Mẹ k;;ế bán ve chai nuôi 3 con chồng thành luật sư, ngày chia tài sản bà ngỡ ngàng nghe các con đọc di chúc. Bà không nói gì, lặng lẽ dọn đồ ra đi, ai ngờ thằng cả gọi giật lại bảo “có chuyện rồi”.
Ngày bố các con mất, bà Hoa mới bước sang tuổi 35. Người ta nói “mẹ kế thì khó lòng thương con chồng”, nhưng bà lại ngược lại. Bà gồng gánh nuôi ba đứa con riêng của chồng như con ruột.
Sáng sớm, người ta quen thấy bóng dáng bà Hoa lom khom với chiếc xe đạp cũ, rong ruổi khắp các con ngõ, đi thu mua ve chai, đồng nát. Chiều tối, bà lại hì hụi phân loại, gói ghém từng bó giấy vụn, từng vỏ lon. Bàn tay gầy guộc, móng tay lúc nào cũng dính dầu mỡ, mùi nhựa khét.
Những năm tháng đói khổ, bà không ít lần bị họ hàng chì chiết:
– Nuôi con người ta làm gì, chúng lớn rồi cũng bỏ thôi!
Nhưng bà chỉ lặng im. Bà tin rằng, chỉ cần mình chân thành thì tình cảm sẽ được đáp lại.
Bao nhiêu tiền bà chắt chiu, bà đều dồn cho con ăn học. Đứa út đi học thêm, bà phải thức đêm đi gom phế liệu, sáng ra mắt thâm quầng, người hốc hác. Có lần bà ngất xỉu giữa chợ, khi tỉnh dậy lại cười trấn an:
– Không sao đâu, mẹ khỏe mà, chỉ cần các con học giỏi là mẹ vui rồi.
Nhiều năm sau, cả ba đứa đều thành đạt, thậm chí đứa lớn trở thành luật sư danh tiếng. Ngày chúng thành công, bà khóc nức nở, nghĩ công sức mình đã không uổng phí.
Nhưng đời vốn bạc bẽo. Đến ngày phân chia tài sản của người chồng để lại, 3 thằng tuyên bố 1 câu khiến bà c;a;y đắng rời và. Nhưng đúng là ông trời có mắt…
