Thưởng tết 500 triệu Chồng đưa hết cho mẹ giữ tôi không nói gì mà âm thầm bán nhà về ngoại ăn tết, 28 tết cả nhà chồng bị duổi khỏi nhà!…
Tôi tên là Nguyễn Thị Hạnh, ba mươi hai tuổi, nhân viên kinh doanh cho một công ty xuất nhập khẩu ở TP.HCM. Năm đó, nhờ ký được hợp đồng lớn cuối năm, tôi được thưởng Tết đúng 500 triệu đồng. Với nhiều người, đó là con số trong mơ. Với tôi, đó là thành quả của bảy năm cắm mặt ngoài thương trường, đi sớm về khuya, chịu không biết bao nhiêu áp lực.
Chồng tôi là Trần Quốc Khánh, hơn tôi hai tuổi, làm kỹ thuật cho một công ty xây dựng. Lương ổn định nhưng không cao. Từ ngày cưới, tiền bạc trong nhà phần lớn do tôi lo. Tôi không so đo, vì nghĩ vợ chồng là một.
Thế nhưng tối hôm công ty chuyển tiền thưởng, Khánh chỉ nói một câu rất nhẹ:
“Anh đưa hết cho mẹ giữ cho an tâm.”
Tôi sững lại. Năm trăm triệu không phải khoản nhỏ. Tôi hỏi:
“Anh giữ cũng được, sao phải đưa hết cho mẹ?”
Khánh cau mày:
“Tiền lớn, phụ nữ giữ không chắc. Mẹ anh giữ quen rồi.”
Tôi im lặng. Không phải lần đầu tiền trong nhà chảy về tay mẹ chồng. Nhưng đây là tiền thưởng của tôi, không phải tiền làm chung, càng không phải tiền biếu Tết. Tôi nhìn Khánh nhét thẻ ngân hàng vào túi áo, lòng lạnh đi từng chút.
Mấy ngày sau, tôi phát hiện mẹ chồng bắt đầu khoe với họ hàng rằng “nhà sắp sửa làm ăn lớn”, rằng “con dâu kiếm được tiền nên phải biết nghe lời”. Còn tôi, từ một người vợ, bỗng nhiên thành người ngoài trong chính ngôi nhà mình.
Tôi không cãi. Không khóc. Không nói thêm nửa lời.
Âm thầm, tôi gọi điện cho môi giới bất động sản.
Căn nhà chúng tôi đang ở là nhà tôi mua trước hôn nhân, đứng tên tôi. Khi cưới, vì thương chồng, tôi để cả nhà chồng về ở chung cho “đỡ tốn tiền thuê”. Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình phải dùng đến quyền đó.
Ba ngày trước Tết, hợp đồng mua bán hoàn tất. Tôi nhận tiền, không nói với ai. Tôi thu xếp đồ đạc cá nhân, gửi về nhà mẹ ruột ở Long An trước.
Sáng 28 Tết, khi cả nhà chồng còn đang bàn chuyện gói bánh, tôi đặt chìa khóa nhà lên bàn, nói gọn:
“Nhà đã bán. Hôm nay người ta nhận nhà.”
Không khí đông cứng lại.
Tiếng mẹ chồng tôi hét lên thất thanh. Khánh đứng chết trân.
Còn tôi, xách vali, quay lưng bước ra khỏi cửa, về ngoại ăn Tết.
