Sau một đêm lỡ dại với tổng giám đốc rồi có b-ầ;u, tôi nghỉ việc mà không có lý do, chạy tr-ố;n ra nước ngoài sinh c;on.
Mưa lất phất rơi trên những con phố Sài Gòn đêm ấy, ánh đèn neon mờ ảo phản chiếu trên mặt đường ướt át. Tôi, Minh Anh, 26 tuổi, đứng dưới mái hiên một quán cà phê nhỏ, nhìn dòng người qua lại mà lòng trĩu nặng. Đêm đó, tôi đã phạm một s;:ai lầm. Một sai lầm mà tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ vướng vào – một đ;ê;m với người đàn ông mà tôi vừa kính nể, vừa sợ hãi: tổng giám đốc tập đoàn Hoàng Gia, Hoàng Thiên Vũ. Anh là người đàn ông quyền lực, lạnh lùng, và đầy bí ẩn, nhưng ánh mắt anh đêm ấy lại như th;iê;u đ:::ốt mọi ranh giới tôi đặt ra.
Tôi không nhớ rõ vì sao mình lại để mọi chuyện đi xa đến thế. Có lẽ là men rư:ợ;:u, có lẽ là sự cô đơn trong tôi, hay là cái cách anh nhìn tôi, như thể tôi là cả thế giới trong khoảnh khắc ấy. Chỉ biết rằng, sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong căn hộ sang trọng của anh, q;u;ần á;o vươ:n:g vãi, và trái tim tôi ngập trong hối hận. Tôi rời đi trước khi anh tỉnh, không một lời giải thích, không một lần quay đầu.
Hai tháng sau, tôi phát hiện mình mang th;:ai. Cảm giác vừa vui mừng vừa h:oả:;ng lo:ạ:n xâm chiếm. Tôi biết đứa bé là con của anh, nhưng tôi không đủ can đảm đối mặt. Hoàng Thiên Vũ không phải người đàn ông mà một cô gái như tôi có thể trèo cao. Tôi chỉ là một nhân viên bình thường trong công ty anh, một hạt cát giữa sa mạc rộng lớn của đế chế Hoàng Gia. Vậy nên, tôi chọn cách ch:ạy trố:;n. Tôi nộp đơn xin nghỉ việc, không lý do, không giải thích, và đặt vé bay sang Nhật Bản. Ở đó, tôi bắt đầu lại, một mình nuôi lớn đứa con trong bụng, đặt tên là Minh Khang.
Năm năm trôi qua, cuộc sống ở Nhật Bản không dễ dàng, nhưng tôi đã cố gắng. Minh Khang lớn lên khỏe mạnh, thông minh, với đôi mắt sáng và nụ cười giống hệt cha cậu bé. Mỗi lần nhìn con, tôi lại nhớ đến Thiên Vũ, nhưng tôi cố gắng chôn vùi quá khứ. Tôi làm việc ở một công ty nhỏ, sống trong căn hộ đơn sơ, và dần học cách yêu thương bản thân hơn. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết mình không thể ch;:ạy tr:ố::n mãi mãi.
Quyết định trở về Việt Nam không dễ dàng. Một phần vì mẹ tôi b;;ệ;nh nặng, phần vì tôi muốn Minh Khang biết về quê hương của mình. Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất, tôi cảm nhận được một luồng khí nóng hổi quen thuộc. Minh Khang nắm chặt tay tôi, đôi mắt to tròn háo hức nhìn mọi thứ xung quanh.
Và rồi, tôi nhìn thấy anh. Hoàng Thiên Vũ, đứng ngay cổng ra, trong bộ vest đen lịch lãm, ánh mắt s;;ắc lạnh nhưng không giấu nổi sự kiên định. Anh vẫn như xưa, không, có lẽ còn cuốn hút hơn, với những nếp nhăn nhẹ nơi khóe mắt, như minh chứng cho những năm tháng đã qua. Tim tôi đ;:ập lo:ạ:n, nhưng tôi cố giữ bình tĩnh, kéo Minh Khang sát vào mình.
“Ch:ạ:y tr:ố:n đủ rồi, Minh Anh,” anh lên tiếng, giọng trầm nhưng đầy uy quyền………….

