Một hành khách đòi máy bay hạ cánh ngay lập tức vì phát hiện ra điều bất thường của 2 tiếp viên nhưng tổ phi công nhất quyết không đồng ý, và rồi 30 phút sau máy bay rơi tự do ở độ cao 10.000 mét, tổ mặt đất bấy giờ mới b;/àng hoàn-g phát hiện ra…
Ngày hôm đó, chuyến bay 9C247 của hãng Novia Air chở 162 người rời đường băng trong đêm yên ả. Không ai biết đây sẽ là một trong những giờ bay định mệnh nhất lịch sử hãng.
Ở ghế 19C là Trần Minh Lâm, 38 t;/uổi – từng 6 năm làm kỹ thuật bảo dưỡng máy bay trước khi chuyển nghề. Một người đàn ông bình thường, từng trải, không hay hoảng loạn.
Nhưng chỉ 25 phút sau khi máy bay đạt độ cao hành trình, Lâm bắt đầu nhận ra điều mà không hành khách nào để ý.
Hai tiếp viên nữ:
Hana – 25 tu;/ổi
Mai – 27 t;/uổi
Hành vi kỳ lạ của 2 tiếp viên:
Gương mặt tái mét, liên tục nhìn đồng hồ và trao đổi ký hiệu tay nhanh, giống như đang tính toán hoặc đếm ngược điều gì đó.
Không giống người phục vụ chuyến bay – mà như người đang đứng trước một cái chế;/t đã biết trước.
Lâm càng nghi ngờ hơn khi anh thấy:
Mai nhanh chóng mở hộc để đồ của tổ bay
Lấy ra một gói màu xám nhỏ, đặt lại vào đó
Tay run như người vừa phạm tội
Lâm bước tới hỏi nhỏ, giọng nghiêm túc:
“Có trục trặc kỹ thuật hay thay đổi áp suất cabin à? Tôi thấy hai em bất ổn.”
Hana giật mình, lùi nửa bước, cắn môi và chỉ đáp:
“Anh về ghế đi… làm ơn.”
Ánh mắt cô đầy tuyệt vọng, như người muốn nói mà không dám.
YÊU CẦU HẠ CÁNH KHẨN – NHƯNG BỊ tổ bay gạt đi
Lâm ngồi xuống mà tim đập liên hồi.
Anh ấn nút gọi tiếp viên, yêu cầu:
“Tôi đề nghị báo ngay cho buồng lái. Có dấu hiệu bất thường trong cabin. Tôi nghi vấn vấn đề nghiêm trọng.”
10 giây sau, điện thoại nội bộ vang đến chỗ Lâm.
Phi công phụ Quang nói bình thản:
“Không có cảnh báo hệ thống nào. Không hạ độ cao. Đề nghị hành khách giữ trật tự.”
Hana đứng bên cạnh, nghe câu đó mà nước mắt rơi xuống ngay tại chỗ.
Lâm hiểu:
Buồng lái hoàn toàn chưa biết chuyện
Chỉ có hai tiếp viên hiểu họ đang đối mặt với gì
Và họ tuyệt đối không thể nói ra
30 PHÚT TIẾP THEO – CHUYẾN BAY TRỞ THÀNH Đ-ỊA NGỤ;/C
Đèn cabin vụt tắt rồi sáng lại.
Ghế rung bần bật.
Nhiều hành khách la lên.
Và rồi…
9C247 rơi thẳng đứng ở độ cao gần 10.000 mét.
Không báo trước.
Không cảnh báo.
Chỉ một cú rơi tự do như thang máy đứt cáp.
Mặt nạ oxy rơi loạt loạt.
Một phụ nữ bị hất khỏi ghế, đập trán vào trần, m/ á ==u tóe.
Tiếng la hét, tiếng cầu nguyện, tiếng trẻ con khóc hòa vào nhau.
Giữa hỗn loạn đó, Hana quỳ xuống sàn, hai tay ôm đầu, khóc nghẹn:
“Chúng em không muốn! Người ta ép… Em xin lỗi mọi người…”
Câu nói đó như đổ thêm dầu vào nỗi hoảng loạn của cabin.
LÂM LAO VÀO HỘC CHỨA ĐỒ CỦA TỔ BAY
Không chờ thêm giây nào, Lâm giật cửa hộc số 4, nơi lúc nãy Mai đặt vật gì đó vào.
Một gói màu xám kích cỡ bàn tay, dây điện nhỏ màu đỏ đang chớp sáng như đếm ngược.
Lâm gào lên khắp máy bay…
