…Chị Lan bắt đầu thủ thỉ.
“Em lại đây… ngồi xuống.”
Giọng chị nhỏ, đều đều, không giống giọng chị họ tôi từng biết.
Tôi bước vào thêm vài bước. Cửa phía sau tự khép lại, then cửa cạch một tiếng rất khẽ nhưng đủ khiến sống lưng tôi lạnh toát.
Trong phòng không có giường, chỉ có một tấm nệm mỏng đặt giữa sàn. Trên tường treo kín ảnh thờ — toàn là ảnh đàn ông… giống hệt anh rể, nhưng mỗi tấm lại khác một chút:
ảnh trẻ hơn, ảnh gầy gò, ảnh xanh xao, ảnh… mắt nhắm nghiền như người đã chết.
Tôi nuốt khan:
“Chị… chị bảo em vào làm gì ạ?”
Chị Lan quay sang, ánh mắt trống rỗng:
“Ngồi đây. Nắm tay chị.”
Tôi không dám từ chối.
Bàn tay chị lạnh ngắt, run rẩy. Chị bắt đầu lẩm nhẩm những câu tôi không hiểu, như đang đọc kinh… nhưng không phải kinh Phật.
Rồi chị thì thầm:
“Em giống anh ấy… nhất là đôi tay.”
Tôi rút tay lại, tim đập thình thịch:
“Giống ai ạ?”
Chị bật cười.
Tiếng cười không có hơi người.
“Anh rể em… chết rồi.”
Tôi chết sững.
“Chết… từ một năm trước.”
Tôi quay phắt ra cửa, không mở được.
Chị Lan đứng dậy, giọng đột ngột gấp gáp:
“Chị chỉ cần em ngồi đây đúng 30 phút mỗi tối.
Để chị… nói chuyện với anh ấy.”
Tôi hét lên:
“Chị bị điên rồi! Em không làm đâu!”
Chị nhìn tôi chằm chằm, lần đầu tiên ánh mắt có cảm xúc — nhưng là tuyệt vọng:
“Nếu không có người thay thế…
chị sẽ phải dùng chính mình.”
Đêm thứ hai
Tôi muốn bỏ chạy, nhưng trong ví chỉ còn đúng 400 nghìn.
Chị Lan đưa tôi một xấp tiền, đặt lên bàn:
“Làm nốt tuần này thôi. Chị trả trước.”
Tôi ngu ngốc tin rằng chỉ cần ngồi yên.
Nhưng đêm thứ hai, thứ ba…
chị không chỉ nắm tay.
Chị bắt tôi ngồi đối diện, nhìn thẳng vào mắt chị,
và trả lời những câu hỏi không phải dành cho tôi:
“Anh có lạnh không?”
“Anh còn giận chị không?”
“Anh về với chị nhé…”
Mỗi lần tôi trả lời sai, chị đập mạnh tay xuống sàn, đèn đỏ rung lên bần bật.
Đêm thứ năm, tôi thấy bóng người đàn ông đứng sau lưng chị Lan trong gương.
Tôi không dám quay đầu.
Đêm thứ bảy
9 giờ tối.
Tôi xách sẵn vali, giấu dưới gầm cầu thang.
Vừa bước vào phòng, chị Lan nói ngay, giọng khàn đặc:
“Hôm nay… anh ấy muốn em ở lại lâu hơn.”
Tôi lùi lại:
“Em nghỉ việc. Tiền chị trả em xin gửi lại.”
Chị Lan không ngăn tôi.
Chị chỉ mỉm cười…
nụ cười khiến tôi đông cứng máu trong người:
“Muộn rồi em ạ.
Em nghĩ vì sao chị chọn em không?”
Chị chỉ tay lên bức ảnh thờ lớn nhất.
Tôi nhìn lên — và tim như ngừng đập.
👉 Người trong ảnh… là BỐ tôi.
Bên dưới ghi ngày mất:
7 ngày trước ngày tôi đến.
Tôi không nhớ mình chạy ra khỏi nhà bằng cách nào.
Chỉ nhớ tiếng chị Lan phía sau vọng theo, không phải giọng người:
“Em vẫn sẽ quay lại…
vì họ chưa xong việc với em đâu…”
Tôi về quê ngay trong đêm.
Cắt đứt mọi liên lạc.
Ba tháng sau, tôi nghe tin căn biệt thự bị niêm phong.
Chị Lan được đưa vào trại điều trị tâm thần.
Nhưng…
Đúng 9 giờ tối mỗi ngày,
điện thoại tôi tự bật sáng.
Không có cuộc gọi.
Chỉ hiện một dòng tin nhắn trống.
Và trong gương phòng ngủ…
có lúc tôi thấy một người đàn ông đứng sau lưng mình
— đôi tay giống hệt tôi.
Nếu bạn đọc tới đây và từng được mời làm việc lương cao – việc lạ – chỉ làm ban đêm…
👉 Đừng đi.
Có những thứ… trả công bằng tiền,
nhưng thu lại bằng cả cuộc đời.