“…Em định trốn anh đến bao giờ nữa?”
Tôi đứng chết lặng.
Sân bay ồn ào, người qua lại tấp nập, vậy mà trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp.
– “Anh… anh nhận nhầm người rồi.” – tôi kéo Minh Khang nép sau lưng, giọng run run.
Hoàng Thiên Vũ cúi xuống. Ánh mắt anh không rời khỏi thằng bé. Chỉ một giây thôi, tôi biết… mọi lời chối cãi đều vô nghĩa.
Minh Khang ngước nhìn anh, ngây thơ hỏi:
– “Mẹ ơi, chú này là ai vậy?”
Câu hỏi ấy như một nhát dao đâm thẳng vào không khí.
Thiên Vũ hít sâu, giọng khàn đi:
– “Con tên gì?”
– “Dạ, con tên Minh Khang.” – thằng bé lễ phép đáp.
Anh nhắm mắt trong tích tắc. Khi mở ra, ánh mắt ấy không còn lạnh, mà là một thứ cảm xúc tôi chưa từng thấy nơi anh: đau đớn và kìm nén.
– “Năm tuổi?” – anh hỏi.
Tôi không trả lời. Nhưng im lặng của tôi đã nói thay tất cả.
10 phút sau – trong phòng VIP sân bay
Cánh cửa khép lại.
Không còn ai ngoài ba người.
Thiên Vũ đặt lên bàn một tập hồ sơ dày.
– “Anh tìm em suốt 5 năm.”
– “Từ ngày em biến mất, anh cho người tìm ở tất cả bệnh viện phụ sản trong nước.”
– “Rồi hồ sơ xuất cảnh. Rồi Nhật Bản.”
Tôi bủn rủn:
– “Vậy… tại sao bây giờ anh mới xuất hiện?”
Anh nhìn tôi, ánh mắt sắc lạnh quen thuộc quay lại:
– “Vì anh không chắc.”
– “Cho đến khi có kết quả ADN.”
Tôi chết lặng.
– “Em tưởng chạy trốn là bảo vệ con?” – anh nói chậm rãi – “Nhưng em tước đi quyền làm cha của anh.”
Tôi bật khóc:
– “Em sợ… Em chỉ là nhân viên. Anh là tổng giám đốc. Em không muốn con em lớn lên như một bí mật hay một vụ bê bối.”
Thiên Vũ đứng dậy, bước đến trước mặt Minh Khang, quỳ xuống ngang tầm mắt thằng bé.
– “Chú không phải người tốt.”
– “Nhưng chú sẽ không để con chịu thiệt.”
Rồi anh quay sang tôi, nói một câu khiến chân tôi khuỵu xuống:
“Anh sẽ giành quyền nuôi con… nếu em tiếp tục bỏ trốn.”
Ba ngày sau
Tin tức nổ ra khắp giới thượng lưu:
Tổng giám đốc Hoàng Gia có con trai ngoài giá thú.
Cổ phiếu chao đảo.
Hội đồng quản trị họp khẩn.
Mẹ anh nhập viện vì sốc.
Còn tôi… bị gọi đến văn phòng luật.
Thiên Vũ đặt trước mặt tôi hai bản thỏa thuận.
– “Một: Anh nhận con, em nhận tiền, sang nước ngoài sống tiếp.”
– “Hai: Em ở lại, làm mẹ hợp pháp của con anh… và trở thành vợ anh.”
Tôi sững sờ:
– “Anh đang ép tôi?”
Anh lắc đầu:
– “Anh cho em quyền lựa chọn mà em chưa từng có 5 năm trước.”
Đêm đó
Minh Khang ngủ say trên giường khách sạn.
Tôi ngồi một mình ngoài ban công, nhìn thành phố Sài Gòn sáng đèn, tay run run đặt lên ngực.
Tôi từng nghĩ trốn chạy là cách bảo vệ.
Nhưng hóa ra…
đối mặt mới là điều khó nhất.
Sáng hôm sau, tôi ký vào bản thỏa thuận.
Không phải vì tiền.
Không phải vì danh phận.
Mà vì tôi hiểu một điều:
Có những sai lầm không thể xóa,
chỉ có thể sống tử tế hơn để bù đắp.