Khi tôi ᴍᴀɴɢ ᴛʜᴀɪ 𝟾 ᴛʜáɴɢ , chồng tôi đưa tôi lên tầng thượng của chung cư rồi ʟạɴʜ ʟùɴɢ nói, “Đứᴀ ʙé này không phải con tôi!” Tôi ᴠᴀɴ xɪɴ, “ʟàᴍ ơɴ, hãy nghĩ đến con!” Nhưng anh ấy chỉ cười lớn và đẩy tôi ra. Chỉ vài giờ sau đó, người chồng ʙàɴɢ ʜᴏàɴɢ nhận được cuộc gọi… Đêm vào đông, ɢɪó ʀíᴛ từng hồi qua những khe hở của sân thượng tầng 35. Mai ôᴍ ʟấʏ ᴄʜɪếᴄ ʙụɴɢ ʙầᴜ vượt mặt đã bước sang tháng thứ tám, ᴋʜẽ ʀùɴɢ ᴍìɴʜ. Thành – chồng cô, người vốn dĩ luôn ᴅịᴜ ᴅàɴɢ, ʜôᴍ ɴᴀʏ ɪᴍ ʟặɴɢ một cách đáng s.ợ. Anh đưa cô lên đây, nói rằng muốn cho cô một bất ngờ nhân kỷ niệm 5 năm ngày cưới. Nhưng khi cánh cửa sắt ᴋʜóᴀ sầᴍ lại, không gian chỉ còn tiếng ɢɪó ᴠà sự ʟạɴʜ ʟẽᴏ. Thành quay lại, ánh mắt anh không còn chút ấm áp nào, chỉ còn sự ᴄăᴍ ᴘʜẫɴ đếɴ ᴛộᴛ ᴄùɴɢ. “Anh… sao vậy? Ở đây lạnh quá, mình vào nhà đi anh,” Mai ʀᴜɴ ʀẩʏ nói. Thành ɴéᴍ ᴍộᴛ xấᴘ ảnh xuống chân cô. Trong ảnh là Mai đang bước ra từ một phòng khám tư cùng một người đàn ông ʟạ ᴍặᴛ. “Mai ạ, cô ᴅɪễɴ ᴋịᴄʜ ɢɪỏɪ lắm. Tôi đã chờ đợi ngày này từ lâu rồi,” Thành ʀíᴛ ǫᴜᴀ ᴋẽ ʀăɴɢ. “Đứᴀ ʙé này… nó ᴋʜôɴɢ ᴘʜảɪ ᴄᴏɴ tôi, đúng không?” Mai ʙàɴɢ ʜᴏàɴɢ, ᴄô ᴋʜᴜỵᴜ xᴜốɴɢ, ᴛᴀʏ ʙáᴍ ᴄʜặᴛ vào lan can: “Anh nói gì vậy? Đây là anh họ em, anh ấy đưa em đi ᴋʜáᴍ ᴠì ᴀɴʜ ʙậɴ công tác mà! Thành ơi, anh tỉnh lại đi!” “ᴄâᴍ ᴍɪệɴɢ!” Thành ɢầᴍ ʟêɴ, ᴛɪếɴ ʟạɪ ɢầɴ, ʙóᴘ ᴄʜặᴛ cằm cô. “Kết quả xéᴛ ɴɢʜɪệᴍ ᴀᴅɴ đã gửi về văn phòng tôi sáng nay. Tỉ lệ trùng khớp: 0%. Cô định ʟừᴀ ᴛôɪ đổ ᴠỏ đến bao giờ?” “Không thể nào! Có sự ɴʜầᴍ ʟẫɴ, ᴇᴍ ᴛʜề với anh…” Mai ᴋʜóᴄ ɴấᴄ lên, ʜơɪ ᴛʜở ᴋʜó ɴʜọᴄ. “ʟàᴍ ơɴ, hãy nghĩ đến con… nó đang đạᴘ đây này… ʟàᴍ ơɴ…” Thành ᴄườɪ ʟêɴ đɪêɴ ᴅạɪ, ɴụ ᴄườɪ ᴍéᴏ ᴍó trong bóng tối: “Con tôi? Nó là ᴠếᴛ ɴʜơ của đời tôi!” Trong cơn ᴄᴜồɴɢ ɴộ ᴠà ɢʜᴇɴ ᴛᴜôɴɢ ᴍù ǫᴜáɴɢ, Thành đẩʏ ᴍạɴʜ Mai về phía sát hành lang. Mai chỉ kịp ᴛʜốᴛ ʟêɴ một tiếng gọi tên anh trong ᴛᴜʏệᴛ ᴠọɴɢ. Thành ʟᴏạɴɢ ᴄʜᴏạɴɢ trở về căn hộ cao cấp của mình. Anh rót một ʟʏ ʀượᴜ ᴍạɴʜ, đôi tay vẫn ᴄòɴ ʀᴜɴ ʀẩʏ. Anh tự nhủ mình đã làm đúng, mình đã ᴛʀừɴɢ ᴘʜạᴛ ᴋẻ ᴘʜảɴ ʙộɪ. Hai tiếng sau, khi ᴄơɴ sᴀʏ ʙắᴛ đầᴜ ậᴘ đếɴ, điện thoại Thành đổ chuông. Là số của Giám đốc Trung tâm xéᴛ ɴɢʜɪệᴍ ᴀᴅɴ uy tín nhất thành phố – một người bạn cũ của anh. “Thành à? Cậu đã đọc email tôi gửi lại lúc tối chưa?” Giọng đầu dây bên kia ɢấᴘ ɢáᴘ. Thành ᴄườɪ ɴʜạᴛ: “Tôi xem rồi. Cảm ơn cậu đã giúp tôi biết ʙộ ᴍặᴛ ᴛʜậᴛ ᴄủᴀ ᴄô ᴛᴀ.” “Không! Thành, nghe tôi nói! Có một sự ᴄố ɴɢʜɪêᴍ ᴛʀọɴɢ ở phòng lab,”… đọc tiếp dưới bình luận…

