Ngày ra tòa chồng m::ỉa m::ai: “Ng:ữ như cô giờ có đ::ứng đư::ờng cũng chẳng đứa nào nó thè:m ngó” để rồi 5 phút sau ch::ết đứng…

Tiếng búa của vị thẩm phán gõ xuống khô khốc, vang vọng khắp phòng xử. “Hai người chính thức không còn là vợ chồng.”

Linh hít một hơi thật sâu, cố nén cho lồng ngực đang sắp vỡ tung ra. 10 năm. 10 năm thanh xuân, 10 năm hy sinh, 10 năm chịu đựng sự gia trưởng và coi thường của Hùng, cuối cùng cũng kết thúc bằng một phán quyết lạnh lùng. Bé Bin, con trai 5 tuổi của họ, siết chặt tay mẹ. Nó còn quá nhỏ để hiểu hết, nhưng nó cảm nhận được sự căng thẳng.

Hùng đứng dậy, vươn vai một cái như trút được gánh nặng. Hắn liếc nhìn Linh – người vợ vừa cũ của mình – trong bộ quần áo đã sờn vai, ôm cái túi xách bạc màu. Hắn đã lấy được căn nhà. Hắn chỉ phải chu cấp cho con một khoản rẻ mạt. Hắn thắng.

Bước ra khỏi phòng xử, Hùng đi trước vài bước, rồi đột ngột dừng lại. Hắn quay người, nhìn Linh bằng ánh mắt ghê tởm, và nhếch mép cười. “Nói thật,” hắn rít qua kẽ răng. “Tôi cũng thấy mừng cho cô. Nhưng mà nghĩ lại cũng tội. Ngữ như cô, vừa già, vừa quê, vừa nát, giờ có đứng đường cũng chẳng đứa nào nó thèm ngó.”

Cái tát bằng lời nói còn đau hơn ngàn cái tát vật lý. Mặt Linh tái đi. Cô vội ôm con vào lòng, như thể muốn che chắn con khỏi những lời độc địa của bố nó. Cô không nói gì, chỉ cắn chặt môi đến bật máu, cố bước thật nhanh về phía cổng tòa án.

Hùng cười ha hả sau lưng. Hắn đút tay vào túi quần, huýt sáo, tận hưởng chiến thắng tuyệt đối của mình. Hắn đã tự do, và hắn đã kịp đạp cho con đàn bà hắn từng gọi là vợ xuống vũng bùn.Có thể là hình ảnh về trẻ em

Linh đẩy cánh cổng sắt nặng nề của tòa án. Ánh nắng chói chang làm cô lóa mắt. 5 phút. 5 phút kể từ khi hắn nói câu đó. 5 phút mà cô ngỡ như mình vừa đi qua địa ngục. Cô và con đứng bơ vơ bên lề đường, không biết phải đi đâu.

Đúng lúc đó, một chiếc Mercedes S-Class màu đen bóng lộn, sang trọng, từ từ trờ tới và dừng lại ngay trước mặt ba người. Hùng, đang định bắt taxi, cũng phải khựng lại. Hắn nheo mắt. Xe của ai mà oách vậy?

Cửa sau bật mở. Nhưng người bước ra không phải tài xế, mà là một người đàn ông mặc bộ vest Ý may đo hoàn hảo. Mái tóc chải ngược, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh trên cổ tay. Hùng chết sững.

Đó là Quân. Tổng giám đốc tập đoàn nơi Linh đang làm kế toán quèn. Sếp tổng của cô! “Anh… Anh Quân?” Hùng lắp bắp. “Sao… sao sếp lại ở đây?”. Quân không thèm liếc Hùng lấy một cái. Ánh mắt anh chỉ dán chặt vào hai mẹ con Linh, dịu dàng và xót xa.

“Chú Quân!” Bé Bin bất ngờ reo lên, tuột khỏi tay mẹ, chạy ào tới ôm chầm lấy chân Quân.Hùng trợn tròn mắt. Con trai hắn… gọi sếp tổng là “chú” một cách thân mật? Quân mỉm cười, xoa đầu thằng bé. “Bin ngoan, hôm nay chú có mang mô hình tàu chiến con thích. Lên xe đợi chú một lát nhé.”

Anh ra hiệu cho tài xế, người đã vòng ra mở cửa xe cho Bin. Thằng bé vui vẻ leo tót lên chiếc xe sang trọng. Sau khi cánh cửa xe đóng lại, Quân quay sang Linh. Cô vẫn đứng bất động, nước mắt lưng tròng, tay vẫn nắm chặt quai túi xách.

Và rồi, trước con mắt đang lồi ra của Hùng, trước hàng chục người qua lại trước cổng tòa án, vị Tổng giám đốc lịch lãm, người mà Hùng có mơ cũng không dám bắt chuyện, đã làm một hành động không tưởng.

Quân từ từ quỳ một gối xuống. Mặt đất bụi bặm, nhưng anh không màng. Anh ngước nhìn Linh, ánh mắt đầy trân trọng. “Linh,” giọng anh trầm ấm, rõ ràng. “Anh biết hôm nay là một ngày khó khăn. Nhưng anh cũng biết, đây là ngày đầu tiên em được tự do.”

Anh rút từ trong túi áo vest ra một chiếc hộp nhung màu xanh navy. Mở ra. Một chiếc nhẫn kim cương rực rỡ, lấp lánh dưới ánh mặt trời, làm lóa mắt Hùng. “Anh đã yêu em từ rất lâu,” Quân nói tiếp, phớt lờ gã chồng cũ đang hóa đá bên cạnh. “Nhưng anh tôn trọng em nên anh đã chờ. Chờ đến ngày em hoàn toàn thuộc về chính mình. Em có đồng ý… cho anh cơ hội được chăm sóc em và Bin suốt phần đời còn lại không? Làm vợ anh nhé, Linh.”

Linh nấc lên. Cô đưa tay che miệng, không thể tin vào mắt mình. Cô nhìn vào mắt Quân, thấy sự chân thành tuyệt đối. Cô gật đầu lia lịa, nước mắt hạnh phúc vỡ òa. Quân mỉm cười, rút chiếc nhẫn ra, nhẹ nhàng lồng vào ngón áp út của cô.

Hùng lúc này mới hoàn hồn. Hắn gào lên, mặt đỏ tía tai. “Cái… cái quái gì thế này? Linh! Con khốn! Mày… mày dám cắm sừng tao? Hai người… hai người lừa dối tôi!”

Quân đứng dậy. Anh nắm lấy bàn tay vừa đeo nhẫn của Linh. Anh quay sang nhìn Hùng, lần đầu tiên trong suốt cuộc nói chuyện. Anh không giận, anh chỉ cười, một nụ cười thản nhiên nhưng đầy sức nặng.

“Anh nhầm rồi,” Quân nói. “Tôi theo đuổi Linh sáu tháng nay, từ khi biết anh đối xử tệ bạc với cô ấy. Nhưng cô ấy luôn từ chối, cô ấy nói phải đợi đến khi có phán quyết của tòa, cô ấy mới có thể bắt đầu lại. Tôi tôn trọng cô ấy, nên tôi đã chờ.”

Anh mở cửa xe cho Linh.

“À, mà cũng phải cảm ơn anh,” Quân nói, giọng tươi cười rạng rỡ. “Cảm ơn anh đã buông tha cho cô ấy. Cảm ơn anh đã chê bai, vứt bỏ một viên ngọc quý.”

Anh ghé sát lại, vỗ vai Hùng, giọng thì thầm nhưng đủ cho cả ba nghe thấy: “Cảm ơn anh đã buông cô ấy… để tôi có cả vợ lẫn con.”

Chiếc xe sang trọng đóng sập cửa, nhẹ nhàng lướt đi, để lại Hùng đứng chôn chân giữa đường. Hắn nhìn theo làn khói, nhìn xuống bộ đồ hiệu của mình, rồi nhìn lại câu mỉa mai “đứng đường cũng không ai thèm” của mình 5 phút trước. Cú tát đó, vô hình, nhưng rát bỏng cả một cuộc đời.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *