Lần đầu tiên đến thăm sau 4 năm ly hôn, người đàn ông ch//ết điếng khi nghe con trai hỏi mẹ: “Người l..ạ vào nhà mình mẹ ơi. Chú này là ai thế”? Khi anh ta rút ra 20 triệu, hành động của người vợ còn ki//nh kh//ủng hơn nhiều…
Sau khi chia tay Lan, tôi nhanh chóng tái hôn với Hương – người phụ nữ do chính tay mẹ tôi tuyển chọn. Hương khéo léo, biết điều và quan trọng nhất là rất được lòng mẹ tôi. Nhà cửa êm ấm, không còn những trận c/ãi v/ã n/ảy l/ửa giữa mẹ chồng nàng dâu như thời tôi sống với Lan. Nhưng sâu thẳm trong những đêm dài, tôi vẫn thấy thiếu vắng một điều gì đó. Có lẽ là sự tự do, hay có lẽ là chút day dứt về gi/ọt m/áu mình đã bỏ rơi.
Lần này đi công tác ngang qua quê Lan, m/a x/ui qu/ỷ khiến thế nào tôi lại rẽ vào. Trong túi áo vest là phong bì đựng 20 triệu – khoản tiền thưởng nóng tôi vừa nhận được. Mẹ và Hương chưa biết đến khoản này. Tôi tự nhủ, đây là chút quà bù đắp cho con, để lương tâm mình bớt cắn rứt. Tôi hình dung về Lan của hiện tại. Chắc cô ấy sẽ ti/ều tụ/y lắm. Một người phụ nữ bị chồng bỏ, một mình nuôi con nhỏ ở quê, không nghề nghiệp ổn định, làm sao mà khá giả được? Ý nghĩ đó khiến tôi vừa thư/ơng hại, vừa có chút tự mãn của kẻ bề trên mang tâm thế “ban phát”.
Tôi đẩy cánh cổng sắt hoen rỉ. Sân nhà lát gạch đỏ sạch bóng, hai bên là những chậu hoa mười giờ nở rực rỡ dưới nắng chiều. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng, khác hẳn sự ngột ngạt trong căn nhà tầng sang trọng nhưng lúc nào cũng phải nhìn sắc mặt mẹ của tôi. – “Ai đấy ạ?” . Giọng nói trong trẻo vang lên từ phía hiên nhà. Tôi ngẩng đầu và sững sờ. Là Lan.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần gặp một người đàn bà la/m l/ũ, gi//à nua, nhưng người đứng trước mặt tôi lại rạng rỡ đến khó tin. Lan mặc bộ đồ ở nhà đơn giản, tóc búi cao gọn gàng, làn da trắng hồng và đôi mắt ánh lên sự an nhiên mà ngày xưa, khi sống cùng tôi, chưa bao giờ cô ấy có được. Cô ấy trông trẻ ra đến vài tuổi, xinh đẹp và mặn mà hơn cả thời con gái. Sự kh/ắc kh//ổ mà tôi tưởng tượng hoàn toàn không tồn tại. Lan nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút ngỡ ngàng nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình thản đến lạnh lùng. Không o/án h/ận, không vui mừng, cô ấy nhìn tôi như nhìn một vị khách qua đường. – “Anh đến đây làm gì?” – Lan hỏi, giọng nhẹ tênh nhưng đủ khiến tôi lúng túng. – “Anh… anh đi công tác ngang qua. Tiện đường ghé thăm em và con.” – Tôi ấp úng, tay vô thức sờ vào phong bì tiền trong túi áo.
Đúng lúc đó, tiếng chân chạy lon ton vang lên từ trong nhà. Một bé trai kháu khỉnh, mặc bộ đồ siêu nhân màu đỏ lao ra, sà vào lòng Lan. – “Mẹ ơi, con lắp xong robot rồi!”. Tim tôi như ngừng đập. Thằng bé… giống tôi như tạc. Từ đôi mắt, cái mũi đến khuôn miệng cười. Đó là con trai tôi, đứa tr/ẻ mà bốn năm qua tôi chưa từng một lần bế ẵm hay hỏi thăm. Cảm giác tình phụ tử thiêng liêng trỗi dậy mãnh liệt khiến sống mũi tôi cay xè. Tôi vô thức bước tới một bước, đưa tay ra định chạm vào con.
Thằng bé quay phắt lại, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào tôi đầy cảnh giác. Nó lùi lại, nép chặt vào chân mẹ, rồi ngước lên hỏi Lan một câu khiến cả người tôi ch//ết sững: – “Mẹ ơi, người lạ vào nhà mình. Chú này là ai thế ạ?”…

…Câu hỏi ngây thơ ấy vang lên, nhẹ hẫng như một nhát dao cứa thẳng vào ngực tôi.
“Người lạ… chú này là ai thế ạ?”
Tôi đứng chết trân. Cánh tay đưa ra giữa không trung cứng đờ, rồi từ từ hạ xuống, như vừa bị ai đó tước mất quyền chạm vào đứa trẻ ấy.
Lan cúi xuống, đặt tay lên vai con, giọng bình thản đến tàn nhẫn:
“Không sao đâu con. Chỉ là… một người quen cũ của mẹ.”
Không phải “bố con”.
Không phải “ba”.
Chỉ là người quen cũ.
Tôi nuốt khan. Cổ họng nghẹn lại. Bốn năm trước, tôi đã ký đơn ly hôn nhẹ tênh, bỏ lại hai mẹ con giữa những lời trách móc của mẹ tôi rằng: “Con đàn bà đó không xứng làm dâu nhà này.” Khi ấy, tôi nghĩ mình chỉ bỏ vợ, còn con thì… sau này bù đắp cũng được.
Nhưng hóa ra, trong thế giới của thằng bé, tôi chưa từng tồn tại.
Lan dắt con vào nhà, quay lại nhìn tôi:
“Anh vào uống nước không?”
Giọng cô ấy lịch sự, khách sáo, xa lạ như đang tiếp một người mới gặp lần đầu.
Tôi bước theo, tim đập loạn xạ. Trong căn nhà nhỏ nhưng gọn gàng, sạch sẽ, treo đầy tranh vẽ trẻ con, tôi thấy cuộc sống của họ… đủ đầy một cách bình yên. Không có chỗ cho sự thương hại mà tôi mang theo.
Tôi ngồi xuống ghế, tay run run lấy phong bì trong túi áo ra, đặt lên bàn.
“Anh… có chút tiền. Cho con. Coi như…”
Tôi chưa kịp nói hết câu thì Lan đã đẩy phong bì lại phía tôi.
“Không cần đâu.”
Tôi sững người.
“Anh cứ cầm về. Con tôi không thiếu.”
Tôi cười gượng:
“Lan, em đừng tự ái. Hai mươi triệu không nhiều, nhưng…”
Lan nhìn thẳng vào mắt tôi, lần đầu tiên ánh nhìn ấy sắc lạnh đến vậy:
“Không nhiều với anh. Nhưng với tôi, nó là cả một lời xúc phạm.”
Tôi chết lặng.
Lan đứng dậy, mở tủ, lấy ra một tập giấy, đặt trước mặt tôi.
“Anh xem đi.”
Tôi cúi xuống.
Là sổ tiết kiệm.
Là giấy tờ căn nhà.
Là hợp đồng góp vốn mở xưởng may nhỏ.
Tất cả đều đứng tên Lan.
Cô nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng:
“Bốn năm qua, tôi vừa làm mẹ, vừa làm cha. Ban ngày đi làm, tối về dạy con học, chăm con ốm, ru con ngủ. Những lúc con sốt cao co giật, anh ở đâu? Những ngày con tập nói, tập đi, anh ở đâu?”
Tôi không trả lời được.
Lan cúi xuống, bế con lên, vuốt tóc thằng bé, giọng dịu lại:
“Con trai tôi không thiếu tiền. Nó chỉ từng thiếu một người cha… nhưng điều đó cũng qua rồi.”
Thằng bé ôm cổ mẹ, nhìn tôi lần nữa, ánh mắt không còn sợ hãi, chỉ là xa lạ.
“Chú ơi, chú về đi. Con với mẹ còn phải ăn cơm.”
Câu nói hồn nhiên ấy như đòn kết liễu.
Tôi đứng dậy, lắp bắp:
“Lan… nếu anh muốn nhận lại con…”
Lan nhìn tôi, mỉm cười – một nụ cười bình thản đến đáng sợ:
“Anh không mất con, nên cũng không có gì để nhận lại.”
Cô mở cửa.
“Lần sau, nếu anh muốn gặp con, hãy đến với tư cách người được con tôi cho phép. Không phải vì tiền.”
Tôi bước ra sân, nắng chiều vẫn vàng như lúc tôi đến, hoa mười giờ vẫn nở rực rỡ. Chỉ có tôi là người duy nhất thấy trời đất quanh mình… trống rỗng.
Phong bì 20 triệu vẫn nằm nguyên trong túi áo.
Nhưng thứ tôi mất hôm nay,
không có số tiền nào mua lại được nữa.