Đêm Hà Nội vào đông, gió rít từng hồi qua những khe hở của sân thượng tầng 35. Mai ôm lấy chiếc bụng bầu vượt mặt đã bước sang tháng thứ tám, khẽ rùng mình. Thành – chồng cô, người vốn dĩ luôn dịu dàng, hôm nay im lặng một cách đáng sợ. Anh đưa cô lên đây, nói rằng muốn cho cô một bất ngờ nhân kỷ niệm 5 năm ngày cưới.

Nhưng khi cánh cửa sắt khóa sầm lại, không gian chỉ còn tiếng gió và sự lạnh lẽo. Thành quay lại, ánh mắt anh không còn chút ấm áp nào, chỉ còn sự căm phẫn đến tột cùng.

“Anh… sao vậy? Ở đây lạnh quá, mình vào nhà đi anh,” Mai run rẩy nói.

Thành ném một xấp ảnh xuống chân cô. Trong ảnh là Mai đang bước ra từ một phòng khám tư cùng một người đàn ông lạ mặt.

“Mai ạ, cô diễn kịch giỏi lắm. Tôi đã chờ đợi ngày này từ lâu rồi,” Thành rít qua kẽ răng. “Đứa bé này… nó không phải con tôi, đúng không?”

Mai bàng hoàng, cô khuỵu xuống, tay bám chặt vào lan can: “Anh nói gì vậy? Đây là anh họ em, anh ấy đưa em đi khám vì anh bận công tác mà! Thành ơi, anh tỉnh lại đi!”

“Câm miệng!” Thành gầm lên, tiến lại gần, bóp chặt cằm cô. “Kết quả xét nghiệm ADN khi thai nhi còn trong bụng mẹ đã gửi về văn phòng tôi sáng nay. Tỉ lệ trùng khớp: 0%. Cô định lừa tôi đổ vỏ đến bao giờ?”Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

“Không thể nào! Có sự nhầm lẫn, em thề với anh…” Mai khóc nấc lên, hơi thở khó nhọc vì sức nặng của cái thai. “Làm ơn, hãy nghĩ đến con… nó đang đạp đây này… Làm ơn…”

Thành cười lên điên dại, nụ cười méo mó trong bóng tối: “Con tôi? Nó là vết nhơ của đời tôi!”

Trong cơn cuồng nộ và ghen tuông mù quáng, Thành đẩy mạnh Mai về phía khoảng không vô tận. Mai chỉ kịp thốt lên một tiếng gọi tên anh trong tuyệt vọng trước khi bóng dáng nhỏ bé của cô tan biến vào màn đêm từ độ cao gần một trăm mét.

Tiếng Chuông Điện Thoại Lúc Nửa Đêm

Thành loạng choạng trở về căn hộ cao cấp của mình. Anh rót một ly rượu mạnh, đôi tay vẫn còn run rẩy. Anh tự nhủ mình đã làm đúng, mình đã trừng phạt kẻ phản bội.

Hai tiếng sau, khi cơn say bắt đầu ập đến, điện thoại Thành đổ chuông. Là số của Giám đốc Trung tâm Xét nghiệm ADN uy tín nhất thành phố – một người bạn cũ của anh.

“Thành à? Cậu đã đọc email tôi gửi lại lúc tối chưa?” Giọng đầu dây bên kia gấp gáp.

Thành cười nhạt: “Tôi xem rồi. Cảm ơn cậu đã giúp tôi biết bộ mặt thật của cô ta.”

“Không! Thành, nghe tôi nói! Có một sự cố nghiêm trọng ở phòng lab,” giọng người bạn run lên. “Thực tập sinh đã dán nhầm nhãn mẫu máu của vợ cậu với một mẫu của ca thụ tinh nhân tạo khác. Kết quả 0% đó là của người khác! Tôi vừa đích thân kiểm tra lại mẫu lưu của Mai… Tỉ lệ là 99,99%. Đứa bé là con trai cậu, Thành ạ! Nó là con ruột của cậu!“

Ly rượu trên tay Thành rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

Chưa kịp để anh định thần, một cuộc gọi khác ập đến. Lần này là từ công an khu vực:

“Anh có phải là người nhà chị Mai không? Chúng tôi nhận được tin báo có người rơi từ tầng thượng chung cư. Nhưng có một điều kỳ lạ… chị ấy rơi trúng vào giàn giáo treo của đội thợ sơn ở tầng 20. Chị ấy vẫn còn thở, nhưng tình trạng cực kỳ nguy kịch. Chị ấy đang lẩm bẩm tên anh và cầu xin cứu lấy đứa bé…”

Thành quỵ ngã trên đống mảnh chai vụn. Anh đã tự tay đẩy gia đình mình vào chỗ chết chỉ vì một tờ giấy lộn và lòng tự trọng mù quáng.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *