Nh/â/n tì/nh của chồng vác b/ụ/ng bầ/u đến đập cửa nhà tôi để đòi quyền lợi, cô ta yêu cầu tôi rời khỏi nhà và nhường chồng cho cô ta nhưng cô ấy thật sự đã nhầm

Tiếng đập cửa rầm rầm vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng u uất của căn nhà nhỏ.

– Mở cửa ra! Có ai ở nhà không? – Giọng đàn bà the thé át cả tiếng quạt đang quay phần phật. – Hôm nay tôi phải nói chuyện cho ra ngô ra khoai!

Lan chau mày, đặt bát cháo xuống bàn. Cô còn chưa kịp bước ra thì rầm! – cánh cổng sắt bật mở, hất tung chiếc then cài sang một bên.

Một người phụ nữ lạ mặt xông vào như bão. Cô ta mặc một chiếc đầm bầu đỏ chói bó sát, cố tình phô bày cái bụng lùm lùm chừng năm tháng. Dây chuyền vàng bản to chói lóa, lắc tay leng keng, mùi nước hoa nồng nặc át cả mùi thuốc kháng sinh còn vương trong phòng khách.

Ả ta hất hàm:

– Cô là Lan phải không? Tôi là Tú. Người phụ nữ của anh Khánh. – Ánh mắt ả sắc lẹm quét từ đầu đến chân Lan như tìm điểm yếu – Chắc cô cũng biết tôi đến đây làm gì rồi chứ?Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Lan đứng lặng một nhịp. Tim nhói lên… nhưng gương mặt cô bình thản lạ thường. Không một tiếng la hét. Không một cái cau mày.

Cô chỉ rút chiếc khăn tay ra, chậm rãi lau sạch vài giọt cháo còn vương trên ngón tay rồi mỉm cười nhẹ bẫng:

– À… ra là cô Tú. Nghe danh cô lâu rồi, nay mới diện kiến. Mời cô vào nhà xơi nước.

Tú sững lại. Ả đã chuẩn bị tinh thần cho một trận um sùm: túm tóc, tát tai, hoặc chí ít là vài câu chửi rát mặt. Nhưng cái bình thản như nước tĩnh lặng của Lan khiến ả hơi chột dạ.

Ả cố gằn giọng để lấy lại khí thế:

– Uống nước gì mà uống! Tôi đến để đòi công bằng! Tôi mang thai con trai của anh Khánh được 5 tháng rồi. Anh ấy nói đã chán ngấy cô, hứa sẽ ly hôn để cưới tôi và chia cho mẹ con tôi nửa cái nhà to tổ bố này. Cô biết điều thì cuốn gói đi cho nhanh!

Lan nghe xong, khoé môi nhếch lên – nhưng không phải kiểu mỉa mai. Chỉ là một thoáng gì đó rất… thấu hiểu.

Cô nhìn thẳng vào Tú:

– Ồ, thế à? Cô cũng vất vả thật. Bụng mang dạ chửa mà giữa trưa nắng thế này còn phải đi đòi quyền lợi.

Nhưng rồi Lan lùi lại một bước, xoay người, giọng cô trầm xuống – đủ để Tú rùng mình như bị kéo vào cơn gió lạnh:

– …Cô nói cái gì? – Tú khựng lại.

Lan thở dài, bước vào phòng ngủ một lát rồi quay ra với một xấp giấy tờ, một hộp gỗ nhỏ, và… một xâu chìa khoá.

Đặt hết lên bàn, cô nói gọn lỏn:

– Đây. Tôi bàn giao “gia tài” của cô Khánh cho cô.

Tú tròn mắt:

– Ý… ý cô là sao?

Lan đẩy xấp giấy tờ về phía ả:

– Giấy nợ anh Khánh vay lô đề. Ba trăm triệu. Chủ nợ tìm đến nhà tôi ba lần rồi. Từ hôm nay, tôi giao lại cho vợ mới của anh ta xử lý.

Tú giật lùi.

Lan đặt hộp gỗ xuống:

– Đây là mấy món đồ anh ta cầm của tôi đem đi cắm. Cô chuộc giúp nhé. Người ta bảo nếu không có tiền thì… đưa điện thoại đặt lại.

Rồi cô thong thả đặt xuống chiếc chìa khoá:

– Đây là chìa căn phòng nhỏ phía sau – nơi anh ta hẹn hò với cô mỗi tối. Nhiều đồ của hai người còn để đấy. Cô dọn luôn cho gọn.

Tú tái mặt.

Lan nghiêng đầu, giọng nhẹ như gió:

– À, còn nữa… tôi cũng chuẩn bị sẵn đơn ly hôn rồi. Chỉ chờ anh ta về ký. Từ nay, anh ấy và những thứ thuộc về anh ấy… đều là của cô cả.

– …

– Cô… cô đừng có mà gài tôi! – Tú hét lên, nhưng giọng run rẩy.

Lan nhún vai:

– Tôi mời cô vào để bàn giao. Cô tưởng tôi giữ làm gì?
Cô mang thai con trai cơ mà. Cô xứng đáng nhận đủ “tài sản” của anh ấy hơn tôi.

Một phút im lặng… rồi Tú tái mét, quay đầu chạy ra cửa nhanh đến mức suýt vấp bậc thềm. Cánh cổng sau lưng ả đóng rầm lại – lần này là do ả tự đập.

Và từ hôm đó, không bao giờ ả dám quay lại nữa.

Lan đứng giữa phòng khách, kéo nhẹ rèm cửa. Ánh nắng xuyên qua, chiếu lên tờ đơn ly hôn còn dang dở.

Cô mỉm cười. Nhẹ nhõm. Tự do.
Có những thứ, không cần phải giành – chỉ cần trả lại đúng chủ.

Và người nhận… tự hiểu là mình đã đòi nhầm.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *