người từng thề sống chết bên nhau. Nước mắt tôi cạn khô. Tôi chỉ nói đúng một câu:
– Các người muốn ở bên nhau thì tôi trả tự do. Nhưng đừng bao giờ gọi tôi là người thân nữa.

Tôi thu xếp đồ, ôm con rời khỏi nhà ngay đêm hôm ấy. Mưa tạt vào mặt rát buốt, nhưng tôi cảm thấy nhẹ hơn bao giờ hết – vì cuối cùng cũng thoát khỏi cơn ác mộng mang tên “gia đình”.

Ba tháng sau, tôi nghe tin chị sinh non. Cả họ xôn xao, đứa bé yếu, phải nằm lồng kính. Còn chồng tôi thì bỏ đi biệt, không dám về nhìn ai.

Một năm sau, tôi đã ổn định ở thành phố, có công việc mới, thuê căn hộ nhỏ. Một buổi chiều, tôi nhận được lá thư tay – là của chị. Nét chữ run rẩy:

“Em ơi, chị không mong em tha thứ. Chị chỉ muốn nói rằng, những gì chị trả giá, em không thể tưởng tượng nổi. Mỗi khi bế con, chị lại nhớ đến em… và thấy mình không còn mặt mũi nào làm chị nữa.”

Tôi gấp thư lại, đặt vào ngăn tủ. Không oán, không hận – chỉ thấy lòng mình như cánh đồng trống rỗng sau cơn bão.

Có những vết thương không cần trả thù, vì chính kẻ gây ra nó đã tự hủy hoại cuộc đời mình.
Còn tôi – chỉ cần bình yên, nuôi con lớn lên, và không bao giờ quay đầu lại nữa.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *