Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do ….
28 t;;uổi tôi được mai mối cho chồng. Ở vào cái tuổi đó đối với phụ nữ cũng không còn quá trẻ. Trước đó tôi cũng từng yêu hai người nhưng đều không đến được với nhau vì nguyên nhân gia đình. Bố mẹ tôi rất khó tính, tôi dẫn ai về nhà ông bà cũng tìm được điểm để ch;;ê. Dần dần họ t;ự á;i rồi cũng kiếm cớ chia tay tôi cả.
Cho đến khi được mai mối cho Quân, người chồng hiện tại, bố mẹ tôi mới hài lòng. Có lẽ ông bà thấy con gái cũng sắp 30 tuổi rồi, còn kén chọn nữa thì sợ rằng “già kén k;ẹn h;;om”. Chúng tôi qua lại tìm hiểu có 4 tháng thì gia đình Quân vội giục giã chuyện đám cưới.
Vậy nhưng đến lúc hai bên trên bàn thủ tục đám cưới thì lại có một vấn đề phát sinh, đó là số tiền thách cưới bố mẹ tôi đưa ra rất cao lên đến 500 triệu đồng.
Tôi s;;ố;;c lắm, vội vã khuyên bố mẹ rằng thách cưới chỉ là thủ tục thôi, con số 500 triệu thật quá lớn đối với gia đình Quân. Tôi cũng chỉ là cô gái có chút ưa nhìn, công việc ổn định chứ không phải hoa khôi hoa hậu gì cả.
Song bố mẹ tôi không nghe. Ông bà bảo bao công s;;;inh thành nuôi dạy tôi nên người, bây giờ thành người nhà Quân, số tiền 500 triệu vẫn là ít. Tôi chán nản và đau khổ nghĩ ông bà muốn bán con hay sao?
Trong lòng tôi đã chắc chắn gia đình Quân sẽ phủi tay quay lưng tuyên bố hủy hôn vì điều kiện quá vô lý này. Ấy thế mà chỉ sau vài phút suy nghĩ thì bố mẹ Quân và anh đã lập tức đồng ý. Mọi chuyện thống nhất xong, đám cưới được tổ chức vô cùng suôn sẻ, ai cũng vui vẻ vì được lòng mình.
Đêm tân hôn là đêm đầu tiên của tôi và chồng. Thời gian quen nhau ngắn, anh bảo muốn giữ đến thời khắc thiêng liêng đêm tân hôn nên không hề đ;;;òi h;;;ỏi tôi trước đó. Từ phòng tắm bước ra, tôi hồi hộp lắm. Chồng thì đã n;;;ằm đắp chăn trên giường chờ vợ.
Tôi ngượng ngùng bước lại giường. Anh nhìn tôi mỉm cười. Rồi tôi nhẹ nhàng v;;én chăn định nằm vào với anh. Nhưng vừa lật chăn, tôi ch//ế//t s//ữ//ng nhìn cảnh tượng bên dưới …

…Tôi đứng chết lặng.
Dưới lớp chăn không phải là thân thể trần trụi như tôi từng tưởng tượng trong nỗi hồi hộp của một cô dâu mới, mà là đôi chân giả bằng kim loại, đặt ngay ngắn song song, phản chiếu ánh đèn ngủ nhàn nhạt.
Tim tôi rơi thẳng xuống đáy ngực.
Quân nhìn biểu cảm của tôi, không né tránh, cũng không xấu hổ. Anh chỉ thở ra một hơi rất dài rồi nói khẽ:
– Anh xin lỗi… Anh định nói với em trước, nhưng anh sợ… em sẽ bỏ đi.
Tôi ngồi phịch xuống giường, đầu óc trống rỗng.
Quân chậm rãi kể.
Bốn năm trước, anh gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng khi đi công trình ở miền núi. Xe lao xuống vực. Anh sống sót, nhưng mất cả hai chân từ đầu gối trở xuống. Bạn gái lúc đó rời bỏ anh chỉ sau ba tháng điều trị, nói không đủ can đảm đi cùng một người tàn phế.
Gia đình anh bán gần hết tài sản để chạy chữa, mua chân giả, lo phục hồi chức năng. Anh tập đi lại như một đứa trẻ học đứng. Anh đi được, làm việc được, nhưng… không dám yêu ai nữa.
– 500 triệu thách cưới… – Quân cười nhạt – không phải mua em đâu. Là để bố mẹ anh chắc chắn rằng, nếu em chấp nhận anh, thì em sẽ không bị thiệt thòi. Số tiền đó… anh đã đứng tên gửi lại toàn bộ cho em rồi.
Tôi sững sờ.
Anh cúi đầu:
– Nếu tối nay em muốn rời đi, anh hiểu. Anh sẽ ký đơn ly hôn ngay ngày mai. Tiền, nhà, tất cả đều là của em.
Căn phòng im phăng phắc.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt – không phải một chú rể hoàn hảo như bố mẹ tôi từng mong, nhưng là một người chưa từng lừa dối tôi về tình cảm, chỉ là không đủ dũng khí nói ra nỗi đau của mình.
Tôi kéo chăn lại, đắp kín cho cả hai, giọng run run:
– Anh có biết… em sợ nhất điều gì không?
Quân ngẩng lên.
– Em sợ bị coi như món hàng 500 triệu. Còn nếu anh coi em là vợ… thì dù anh có là người thế nào, em cũng có quyền được chọn ở lại.
Nước mắt Quân rơi xuống, nóng hổi.
Đêm tân hôn ấy, không có điều gì xảy ra như người ta vẫn nghĩ.
Chỉ có hai con người ngồi sát nhau rất lâu trong im lặng.
Và lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu:
500 triệu không mua một cuộc hôn nhân — nó chỉ mua được sự can đảm để nói ra sự thật.